Cổ họng của việc giao dịch thuyền buồm đã bị hải quân Trung Quốc bóp chặt từ lâu.
Trước khi giữa hai bên từng nổ ra một cuộc chiến, Trung Quốc cướp lấy đảo Luzon nhưng ngay sau đó đã ký hiệp ước ngưng chiến. Tại sao lại như vậy?
Trung Quốc là vì muốn kéo dài việc giành được bạc trắng ở châu Mỹ, Tây Ban Nha thì lại là vì muốn kéo dài việc lấy được hàng hóa ở châu Á. Lấy được thứ mình muốn, cả hai đều như nhau, thế nên cũng nhanh chóng khôi phục việc trao đổi thuyền buồm.
Bây giờ, việc đội thuyền Trung Quốc đến châu Mỹ rõ ràng đã chứng tỏ việc cố tình làm nhiễu loạn cục diện trao đổi.
“Ta sẽ chuyển lời.” Delarra hoàn toàn chẳng hằn học lại được.
“Ngóng chờ tin vui!” Sứ giả xoay người rời đi.
Ở Mexico và Philippine có quá nhiều người phụ thuộc vào việc trao đổi thuyền buồm.
Người khác thì không nói làm gì, ngay cả Delarra và thân tín của hắn cũng đang lợi dụng đặc quyền để lấy được giấy phép. Bọn họ không trực tiếp tham gia vào việc mua bán mà chỉ lấy giấy phép để làm chứng khoán, buôn nước bọt tí là đã có thể kiếm lời gấp mấy lần.
Trong mỗi chiếc thuyền buồm đều có hơn mấy ngàn phòng, mỗi phòng đều cần giấy phép, mỗi một tờ giấy phép đều là cả đống bạc trắng!
Người Trung Quốc muốn chạy đến châu Mỹ để mua bán, chỉ cần số lượng không quá lớn thì cứ để người Trung Quốc muốn làm gì làm đi.
Đối với những quan viên ở thuộc địa, lỡ như tấn công nhầm đội thuyền trong nước, dẫn đến việc trao đổi thuyền buồm bị cắt đứt thì đó mới là chuyện cấp bách. Không chỉ bị quốc vương hỏi tội mà chén cơm của vô số người cũng bị đá mất, tuyệt đối sẽ không thể chịu nổi.
Delarra triệu tập các quan viên ở Philippine đến họp, mọi người đều chẳng còn lời nào để nói về chuyện lần này.
Muốn hoàn toàn giải quyết vấn đề này thì phải do chính quốc vương phái ra một hạm đội lớn để giành lại đảo Luzon, đảo Đài Loan và quần đảo Ryukyu. Điều này có thể ư? Vương thất đã phá sản từ lâu, ở châu u còn chẳng đánh nổi chứ đừng nói tới việc khai chiến với châu Á và Trung Quốc.
Vậy thì cũng chỉ có thể giấu diếm quốc vương, quan viên ở thuộc đại tiếp tục buôn lậu, tiếp tục xào bán giấy phép, ngầm thừa nhận thương nhân Trung Quốc cũng có một chân trong việc trao đổi bạc trắng. Thế là cả nhà đều vui!
Trừ quốc vương Tây Ban Nha và thương nhân địa phương, mọi người đều không có bất cứ tổn thất nào.
Trên thực tế, mọi người đã bất mãn với quốc vương từ lâu vì cứ luôn hạn chế quy mô trao đổi thuyền buồm. Ở một thời không khác, chưa tới mấy thập niên, quốc vương đã bị ép phải tăng mức mua bán lên gấp mấy lần.
“Đế quốc Tây Ban Nha vĩ đại cuối cùng cũng không còn vinh quang nữa.” Delarra nhìn ánh chiều tà, than thở.
Nhớ năm đó, bọn họ tung hoành bốn bể, xưng bá châu u, là bậc uy phong lẫm liệt, thế mà bây giờ lại bị một đống nước nhỏ coi thường.
Dù có là quý tộc, dù có là Tổng đốc, Delarra vẫn đau lòng khôn nguôi về chuyện này.
Tất nhiên, bạc nên kiếm vẫn phải kiếm, tư tưởng không thể chỉ dừng lại ở quá khứ, còn phải đồng thời tiếp tục đối mặt với tương lai.
Mà ở Manila, thương nhân viếng thăm Lý Thuyên nối đuôi nhau không dứt.
Lý Thuyên quyết định gọi hết tất cả những người có bái thiếp đến ăn cùng tại một hội quán Phúc Kiến ở Manila.
“Ly này, ta kính Lý chỉ huy!”
Giám đốc của thương hội Phúc Kiến ở Manila – Lâm Nhược Táp nâng ly lên đầu tiên.
Cách gọi giám đốc này đã tồn tại từ lâu.
“Kính Lý chỉ huy.” Những thương nhân khác cũng vội vàng nâng ly.
Lý Thuyên cười nói: “Được rồi.”
Qua ba tuần rượu, các thương nhân bắt đầu đặt câu hỏi: “Lý chỉ huy, lần này đến châu Mỹ rốt cuộc đã tốn bao lâu?”
Lý Thuyên trả lời: “Lúc đi thì mất năm sáu tháng, lúc về mất ba tháng.”
“Thế thì cũng gần một năm rồi.” Lâm Nhược Táp lại hỏi: “Dọc đường đi có gặp sóng to gió lớn gì không?”
Lý Thuyên lại trả lời theo tình hình thực tế: “Đường đi không chỉ tốn thời gian mà còn gặp khá nhiều sóng gió, nghe nói người Tây Ban Nha còn thường xuyên làm chìm thuyền bè. Đường về thì thuận buồm xuôi gió, một đường gió êm biển lặng, coi như là khá an toàn. Quan trọng cần chú ý là, lúc đi nhất định phải mang theo đủ nước ngọt, hơn nữa còn phải cố gắng bảo quản nước ngọt thật kỹ. Ngoài ra còn phải chuẩn bị thật nhiều lá trà, dưa muối và đậu xanh, đậu xanh có thể dùng để trồng giá đỗ. Ta cũng không biết cái nào hữu dụng nhất, dù sao nhân viên làm việc trên tàu cũng thường hay uống trà, trà còn dư lại không thể bỏ nên nhân viên lấy số đó để nhai luôn. Đến khi cập bờ thì phải cố gắng chọn mua trái cây rau cải, vậy thì mới có thể bệnh còi.”
Nhân viên làm việc trên tàu Lý Thuyên không mắc bệnh còi, thật ra chủ yếu là do tác dụng của lá trà. Vitamin trong giá đỗ thì không đáng kể cho lắm.
Lâm Nhược Táp tiếp tục hỏi: “Hàng hóa chở đến châu Mỹ có dễ bán không?”
Lý Thuyên cười nói: “Chỉ cần chở sang đó được là sẽ bán được. Lần này ta đi gấp, trước đó người Tây Ban Nha cũng không biết nên lượng giao dịch không lớn. Nhưng nếu năm nay đi tiếp thì chắc chắn sẽ có nhiều thương nhân Tây Ban Nha tập trung ở đó hơn. Thứ bọn họ có chính là bạc, mang bao nhiêu hàng hóa tới, bọn họ đều sẽ ăn vào bấy nhiêu.”
Cảng Acapulco có ngày mở cửa cố định, chỉ trong trường hợp đặc biệt mới có thể dời ngày.