Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1974
Đế quốc mặt trời lặn (2)

❊ ❊ ❊

“Bái kiến Trương tổng chế!” Lý Thuyên chắp tay chào hỏi, hắn còn mang theo quà đến, là một khúc gỗ đàn hương mang về từ Hawaii.

Trương Hoàng Ngôn cười nói: “Ngọc Hành đúng là còn trẻ nhưng đầy tài năng, thế mà đã giong buồm lái khắp đại dương rồi đấy. Sau này trên đường về cứ việc đỗ luôn tại Manila, chẳng cần phải ghé Đài Loan hay Phúc Châu nữa thôi nhỉ?”

“Chuyện này còn phải tùy tình hình nữa.” Lý Thuyên cũng chẳng thèm cho mặt mũi.

Ý tứ của Trương Hoàng Ngôn rất rõ ràng, hắn muốn biến Manila trở thành điểm cuối của thương mại Mỹ, từ đó phát triển sự giao lưu kinh tế trên đảo Luzon.

Mà lần này trở về, Lý Thuyên đã trực tiếp đến ngay bờ đông của Luzon, nếu muốn đến Manila thì còn phải đi thêm một vòng, khoảng cách bằng luôn cả đường đi đến Đài Loan. Lần sau quay về, nói không chừng có thể ở gần Đài Loan hơn, thế thì há chẳng phải đến Phúc Châu sẽ tiện cho việc mua bán hơn ư?

Trương Hoàng Ngôn lại nói: “Chỉ cần Ngọc Hành đỗ lại Manila, ta sẽ lập tức phái người đến giao thiệp với Tổng đốc Philippine, đảm bảo sau này Ngọc Hành cũng chẳng cần lo về việc bị tấn công ở bờ tây châu Mỹ nữa.”

“Một lời đã định!” Thứ Lý Thuyên chờ chính là những lời này, không thì sao hắn phải lượn một vòng để đến Manila chứ?

Đêm đó, chủ khách đều vui mừng khi đã đạt được cái mình muốn.

Trương Hoàng Ngôn vô cùng xem trọng chuyện này, ngày hôm sau đã phái sứ giả đến đảo Cebu để viếng thăm Tổng đốc Philippine.

Tổng đốc Philippine tên là Sabbiadoro Manrique Delarra, vị lão huynh này đã nhậm chức hơn hai năm, trừ vơ vét tiền ra thì tất cả tinh lực đều dồn vào việc diệt phản loạn.

Ừ, diệt phản loạn cũng có thể moi được tiền.

Hàng năm, bổng lộc lẫn chi tiêu của quan viên và quân đội ở thuộc địa Philippine chiếm khoảng 200 ngàn peso.

Sau khi Hà Lan nổi dậy, Philippine bị uy hiếp, phải gia tăng binh lực, bổ sung hạm đội. Vì vậy, chi tiêu ở thuộc địa Philippine cũng tăng theo, 40% “số bạc còn dư lại của Mexico” đều được mang thẳng tới đây.

Đến khi Trung Quốc vùng lên, Philippine mất đảo Luzon, chỉ còn lại những hòn đảo ở phía nam. Tổng đốc nhân cơ hội đòi tiền quốc vương, nói là để phòng bị Trung Quốc, chi tiêu cho quân sự và hành chính lại càng tăng cao, mỗi năm cũng chuyển 45% “số bạc còn dư lại của Mexico” tới.

“Số bạc còn dư lại của Mexico” dùng để chỉ bạc được phía chính phủ Mexico khai thác sau khi đã trừ đi một lượng mang về lãnh thổ Tây Ban Nha và các chi tiêu ở thuộc địa Mexico, cuối cùng còn dư lại một lượng bạc trắng đó. Căn cứ theo số liệu lịch sử, số lượng bạc trắng khai thác được ở Mexico lại nhiều hơn gấp ba lần so với lượng khai thác của phía chính phủ, chứng tỏ mỗi quan viên ở thuộc địa đều kiếm được một bộn!

Mấy năm nay, ở Philippine không ngừng diễn ra khởi nghĩa, Tổng đốc và quan viên lại tiếp tục đòi tiền quốc vương, định chở 50% số bạc còn dư lại của Mexico tới Philippine luôn.

Thật ra thì những cuộc khởi nghĩa với quy mô lớn đều đã bị trấn áp, vậy nhưng Tổng đốc lại cố ý giữ lại những cuộc khởi nghĩa vừa nhỏ vừa lẻ tẻ, không phải là vì để giữ tự trọng mà chỉ đơn giản là vì đòi tiền!

Tổng đốc Delarra tiếp kiến sứ giả của Trương Hoàng Ngôn, hỏi: “Các hạ tới Cebu có việc gì không?”

Sứ giả đi thẳng vào vấn đề: “Mấy ngày trước, Trung Quốc có một đội thuyền vừa trở về từ Mexico của các ngươi.”

“Cái gì?” Delarra kinh hãi.

Sứ giả tiếp tục nói: “Năm sau, đội thuyền của Trung Quốc cũng sẽ lại đến Mexico, nhờ ngươi báo cho hải quân Tây Ban Nha rằng không được phép tự tiện tấn công đội thuyền trong nước!”

Delarra nói: “Xin lỗi, ta không thể tự quyết định được, ngươi phải trực tiếp nói với Tư lệnh hạm đội thôi.”

Bên phía Philippine chỉ muốn đòi tiền, sau khi lấy được bạc thì vốn chẳng thèm bổ sung quân hạm gì, tất cả thuyền bè đều đã loại cổ lỗ sĩ từ 30 năm trước.

Ở Thái Bình dương và Đại Tây dương đều có cái gọi là giao dịch giữa các thuyền buồm.

Bởi vì ở Đại Tây dương có quá nhiều quân hạm của các nước lẫn tàu hải tặc nên mỗi lần bảo thuyền và thương thuyền từ phía chính phủ ra khơi, phía sau luôn có hai ba chục chiếc quân hạm đi theo để hộ tống.

Mà ở bên Thái Bình dương thì vốn chẳng có quân hạm nào đi theo, cho dù có thì cũng chỉ là thuyền nhỏ đã cũ rích.

Đến nỗi Nhật Bản cũng đã có thể làm khó bọn họ, khi một vụ trao đổi thuyền buồm từng phải cập bến Nhật Bản, Toyotomi Hideyoshi đã trực tiếp tịch thu một chiếc thuyền buồm Tây Ban Nha bởi vì lý do tôn giáo. Người Tây Ban Nha cũng không quá để ý đến chuyện đó, từ đó về sau chỉ không dám cập bến Nhật Bản, cũng không tiến hành bất cứ hành động trả thù nào.

Lần này sứ giả Trung Quốc tới giao thiệp, chủ yếu là để thông báo về hạm đội bên phía Mexico - ở bờ Tây Mexico đã xuất hiện hơn hai mươi chiếc quân hạm Tây Ban Nha, chuyên dùng để đối phó với hải tặc Hà Lan và nước Anh.

Sứ giả nói: “Một khi đội thuyền của Trung Quốc bị tấn công, tất cả thuyền buồm của Tây Ban Nha đi từ Cebu đến châu Mỹ đều sẽ có thể trở thành Saint Phillipe!”

Saint Philippe chính là chiếc thuyền buồm Tây Ban Nha đã bị Toyotomi Hideyoshi giữ lại

Đây là lời uy hiếp trắng trợn, Trung Quốc đã chiếm được Luzon, Đài Loan và quần đảo Ryuku, nếu muốn đi đến châu Mỹ, thuyền buồm Tây Ban Nha nhất định sẽ phải đi qua khu vực này. Tất nhiên cũng có thể đi đường vòng, nhưng sẽ không thể đi theo dòng hải lưu Kuroshio, chưa bàn đến việc không thuận buồm xuôi gió mà còn có tỷ lệ lớn đụng trúng bão lớn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »