Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1987
Cuộc chiến không cân sức (2)

❊ ❊ ❊

Lần này thì có hơn mười ngàn quân Tạng xuất chiến, Nam Sắc cũng phải tốn rất nhiều công sức để tụ binh, kéo theo toàn bộ quý tộc Tây Tạng ở xung quanh Qamdo. Quý tộc ở Cung Bộ, Riwoqê, Lạc Long Tông võ trang, giò phút này đều đã bị dẫn tới chiến trường, cộng lại cũng chỉ có ít người như vậy, nếu muốn có đông binh hơn thì phải cho cả nô lệ gia nhập.

Hơn nữa, trong nhiều năm người Mông Cổ thống trị, việc trấn áp phản loạn cứ lặp đi lặp lại.

Không chỉ vô số quý tộc Tây Tạng bị giết mà còn ép bọn họ phải tiến cống chiến mã, dẫn đến việc người Tây Tạng ở Kham không còn cách nào khác đành phải thành lập một đội kỵ binh có quy mô.

Truyền lệnh quan cưỡi ngựa ra ngoài, đi tới bên một sĩ quan quý tộc, sĩ quan quý tộc kia lập tức gõ trống. Cung tiễn thủ lục tục dừng lại, nhưng lại nhanh chóng lùi về sau, đã không hề có chút trận hình nào cứ đứng bừa ra đó.

Chẳng còn kịp để lại xếp hàng, cả đám người chỉ đành kéo dây cung rồi qua loa bắn tên.

Quân Đại Đồng gánh hết mưa tên, trận hình vẫn đứng yên bất động.

Toàn bộ giáp vải, thậm chí còn có giáp mặt, bọn họ dù đứng cũng bị bắn trúng, bị châm thành con nhím cũng không sao, dù sao ở địa khu Tây Tạng sẽ không có trọng tiễn.

“Giết!”

Bộ đội sĩ quan thống soái tinh nhuệ là con trai trưởng của Nam Sắc. Cả đội vẫn không dừng lại như trước, tiếp tục xông về phía trước trong sự rối bời.

Với tác phong quân đội quân kỷ thế nào, thảo nảo Hãn Đô chỉ có mấy ngàn quân Mông Cổ mà vẫn có thể chiếm được toàn bộ Kham, trấn áp hết thảy quý tộc địa phương muốn phản loạn. Sức chiến đấu của quân Tây Tạng ở Kham cũng chẳng khác gì thổ ty Tây Nam, thậm chí còn không bằng những thổ ty Tây Nam kia.

“Giương súng.”

“Ầm ầm ầm ầm!”

Những quân Tây Tạng xông lên đầu tiên chỉ còn cách khoảng mười mét. Phần lớn quân Tây Tạng thì cách hai ba mươi mét.

Sau một khoảng, hỏa lực đồng loạt bắn ra, cả thế giới cũng trở nên yên tĩnh.

Khói súng còn chưa tan hết, mấy trăm binh ném đạn đã lao ra, đi vượt qua quân đội bắn súng, ném lựu đạn về phía số quân Tây Tạng còn sót lại, ngay sau đó liền lại dao găm ra rồi xông về phía trước.

Ở cánh bắc, tám trăm kỵ binh Tây Nam cũng đang lao ra khi các hỏa cầm binh giương súng. Bọn họ chạy thẳng tới cánh bắc để bao vây quân Tây Tạng, chủ yếu là để đe dọa tính xung phong, sau đó đi vòng qua những địch nhân ấy để xông thẳng đến Nam Sắc đang đứng giữa quân đội từ bên cạnh.

Nam Sắc chỉ nghe một trận tiếng súng nổ vang, sau đó là một chuỗi tiếng nổ. Chỗ giao chiến, khói súng đầy trời, căn bản là không thể trông thấy gì. Càng ngày càng có nhiều bại binh chạy ra khỏi khói mù, trong đó còn có tám trăm kỵ binh đang xông tới, điều này khiến vẻ mặt Nam Sắc trở nên hốt hoảng.

Chuyện gì đã xảy ra vậy?

Có khoảng hơn một trăm kỵ binh Tây Tạng của mấy quý tộc chen chúc lao đi.

Mắt thấy bộ binh tan vỡ, những quý tộc kia liền dẫn kỵ binh chạy trốn, không ai ngu đến mức đi chặn lại tám trăm Hán kỵ kia.

Tám trăm kỵ binh Tây Nam cứ đi thẳng một đường như vậy, quân Tây Tạng bị bao vây ở phía Bắc bắt đầu tán loạn. Thấy hữu quân bên trái chạy tán loạn, bên phải cũng mất dạng, còn có mấy trăm kỵ binh lướt qua, những quân Tây Tạng ở cánh đầu cũng lập tức giải tán theo.

“Ngăn địch nhân lại!”

Nam Sắc ra lệnh xong liền chạy mất, để thân vệ tinh nhuệ của mình bảo vệ rút lui.

Những người gọi là thân vệ tinh nhuệ, cùng lắm cũng chỉ hai ba trăm người, hơn nữa phần lớn còn là bộ binh. Mắt thấy tám trăm Hán kỵ đang xông tới, gần một nửa bị dọa sợ chạy tán loạn, một nửa còn lại thì ở lại nghênh chiến một cách ngu ngốc.

“Ầm ầm ầm ầm!”

Tám trăm kỵ binh Tây Nam vừa cưỡi ngựa xung quanh, vừa giơ súng bắn xong liền rút đao lưng ra, ngay cả kỵ súng cũng lười dùng.

Đuổi theo được mấy dặm, lòng sông bắt đầu hẹp lại.

Giữa dòng sông và những vách núi, chỉ có Trà Mã Cổ Đạo để các thương đội đi qua. Địa hình bị chia cắt thế này khiến việc cưỡi ngựa độc hành cũng phải cẩn thận, mà quý tộc Tây Tạng và kỵ binh lại chen nhau chạy trốn như ong vỡ tổ.

Thỉnh thoảng cũng có quý tộc hoặc kỵ binh ngã xuống, có người do bất cẩn, có người chỉ đơn giản là do bị chèn ép đến mức rơi xuống.

Ngựa của Nam Sắc vấp ngã, khiến hắn rơi xuống đám người đang tranh nhau rối loạn.

“Tránh ra, mau tránh ra!” Một quý tộc cưỡi ngựa hô to.

Nam Sắc giùng giằng bò dậy, giận dữ hét: “Ta là tông chất, đưa ngựa của ngươi cho ta!”

Quý tộc bị buộc phải giảm tốc độ ngựa, mắt thấy Nam Sắc cứ tiến lên đòi cưỡi, hắn liền rút đao tức giận vung lên chém. Hắn vốn không tới để đánh giặc, hiềm khích giữa người Hán với người Mông Cổ, kéo quý tộc Tây Tạng như bọn họ vào làm gì? Nam Sắc cưỡng ép hạ lệnh tụ binh, các quý tộc bị ép phải tham chiến, đánh thắng thì còn dễ nói, nhưng đánh thua thì đều là trách nhiệm của Nam Sắc.

Còn muốn chiếm chiến mã để chạy trốn?

Nằm mơ!

Một đao của quý tộc dọa ngã Nam Sắc, lại sợ chưa chém chết được hắn nên bèn xuống ngựa chém thêm hai nhát nữa. Ngay sau đó lại kéo thi thể Nam Sắc ra chỗ khác, leo lên ngựa, quất roi chạy như điên.

“Dừng, đừng đuổi!”

Kỵ binh Đại Đồng rối rít dừng lại, bọn họ cũng có cục tức của mình.

Mặc dù không hề có kỵ binh nào bỏ mạng nhưng trong quá trình đuổi giết, hơn mười chiến mã đã ngã xuống đất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »