Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1973
Đế quốc mặt trời lặn (1)

❊ ❊ ❊

Nàng cầm trái dừa lên, dè dặt uống, chỉ cảm thấy nước dừa rất ngọt.

Hóa ra nước dừa có vị thế này!

Còn chưa uống hết nước dừa, u Dương Xuân đã lột vỏ một trái chuối tiêu, Giả Lệ Tư nhận lấy trái chuối, tiếp tục thưởng thức món ngon.

Chuối tiêu ăn rất ngon, Giả Lệ Tư cảm động đến sắp khóc.

Sắc trời đã hoàn toàn tối đen, hai vợ chồng dùng bữa tối xong thì cũng không làm thêm hoạt động giải trí gì khác, vì vậy u Dương Xuân bèn kéo thiếu nữ lên giường.

Sau một phen mây mưa, Giả Lệ Tư với gương mặt ửng đỏ cố gắng chống đỡ cơ thể mỏi mệt để ngồi dậy, sau đó leo xuống giường để nằm ngủ trên sàn. Hành động này khiến u Dương Xuân thấy rất khó hiểu, hắn vẫn chưa biết trên đảo còn có quy tắc như vậy.

“Lên đây ngủ đi.” u Dương Xuân nói.

Giả Lệ Tư nghe không hiểu, trong bóng đêm, nàng không ngừng nhìn chồng mình rồi nhoẻn miệng cười. u Dương Xuân chỉ có thể tự mình xuống giường, không để ý tới sự giãy giụa của Giả Lệ Tư mà ôm vợ mình về lại giường, sau đó ôm chặt lấy vợ để không cho nàng lộn xộn nữa.

Có lẽ do đã phạm vào quá nhiều tội chết, Giả Lệ Tư chẳng thèm quan tâm đến gì nữa, sau khi xoay người mấy cái thì nằm yên lại.

Một lát sau, trong bóng tối truyền tới tiếng ngáy nhỏ nhẹ. Giả Lệ Tư vươn tay sờ lấy gò má của chồng, dịu dàng khẽ khàng như đang vuốt ve một đứa bé, sau đó lại khẽ hôn lên vai chồng, nụ cười trên mặt càng ngày càng ngọt ngào.

Nàng thật sự không ngủ được, chuyện xảy ra hôm nay quá ly kỳ, giống như nàng vừa mơ được một giấc mơ cấm kỵ.

Nàng sợ tất cả chỉ là giả, vì vậy bèn ôm chặt lấy chồng mình, rất sợ người đàn ông này sẽ bỗng nhiên biến mất.

Mơ mơ màng màng cứ thế thiếp đi, lúc mở mắt ra thì trời đã sáng.

Giả Lệ Tư cẩn thận thức dậy, đi bắc lửa nấu cơm, mặc dù có xuất thân quý tộc nhưng nàng cũng biết nấu nướng.

Dùng xong bữa sáng, u Dương Xuân triệu tập mọi người đến họp. Một số binh lính trông nom khu cư ngụ, tránh để có người gây gổ và trộm cướp, bác sĩ vẫn đang tiếp tục chăm sóc bệnh nhân, những người còn lại thì đi chỉ huy nô lệ sửa nhà.

Các cô gái cũng cố gắng tìm việc làm, mặc dù các nàng có xuất thân “cao quý” nhưng đa số việc nhà đều không biết làm.

Trong viện, Giả Lệ Tư gặp được con gái của tù trưởng, hai người nhìn vào mắt nhau, giống như đang trao đổi gì đó, sau đó lại nở một nụ cười hiểu ý mà chẳng cần nói thành lời rồi xoay người đi.

Rất hiển nhiên, tối hôm qua, con gái của tù trưởng cũng đã phạm vào tội chết, hơn nữa còn cực kỳ hưởng thụ hành động lần này.

Các nàng không dám công khai thảo luận về những đề tài này, nhưng tâm trạng mỗi người đều vô cùng sung sướng, vui vẻ chờ chồng của mình về nhà.

Buổi trưa, u Dương Xuân vẫn đang ở công trường chỉ huy nô lệ làm việc, Giả Lệ Tư không dám ra ngoài hỏi thăm, bởi vì hỏi xem chồng đi đâu cũng là tội chết.

Vẫn luôn ở trong nhà đến chạng vạng tối, Giả Lệ Tư đã nấu xong thức ăn từ lâu, rốt cuộc chồng cũng chịu trở về với cả người hôi rình. Nàng vội vàng đi đun nước rồi phục vụ chòng tắm, trong ánh mắt toàn là sự ái mộ và tôn kính.

Rõ ràng, mấy chục binh lính Trung Quốc đã cưỡng bắt con gái nhà quý tộc để làm vợ. Thế nhưng chỉ trong một đêm, những người phụ nữ kia đã vui đến quên cả trời đất, các nàng cảm thấy bản thân quá hạnh phúc, ngoài ra cũng kèm thêm cả sự kích thích liều chết vì đã phạm lệnh cấm.

Rốt cuộc các nàng cũng biết chuối tiêu và dừa có mùi vị thế nào.

Lúc đi ngủ buổi tối, người nào cũng ôm chặt lấy chồng mình, rất sợ khi tỉnh dậy chồng sẽ biến mất. Ban ngày lúc làm việc nhà, họ cũng thường xuyên nhìn ra ngoài, chỉ cần có tiếng động nào đó là sẽ nghĩ chồng mình đã trở về.

Hưởng thụ cảm giác có vợ dịu dàng quan tâm, u Dương Xuân chợt nảy sinh một suy nghĩ, hình như cuộc sống ở trên đảo cũng không đến nỗi tệ.

Đội thuyền viễn dương của Lý Thuyên và thuyền buồm lớn của Tây Ban Nha một trước một sau trở lại Á Châu, thời gian chênh lệch chưa tới mười ngày.

Chỉ có điều, mục tiêu lại không giống nhau.

Lý Thuyên đến phía đông đảo Luzon, sau đó đi vòng qua đảo theo hướng bắc để đến Manila. Mà thuyền buồm của Tây Ban Nha thì lại muốn đến cập bến ở đảo Cebu, sau khi mất đi Luzon, Tổng đốc phủ Philippine đã đổi sang đặt ở Cebu.

Trên thuyền Lý Thuyên cũng không có hàng hóa gì, chỉ còn lại một đống thuốc lá, đường mía và rượu.

Do không kiếm đủ bạc được ngay, những người Tây Ban Nha kia đã lấy hàng đổi hàng cho Lý Thuyên. Sau khi đến Manila, hắn lập tức bán tháo tất cả với giá thấp cho thương nhân Trung Quốc, sau đó lại lấy bạc và ngân tệ lấy được ở châu Mỹ để mang đến ngân hàng Đại Đồng ở Manila, đổi thành tiền Trung Quốc.

Bởi vì triều đình nghiêm khắc quản lý, cộng thêm việc đồng bạc cũng tiện hơn bạc, hầu như mọi giao dịch trong nước đều chỉ dùng đồng bạc.

Mặc dù đồng bạc có pha tạp chất nhưng vẫn đáng tin hơn bạc nhiều, lúc giao dịch cũng không cần phải tìm chuyên gia để thẩm định chất lượng. Thời Đại Tông, lúc mua bán thậm chí còn chẳng cần đến đồng bạc, ở ngân hàng Đại Đồng và ngân hàng tư nhân đều có dịch vụ chuyển tiền.

Tiếp theo chính là đi sửa chữa thuyền bè, sẵn tiện cũng mua ít đặc sản Luzon để mang về dùng ở phía Bắc Trung Quốc luôn.

Nghe nói Lý Thuyên đã từ châu Mỹ trở về, tổng đốc Luzon Trương Hoàng Ngôn lập tức phái người mời hắn đến dự tiệc.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »