Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1921
Người ngâm thơ rong (1)

❊ ❊ ❊

Thanh niên tóc đỏ giận dữ rút kiếm ra quát lên: “Ta không phải người Bồ Đào Nha, ta là người Trung Quốc, ta tin mụ tổ nương nương, ta đã tốt nghiệp trung học, ta học đại học Quảng Châu (tự túc học phí)! Tên ngoại bang man di nhà ngươi còn dám nói hươu nói vượn nữa, có tin ta rút kiếm chém ngươi hay không?”

Sứ giả Bồ Đào Nha sợ quá bước lùi lại mấy bước, nhủ thầm: “Ngươi không phải người Bồ Đào Nha, tại sao lại nói tiếng Bồ Đào Nha? Đã vậy còn có mái tóc đỏ.”

Người thanh niên tóc đỏ nghe được câu cuối cùng, hắn lập tức nổi giận đùng đùng: “Chỉ cần thêm hai, ba đời nữa, con cháu của ta sẽ tóc đen, không hề có chút liên quan gì tới bọn man di các ngươi!” Nói rồi, hắn lại nói tiếp bằng tiếng Quảng Đông: “Tức chết mất thôi, không ngờ lại bị coi là man di, hôm nay nhất định phải đi nhuộm tóc đen!”

Nhà khoa học Pascal đến từ nước Pháp yên lặng theo dõi toàn bộ diễn biến.

Hắn đang buồn bực vì sự xung đột giữa tín ngưỡng và khoa học, lúc này lại nghe thanh niên tóc đỏ nhắc tới tín ngưỡng mụ tổ nào đó, biểu cảm của Pascal lập tức trở nên rất lạ kỳ.

Tín ngưỡng thật sự có thể thoải mái thay đổi hay sao?

Tin theo một tín ngưỡng khác sẽ không bị thần trừng phạt sao? Người Trung Quốc ở đây không tin vào Jehovah nhưng bọn họ vẫn sống tốt, hơn nữa còn xây dựng được một quốc gia giàu có.

Rốt cuộc thần là gì?

Hoàng hậu nước Pháp có phái các học giả khác đi cùng nhưng bọn họ đều là văn học gia, nghệ thuật gia. Bọn họ tự động bỏ qua vấn đề tín ngưỡng, để tâm quan sát các kiến trúc Trung Quốc dọc đường, hơn nữa còn tiện tay ghi chép lại, có rất nhiều món đồ chơi khiến bọn họ phải tấm tắc ngạc nhiên.

Nhiệm vụ của đám sứ giả Bồ Đào Nha là thỉnh cầu hoàng đế Trung Quốc kết thông gia.

Trên đường đi, bọn họ đã hay tin bên cảng Sri Lanka của Bồ Đào Nha đều đã bị quân Hà Lan cướp sạch. Giờ nhìn thấy Quảng Châu phồn hoa như thế, các sứ giả Bồ Đào Nha hết sức hưng phấn, chỉ cần thông gia với Trung Quốc, thuộc địa của Bồ Đào Nha ở châu Á sẽ không còn gì phải lo lắng nữa!

Sứ giả Ba Tư và Mughal chỉ đơn thuần cảm thấy kinh ngạc, bọn họ hạ quyết tâm, sau khi về nước nhất định phải khuyên hoàng đế thiết lập quan hệ tốt đẹp với Trung Quốc.

Chỉ cần mình thành Quảng Châu thôi đã đủ sức khiến tất cả sứ giả của các nước tin phục.

Đoàn đặc phái viên đưa sứ giả nước ngoài đến Nam Kinh, Lộc Thiên Hương mang theo thị vệ hoàng thành hồi cung, Trương Thụy Phụng dẫn người tới Hồng Lư tự báo danh.

Ti Khuyến Nông trở nên hết sức bận rộn, bọn họ cần phải nhanh chóng tiếp nhận và sắp xếp nơi bảo quản các hạt giống, cây giống, súc vật mang từ các nước về.

Pascal ở đây vài ngày, cuối cùng được cho phép đi dạo ở thành Nam Kinh.

Nhưng hắn không đi dạo phố, mà tới gặp hội Jesus ở Nam Kinh.

Trụ sở chính của hội Jesus Trung Quốc nằm ở Macao nhưng đang càng ngày càng xuống dốc. Một là do không có nguồn tài chính ổn định, hai là thiếu các giáo sĩ truyền giáo mới bổ sung, ba là năm ngoài có hai giáo sĩ truyền giáo bị xử tử.

Lúc ấy vốn dĩ đang tiến hành thanh tra quan trường và ruộng đất, không ngờ sau khi điều tra lại phát hiện ra ở Hàng Châu có giáo sĩ truyền giáo thu thêm thuế của tín đồ. Hai giáo sĩ truyền giáo ấy thực sự đã nghèo đến phát điên, từ bỏ mục đích truyền giáo miễn phí của hội Jesus, uy hiếp tinh thần và đe dọa bắt các tín đồ phải đóng tiền cho mình.

Từ những năm Vạn Lịch, số tín đồ ở Hàng Châu đã có hơn ba trăm người, tới cuối những năm Sùng Trinh, con số này phát triển lên tới hơn một nghìn người.

Hiện tại, tất cả đều chấm hết, giáo sĩ truyền giáo ở Hàng Châu bị chém đầu, tín đồ Trung Quốc tham gia vào việc vơ vét của cải đều bị sung quân đến Hắc Long Giang.

Sau chuyện này, tất cả giáo sĩ truyền giáo của hội Jesus sợ hãi, không còn dám giở trò nữa.

Hiện tại, rất nhiều giáo sĩ truyền giáo thế hệ trước đã mất. Còn giáo sĩ truyền giáo thế hệ kế cận là những người tới đây từ khi Triệu Hãn đăng cơ, đến giờ, người nhỏ nhất cũng đã gần bốn mươi tuổi.

Pascal tới gặp Thang Nhược Vọng, hai người nói chuyện với nhau bằng tiếng Pháp.

“Đây là những tác phẩm do ông Ricci (MatteoRicci) và ông Alenio (Giulio Alenio) để lại, ngươi cứ ngồi đây thong thả xem, ta phải tới viện Khâm Thiên ứng mão.” Thang Nhược Vọng nói xong đi luôn, vội vã tới viện Khâm Thiên làm việc.

Pascal bị bỏ lại đây một mình, mất một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Hắn tiện tay cầm một quyển tên là “Thiên chủ thực nghĩa” lên. Bốn chữ này được viết bằng tiếng Trung, sau đó bị người ta gạch chéo, sửa lại thành “Thiên học thực nghĩa”.

Quyển sách này được lưu truyền rộng khắp, không chỉ được in nhiều lần ở Trung Quốc mà từ cuối những năm Vạn Lịch đã được dịch sang tiếng Cao Ly và tiếng Nhật.

Bản mà Pascal đang cầm trên tay là bản MatteoRicci viết bằng tiếng Trung được tín đồ Trung Quốc viết lời tựa, sau đó được giáo sĩ truyền giáo dịch sang tiếng Latin rồi lại được sửa chữa một lần nữa dưới thời tân triều Đại Đồng. Cuốn sách này không thể mang về phổ biến ở châu u, mục đích dịch sang tiếng Latin là để các giáo sĩ truyền giáo vừa mới tới Trung Quốc đọc.

Pascal mở ra nghiêm túc đọc vài trang, sau đó đầu ngập tràn dấu hỏi.

Mẹ kiếp, rốt cuộc mình đang đọc thứ quái gì đây?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »