Trước khi phiên chợ mở cửa, rất nhiều thương nhân đã vọt tới, có phú thương, quan lại, giáo sĩ, quân nhân, thậm chí còn có những người bán hàng rong ở Ấn Độ, công nhân vận chuyển và người dân bình thường, cũng như các thương nhân từ Peru, Caribbean, Trung, Nam Mỹ và vùng Kafir ở châu Phi lặn lội đường xa tới đây.
Những người giàu có chủ yếu đến từ Mexico, Lima, Caribbean và Kafir châu Phi, sau đó lại có ba tuyến đường vận chuyển, xuôi Nam để đến Nam Mỹ, đường bộ chở đến Mexico hoặc đến Trung Mỹ rồi chuyển tiếp bằng đường biển.
Con đường vận chuyển từ Acapulco đến Mexico được mệnh danh là “Đại lộ Trung Quốc”
Một khi việc trao đổi thuyền buồm bị cắt đứt, toàn bộ châu Mỹ sẽ trở nên thiếu hụt hàng hóa, Tây Ban Nha vốn không dám trêu chọc Trung Quốc.
Lý Thuyên nói với các hải thương: “Ta chạy thuyền không phải là để kiếm tiền, mà là vì phụng mệnh hoàng đế đến khuếch trương châu Mỹ. Chư vị Đông gia, chưởng quỹ, chủ thuyền, chỉ cần bằng lòng đến châu Mỹ thì tại hạ đều rất hoan nghênh, chúng ta cứ hẹn một dịp thích hợp rồi cùng nhau lên đường!”
Đám thương nhân không dám quyết định ngay, bọn họ phải quay về để trưng cầu ý kiến.
Có vài người là công ty cổ phận, do hội đồng quản trị quyết định. Có vài người lại là công ty tư nhân, Đại lão bản cũng ở tại duyên hải Phúc Kiến.
Đường đến châu Mỹ quả thật quá xa quá nguy hiểm, độ mạo hiểm quá cao, nhưng muốn kiếm nhiều tiền thì phải có gan to mới được.
Lý Thuyên mua rất nhiều đặc sản quê hương ở Manila, chủ yếu là trái cây sấy khô, dầu dừa, đường nâu, thuốc lá, trân châu, đồi mồi vân vân, sau khi chuyển lên thuyền thì trực tiếp mang về Thượng Hải để bán.
Có thể nhanh chóng nhập hàng như vậy cũng là nhờ có sự giúp đỡ của Trương Hoàng Ngôn, không thì đã phải từ từ xếp hàng chờ đợi.
Những thứ này đều là hàng hóa có hạn, ở Thượng Hải có vô số công ty xuất nhập cảng, nơi nào cũng chờ đợi thương thuyền về cả ngày lẫn đêm. Hơn phân nửa số hàng hóa đã được chia ra để xuất khẩu, một bên thì lấy hàng từ chỗ Lý Thuyên, một bên lại nhập hàng cho Lý Thuyên, năng suất dỡ bốc hàng vô cùng cao.
Hải thương Phúc Kiến thảo luận một tháng, cuối cùng không một ai bằng lòng tham gia vào vụ mua bán ở châu Mỹ.
Hiện nay, hải thương Phúc Kiến chủ yếu chỉ đi tới Đài Loan, Luzon, Ryukyu, Nhật Bản. Mà hải thương Quảng Đông lại chủ yếu chạy đến Quảng Nam, Champa, Malacca, Palembang và Gia Thành. Những hành trình ngắn thế này có đủ mọi tuyến đường đi, cùng lắm thì đi đến Ấn Độ là được, cần phải mạo hiểm gió to sóng lớn để đến châu Mỹ?
Nhưng khi Lý Thuyên đến Thượng Hải, hải thương Giang Tô, Chiết Giang lại thể hiện sự hứng thú bừng bừng.
Hai hải thương tiết kiệm này chủ yếu chỉ chở hàng nội địa và Giang Nam đến Phúc Kiến, Quảng Đông, Sơn Đông, Liêu Đông, Triều Tiên để tiêu thụ, chỉ có số ít mới tham gia vào thị trường ở Luzon, Nhật Bản. Về phương diện ngoại thương, bọn họ không thể so được với sự cạnh tranh giữa hai tỉnh Mân Việt, thế nên cần gấp một con đường mới để ra nước ngoài.
“Bằng lòng kết bạn ra biển, ta đều vô cùng hoan nghênh.” Lý Thuyên nói với những hải thương Chiết Giang: “Tuy nhiên, thương thuyền với lượng thoát nước dưới 600 tấn trở xuống sẽ bị loại, thương thuyền vẫn còn dùng buồm loại vuông cũng bị loại, thân thuyền được làm bằng loại gỗ quá giòn cũng bị loại nốt. Đi hải trình không phải là chuyện đùa!”
600 tấn ở triều đình Đại Đồng cũng bằng 358 tấn ở thời không khác.
Triệu Hãn quy định cách đổi đơn vị là: 1 tấn Đại Đồng = 10 thạch Đại Đồng = 1000 cân Đại Đồng = 16000 lượng.
Đó mới chỉ là cơ bản, năm ngoái còn tăng thêm một đơn vị mới, đặc biệt để dùng cho nghiên cứu khoa học: 1 tấn = 1000 kí = 1000 cân.
Giả như 1 tấn nước = 1 mét vuông, lại giả như mật độ nước là 1kg/m3, thế thì cũng có thể tính ra thành đơn vị chiều dài như mét, cm, mm.
Danh từ thì vẫn là những danh từ đó, nhưng thực chất trị số đã thay đổi.
Ở tân triều Đại Đồng, 1 khắc tương đương với 05968 khắc ở thời không khác. 1 mét ở tân triều Đại Đồng cũng bằng với 08419 mét ở thời không khác.
Nhưng chỉ cần không nghĩ đến những đơn vị quốc tế kia, cách sử dụng này cũng không có bất kỳ vấn đề nào.
Bởi vì đơn vị quốc tế cũng do người ta định ra, chẳng hạn như ở Pháp, các nhà khoa học lấy kinh độ ở Paris rồi chia khoảng cách từ xích đạo đến Bắc Cực cho 10 triệu là sẽ ra được đơn vị “mét”. Thông qua “mét” để tính được thể tích nước, từ đó tính ra các đơn vị như kg, g.
Trùng hợp sao lại đi ngược với quá trình suy luận!
Hiện nay, ở các nước châu u có đủ loại đơn vị nhưng khi sức ảnh hưởng của Trung Quốc càng ngày càng lớn, e rằng các nhà khoa học châu u cũng sẽ nhanh chóng sử dụng bảng đơn vị của Trung Quốc.
Triệu Hãn muốn chế tạo ra một bảng đơn vị đo lường đúng tiêu chuẩn quốc tế, hơn nữa xuất phát điểm còn là cân từ đời Minh, mệnh danh là “Cách tính đơn vị chuẩn khoa học của hoàng đế Đại Đồng”. Trước mắt chỉ được chuyên dụng trong việc nghiên cứu khoa học chứ vẫn chưa phổ biến rộng rãi trong người dân.
Khi Lý Thuyên nói ra ba điều kiện này, phần lớn hải thương muốn đến châu Mỹ đều bị chặn lại ngoài cửa.
Bởi vì hải thương có thể thỏa mãn được điều kiện của hắn đều là những người có thực lực không hề tầm thường, chỉ cần dựa vào những tuyến đường vốn có là đã có thể ăn sung mặc sướng. Những người thật sự muốn cùng hắn xông xáo châu Mỹ đều là những hải thương có quy mô từ trung đến nhỏ, hoặc là thân thuyền không lớn, hoặc là thân thuyền yếu ớt, hơn nữa cũng lười cải tạo sao cho hợp với thời thế.