Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1983
Đến Tây Tạng (1)

❊ ❊ ❊

“Gọi các chư khanh tới là vì còn có chuyện khác.” Triệu Hãn nói: “Mấy năm qua, không ít quan viên văn võ than phiền rằng đổi quan phiếu và quân phiếu lấy lương thực ra giá trị thật rất bất tiện. Bắt đầu từ nguyên đán năm sau, giá trị của quan phiếu và quân phiếu sẽ đổi hết thành đồng, hào, xu.” Một đồng bằng một lượng bạc, một hào bằng một chỉ bạc, một xu bằng một xu bạc.

Lưu Tử Nhân hỏi: “Tiền giấy trước kia thì vẫn có thể dùng như bình thường chứ?”

“Tất nhiên là vẫn dùng được.” Triệu Hãn nói: “Nhưng mỗi năm đều phải được thu hồi, một khi ngân hàng Đại Đồng nhận được tiền giấy cũ thì không cần phân phát nữa, tất cả đều sẽ được đưa đến Chu Vũ Thủy Thuyết: Trung ương tập trung tiêu hủy.”

“Nếu tiền giấy vẫn dùng tiền bạc làm mệnh giá thì cũng chẳng khác gì tiền giấy Đại Minh. Thứ này… Không thể lạm phát được.” Triệu Hãn nói: “Giống như trước kia khi in tiền lương thực, triều đình phát hành một thạch tiền giấy cũng chẳng khác gì mượn vào một thạch lương thực, tính vào tài chính quốc gia. Sau này khi in những tiền giấy kia, chẳng hạn như năm sau in 100 vạn lượng thì cũng tương đương với việc triều đình mượn 100 vạn lượng, những thứ này đều có thể được xem là lợi tức.”

Triệu Hãn không có tiền, muốn in tiền giấy! Nhưng chắc chắn không thể in loạn lên, ranh giới cuối cùng vẫn phải được phòng thủ.

Ở đây phải nhắc đến một hiện tượng, mặc dù mỗi năm Trung Quốc đều là nước xuất siêu về bạc trắng nhưng sức mua bạc trắng cũng không hề thấp, ngược lại còn đang ngày càng tăng lên. Nguyên nhân gồm có, một là kinh tế phát triển mạnh mẽ, số lượng bạc cần thiết cũng càng ngày càng nhiều. Hai là có rất nhiều thương nhân quốc nội không còn gửi tiền vào ngân hàng, cũng không lấy tiền để đi mở rộng đầu tư, cứ thế mà cất bạc trong kho. Ở một vài khu vực thậm chí còn xuất hiện tình trạng thiếu hụt bạc trắng, nếu in một lượng nhỏ tiền giấy thì sẽ có thể thỏa lấp được nhu cầu thị trường.

Về chỗ giao dịch chứng khoán, Triệu Hãn tạm thời không muốn đụng vào thứ đó, hơn nữa hắn cũng chỉ hiểu sơ sơ về việc chơi chứng khoán. Ở đời Minh đã từng xuất hiện việc giao dịch chứng khoán, một là muối dẫn, buôn bán đầu cơ, muối dẫn dần phát triển thành kỳ hóa. Hai là bánh khoán, gạo khoán, thịt khoán do thương nhân Tô Châu chế ra… Cũng tương đương với kỳ hóa, kết quả còn bị giặc Oa cướp bóc, một lượn lớn người đầu tư sỉ vả chứng khoán, toàn bộ thương nhân phát khoán đều phá sản.

Hiện nay mặc dù nền thị trương đang rất phát triển nhưng vẫn chưa đến mức nên chơi cổ phiếu, lúc đó sẽ ảnh hưởng đến rất nhiều thương nhân, thương nhân thiếu tiền thì vẫn còn nguồn tiền của riêng mình. Đừng nhìn Hà Lan phát triển ngành giao dịch chứng khoán nhanh như vậy mà tưởng bở, thật ra từ lâu đã trở thành công cụ của những đại thương nhân. Bán khống, rửa tiền, lệnh bù trừ, làm nhà cái… Đủ mọi loại thủ đoạn thay phiên nhau xuất hiện, trước mắt, chính phủ Hà Lan đã cấm việc bán khống.

Mấy thập niên sau, khi thị trường chứng khoán tan rã, nước Anh cũng cấm việc giao dịch trên thị trường thứ cấp suốt hơn mấy chục năm, hơn nữa còn chỉ có những công ty được hoàng gia đặc biệt cho phép mới được phát hành cổ phiếu.

Với trình độ phát triển trước mắt, giao dịch chứng khoán vẫn còn hơi sớm. Sẵn tiện nhắc đến, bây giờ, thị trường chứng khoán ở Hà Lan đã đóng băng. Giá cổ phiếu của các công ty Đông Ấn bị thổi phồng lên cao ngất, trước đó Hà Lan đã thua nước Anh, sau đó lại bị Trung Quốc đuổi khỏi Đông Nam Á. Tin tức xấu liên tục ập đến dần khiến cổ dân mất đi lòng tin, điên cuồng bán tháo cổ phiếu của các công ty Đông Ấn, cổ phiếu của những công ty khác cũng sụt giảm một cách đột ngột…

Những công ty Đông Ấn ở Hà Lan đang điên cuồng sửa đổi thương thuyền, muốn xây dựng lại một hạm đội mạnh mẽ ở châu Á, định công chiếm bến tàu cuối cùng của thực dân Bồ Đào Nhà ở bờ biển Đông Ấn. Chỉ khi giành lại nơi đó thì mới có thể lấy lại lòng tin của cổ dân, không thì các công ty Đông Ấn sẽ không chơi nổi nữa.

Chúng thần tản đi, Triệu Hãn rảnh rỗi ngồi đó. Hắn không biết sau khi mình chết, liệu có hôn quân nào chướng khí mù mịt làm lạm phát tiền giấy hay không. Nhưng tiền giấy là xu thế tất yếu, hơn nữa việc phát hành một lượng ít vào lúc này cũng có lợi với thị trường và tài chính, thế là cũng đã đủ rồi.

Nguyên đán năm sau, đầu tiên phải in 100 vạn đồng, từ ngân hàng trung ương phát cho các ngân hàng địa phương, lại giao cho quan phủ ở các nơi và quân đội, xem như là đang phát bổng lộc cho quan viên, binh lính. Chỉ khi quan viên và binh lính công nhân, nhân dân mới có lòng tin vào tiền giấy, năm sau nữa sẽ in thêm 300 vạn đồng. Chia cho các tỉnh trong cả nước, 300 vạn bạc bằng tiền giấy có ảnh hưởng không lớn không nhỏ.

Người thống trị thật sự của Kham – Hãn Đô, con trai trưởng của người con thứ năm của Gushi Khan, bấy giờ đang vừa tức vừa gấp.

Mặc dù Gushi Khan đã chiếm được Kham nhưng cơ sở thống trị lại rất yếu ớt, tình hình phản loạn xảy ra khắp tứ phía. Mà Hãn Đô, trong ba đời quý tộc, lại chính là người thông minh kiêu dũng thiện chiến nhất.

Vì vậy, Hãn Đô bị phái tới thống trị Kham, hắn gần như phải đánh lại toàn bộ Kham một lần, trấn áp tất cả những kẻ âm mưu làm phản. Sau đó lại phải cải cách tôn giáo, cụ thể chuyện này thế nào thì không tiện nói, không thì chắc chắn chương này sẽ bị chặn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »