Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1991
Sự bất lực của Ba Đồ Nhĩ (1)

❊ ❊ ❊

Sáng sớm, khi Hãn Đô dẫn người đến gần, có người đến lương trạm báo tin, lương trạm lại phái chiến mã đến báo cho Hoàng Yêu.

Hoàng Yêu nhận được tin tức, lập tức hạ lệnh tiến quân. Hắn phải cấp tốc đến Ngọc Thụ, dù cho không thể chặn được đường lui của Hãn Đô thì cũng có thể tìm được nơi ở của bộ lạc Mông Cổ.

Cũng do binh lính quá ít, không thì đã không phiền phức như vậy, cứ trực tiếp phân binh mai phục ở Đặng Ma, một khi bộ đội Hãn Đô tập kích tới đó cũng đừng hòng đi nữa.

Vậy nhưng địa khu Kham quá lớn, quân nhu quân dụng vận chuyển khó khăn, mười ngàn binh lực của Hòng Yêu và Mã Hoành Kiệt đã là cực hạn. Nếu xuất hai mươi ngàn binh đến Kham, tất cả đại thần trong triều đều sẽ nhảy dựng lên phản đối.

Phải biết rằng, khi quân đội Mãn Thanh lần đầu tiên tiến vào Tây Tạng, binh lực chỉ có mỗi ba ngàn người một cách đáng thương.

Hoàng Yêu dẫn quân tới một vùng núi ở Ngọc Thụ, nhìn sơn dương và chiến mã ngã lăn ra, nằm tán loạn trên mặt đất, hắn ngây ngẩn hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Hãn Đô bỏ trốn!

Cố gắng thúc giục số lớn ngựa còn lại chạy đến chết, về đến nơi ở của Mông Cổ trước lúc Hoàng Yêu đến, trực tiếp dẫn bộ chúng bỏ chạy.

“Thế này thì bỏ lại luôn Kham à?” Hoàng Yêu kinh ngạc với quyết định của đối phương, chỉ bằng việc này, Hãn Đô tuyệt đối là đã là một nhân vật.

Sắc Khâm Nãi nói: “Tướng quân, Hãn Đô là một người cực kỳ ương ngạnh, dù có chết hắn cũng sẽ không bỏ lại địa bàn.”

Hoàng Yêu lập tức im lặng, tình huống hắn lo lắng nhất đã xảy ra. Lương đạo Dĩ Phương thì bị kéo dài tới 2000 lí, mà chủ soái quân địch vẫn tiếp tục bỏ trốn, căn bản không dám quyết chiến một cách cứng đối cứng với mình.

Nếu cứ tiếp tục tiến về phía trước, lương thực dân phu mang theo chắc chắn sẽ không đủ dùng, hơn nữa lương đạo tất nhiên cũng càng nguy hiểm hơn.

Hoàng Yêu gặp phải nỗi bất lực như khi Chu Lệ viễn chinh Mạc Bắc, hắn hao phí vô số tiền tài lương thực nhưng vẫn không thấy được bóng dáng quân địch, trận chiến này đã được định trước là sẽ trở thành một trận du hành võ trang.

Phía Nam chân núi Côn Luân

“Phụ thân, chúng ta cứ rời đi như vậy sao?” Sắc Lặc Mạc hỏi.

Hãn Đô giải thích: “Cuộc chiến ở Thanh Hải mới quan trọng, phải qua đó để giúp bọn họ đánh giặc. Nếu có thể chiến thắng được quân Hán ở Thanh Hải, về lại Kham để tác chiến cũng không muộn. Nếu không thể giành được chiến thắng với quân Hán ở Thanh Hải, dù ta có thắng quân Hán ở Kham cũng vô ích, cuối cùng chắc chắn sẽ bị dồn vào thế gọng kiềm.”

Sắc Lặc Mạc hỏi: “Nếu ở Thanh Hải vẫn thua thì sao?”

Hãn Đô nói: “Đến Thanh Hải thì sẽ có thể bảo tồn thực lực, muốn đánh thì đánh, không thể đánh thì cứ việc chạy. Nếu thua, chúng ta cứ tụ họp bộ chúng, rời bỏ Thang Tạng đến Hami!”

Sắc Lặc Mạc không nói thêm gì nữa, trong lòng cảm thấy phụ thân mình đúng là một kẻ hèn yếu, làm gì có chuyện đang đánh một trận lại rời bỏ Kham?

Trong lòng Hãn Đô cũng rất khổ sở, hắn vẫn luôn muốn dụ địch đi sâu vào thêm, nhưng Hoàng Yêu cứ vững bước tiến về phía trước, vốn chẳng cho hắn cơ hội để đánh lén. Trong tay hắn chỉ có mấy ngàn kỵ binh, sao có thể chân chính chạm mặt với quân Hán ở vùng núi này?

Chỉ có thể nói, lúc này Hãn Đô vẫn chưa bành trướng đủ.

Trong lịch sử, chưa tới hai mươi năm, thực lực của Hãn Đô đã càng ngày càng lớn mạnh. Hắn độc chiếm lợi nhuận kiếm được tù Trà Mã Cổ Đạo, từ chối việc thu thuế đối với các quý tộc Thanh Hải Mông Cổ muốn vận chuyển hàng hóa, hoàn toàn bất hòa với phía Lhasa. Hơn nữa, hắn còn nhiều lần xâm phạm Lệ Giang, bóc lột nhân dân Kham tàn nhẫn. Đồng thời còn đắc tội các thế lực ở khắp Mãn Thanh, Mông Cổ và Tây Tạng, ngoài ra cũng gây hấn với tất cả các thế lực xung quanh, thậm chí những quý tộc Tây Tạng ở trong nội bộ cũng nhăm nhe muốn nổi dậy.

Cuối cùng, khi Hãn Đô tiêu diệt phái quân Mãn Thanh, hắn lại bị quý tộc Mông Cổ liên thủ với nhau rồi giết chết.

Đại quân phía bắc, chủ soái là Giang Lương.

Xấp xỉ bốn mươi ngàn chính binh, mấy chục ngàn dân phu, tất cả đều đang bao vây Tây Ninh.

Lúc này, chỉ huy sứ của Tây Ninh vệ thời Đại Minh – Kỳ Đình Gián đã tái phát bệnh cũ, công việc quân chính đều giao cho con trai Kỳ Hưng Chu phụ trách.

“Phụ thân, chiến hay hàng?” Kỳ Hưng Chu hỏi.

Kỳ Đình Gián nằm trên giường bệnh, uể oải nói: “Hàng đi, cũng không thể trông cậy vào Thát Tử Mông Cổ có thể tới cứu viện. Khi hàng phải thành khẩn một chút, giao hết toàn bộ thổ địa cho chúng, hỗ trợ triều đình chia đất cho dân, không thì Kỳ gia chúng ta sẽ xong đời.”

Bản thân Kỳ Đình Gián là hậu duệ người Mông Cổ, nhưng lại gọi Mông Cổ Ngõa Lạt đang chiếm Thanh Hải là Thát Tử.

Kỳ Hưng Chu hỏi: “Những tướng quân khác có đồng ý không?”

“Xem bọn họ có đồng ý hay không làm gì, ngươi cứ tự đi mở thành xin hàng đi.” Kỳ Đình Gián nói.

Thực ra, Kỳ gia chính là thổ ty ở Tây Ninh, chỉ huy sứ Tây Ninh vệ thật sự là người Hán, phần lớn quân hộ đều chuyển tới từ Giang Hoài.

Mới đầu khi quân đội Lý Tự Thành đánh tới, tất cả tướng lĩnh người Hán đều biết chừng mực xin hàng, chỉ có hai thổ ty Mông Cổ là Kỳ Đình Gián, Lỗ Dận Xương là tận trung với Đại Minh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »