Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1982
Phát hành tiền (2)

❊ ❊ ❊

Đến tân triều Đại Đồng thì tình hình không còn giống vậy nữa, lúc này Đồng Ngõa Sương Quyết đã không còn nguy hiểm, nguy hiểm thật sự chính là ở khu vực đồi Hoàng Lăng, từ giữa đời Minh thì nơi đó đã bắt đầu vỡ.

Vì vậy, Trương Quốc Duy quyết định dẫn lưu ở đồi Hoàng Lăng, để đường sông Duy Hà (sông Triệu Vương) mở rộng gấp mấy lần. Sau này, hướng chính của Hoàng Hà chảy vào kinh đô Tào Châu (Hà Trạch), Vận Thành, hợp nhất với hồ An Sơn rồi gặp được Đại Vận Hà, tiếp đó ở phía tây Đông A thì lại hợp thành một với kênh Quảng Tề, sông Vấn Thủy…

Hồ An Sơn chính là hồ Đông Bình sau này, nhưng diện tích thì lớn hơn đồ Đông Bình gấp mấy lần, kéo dài đến tận bên kia Lương Sơn. Mà kênh Quảng Tề lại chính là sông Kim Đê. Nếu Trương Quốc Duy làm vậy, Đại Vận Hà từ Liêu Thành đến Tế Ninh sẽ bị tắc nghẽn, vào hè đến mùa lũ thì sẽ rất khó đi thuyền. Dần dà, bùn cát tích lũy nghiêm trọng, thế thì cả khúc Đại Vận Hà có thể sẽ hoàn toàn bị phế bỏ. Đây cũng là nguyên nhân khiến hai nhà Minh Thanh không muốn Hoàng Hà đổi đường. Một khi Vận Hà bị hủy, thủy vận còn làm gì được nữa?

Ngoài ra, Hoàng Hà đã chảy vào hồ An Sơn, mấy chục trăm năm sau, diện tích hồ không ngừng lớn mạnh, rất có thể sẽ lại biến thành một hồ Lương Sơn khác! Toàn bộ tình hình chính là như vậy, so với Hoàng Hà ở mấy trăm năm sau, chỉ có khúc sông từ Hà Nam đến Đông A là khác. Còn lại thì giống y như đúc, đều ở biên giới Đông A, mượn đường sông Đại Thanh để ra biển, sau này chắc chắn không còn sông Đại Thanh, sông Đại Thanh cũng biến thành hạ lưu Hoàng Hà từ đó.

Đại Vận Hà vẫn cực kỳ quan trọng, lần này Trương Quốc Duy trình sớ xin bạc chính là vì muốn xây dựng nên một hệ thống đê đập và cống ngầm nhiều tầng ở cả bắc và nam hồ An Sơn, cố gắng tránh cho việc Hoàng Hà tràn vào trong Vận Hà. Vừa mở miệng đã đòi tận 200 vạn lượng! Những khoản tiền khác cũng cần được chu cấp, châu thành Tào Châu (Hà Trạch) và huyện thành Đông A cũng phải di chuyển để tránh khỏi Hoàng Hà, chỉ cần bất cẩn một chút thì hai thành này sẽ trở thành khu vực bị Hoàng Hà gây ngập lụt. (Mấy trăm năm sau, huyện thành Đông A đã được dời khỏi hướng Hoàng Hà chảy đến, vị trí cách rất xa lúc bấy giờ.)

Muốn dời xây lại hai tòa thành thì phải đập vào một lượng lớn bạc trắng. Lại thêm cả công trình Hoàng Hà, tổng dự toán chắc chắn sẽ vượt qua 1000 vạn lượng.

“Quốc Duy trình sớ xin bạc đúng lúc thật đấy.” Triệu Hãn bất lực than thở.

Nội các đưa ý kiến, để Trương Quốc Duy tạm hoãn lại hai ba năm. Trước mắt chỉ trích một số ngân lượng để làm các công tác chuẩn bị, chờ đến khi tài chính dư dả thì thêm ngân lượng nhanh chóng hoàn tất.

Triệu Hãn đặt bút phê chuẩn: Bảo ngân hàng Đại Đồng vay 200 vạn lượng cho Công bộ, số tiền này được dùng vào việc sửa chữa Hoàng Hà. Mặc dù quốc khố không có nhiều tiền nhưng ngân hàng Đại Đồng có tiền, nó đã ăn mất không ít tiền nhân dân!

Thời nhà Minh, tiền trang lúc đầu chỉ được dùng để đổi tiền, sau này bắt đầu trở thành ngân hàng có thể thu gửi tiền, người đến gửi tiền có ba loại: Quan viên (tiền gửi tư nhân), hiệu buôn (tiền gửi công ty), công ty (tiền gửi tập thể). Quan viên và tiền gửi công ty thì đã rất dễ hiểu, công ty chính là các tổ chức trong xã hội. Chẳng hạn như vốn tập thể phục xã, đặt trong tay ai cũng không được, thế thì cứ gửi thẳng vào tiền trang là được.

Về phần đại địa chủ nông thân thì lại lười gửi ngân hàng, cứ đào hầm cất bạc luôn. Ngân hàng Đại Đồng tất nhiên cũng có dịch vụ gửi tiền, hơn nữa còn càng ngày càng có nhiều tiểu thị dân gửi tiền lời còn dư trong nhà để kiếm lời. Nhưng ngân hàng cũng có quy định, tiền gửi tối thiểu là một lượng bạc, gửi dưới một lượng thì sẽ không được gửi. Đây là do ngân phiếu Đại Đồng (đơn tồn trữ) sử dụng một loại giấy đặc biệt, bản thân ngân phiếu cũng có giá trị để chế tạo nên nó. Thế nên, ngân phiếu bình thường của những ngân hàng tư nhân tỏ ra kém chất lượng hơn rất nhiều, đồng thời cũng rất dễ để tẩy sạch chữ trên đó.

Triệu Hãn cho gọi các thần tới: “Vốn sửa chữa Hoàng Hà sẽ được tăng thêm 200 vạn lượng, khoản tiền ấy sẽ được vay bởi ngân hàng Đại Đồng. Kỳ hạn vay tiền là năm năm, tiền thuế quốc gia sẽ được lấy làm thế chấp.”

Mặc dù ngân hàng Đại Đồng do triều đình mở nhưng quy tắc vẫn phải được tuân theo, không thể tay trái ngã tay phải, muốn vay tiền thì phải có vật thế chấp.

Các đại thần cũng không phản đối, chỉ là cảm thấy hơi mất tự nhiên. Đổi lại thời Đại minh, nếu trong kho hoàng đế không có tiền thì cứ đưa tay vào quốc khố, cuối cùng còn quyết định để cho thái giám trông coi chìa khóa quốc khố. Nếu quốc khố cũng cạn sạch thì bắt đầu thu thuế dân chúng, điển hình nhất chính là “Tam hưởng”…

Đến triều đình Đại Đồng thì thật kỳ lạ, trước tiên là phân rõ ràng nội kho và quốc khố, tuyệt đối khong cho phép hai cái nhập làm một. Quốc khố không có đủ vốn, lại bỗng nhiên có chiến tranh, thế là liền phát hành phiếu công trái cho nhân dân, triều đình cũng vay tiền từ dân chúng. Bây giờ đến khi phải trùng tu thủy lợi, dù cho không muốn thu thuế thì cách làm bình thường cũng là bắt thương nhân “góp tiền”, chưa từng nghe nói đến cách vay tiền ngân hàng bao giờ cả.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »