Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1979
Các thần (1)

❊ ❊ ❊

Nội các.

Bảy vị các thần nhìn trái phải, mắt lớn trừng mắt nhỏ, hồi lâu sau vẫn không lên tiếng.

Thủ phụ Tống Ứng Tinh bỗng nhiên ngã bệnh, thứ phụ Phí Thuần tự nhiên mất cha, bây giờ đến lượt tam đệ Lưu Tử Nhân quyết định.

Mới đầu ở thư viện Hàm Châu, trừ Phí gia tử ra thì người có quan hệ tốt nhất với Triệu Hãn chính là Từ Dĩnh và Lưu Tử Nhân, Triệu Hãn còn từng giúp Lưu gia đào khoai lang.

Lưu Tử Nhân đã hơn bốn mươi tuổi, gầy nhom, râu dài, trông có vẻ tiên phong đạo cốt. Hắn hắng giọng một cái, nói: “Tống ông bị bệnh liệt giường, Phí các lão lại có đại tang trong nhà, tại hạ tài sơ học thiển, nếu có xử sự chỗ nào không phù hợp thì xin chư vị đồng liêu không keo kiệt mà cứ chỉ bảo.”

“Không dám.” Mọi người chắp tay.

Tống Ứng Tinh đã không giải quyết được tình hình, Lưu Tử Nhân lại càng bó tay, ở đây đều là những người máu mặt thôi.

Trần Mậu Sinh, một trong những người đi theo Triệu Hãn từ những ngày đầu.

Viên Doãn Long, anh vợ của Phí Như Hạc, thủ lĩnh của phái An Phúc.

Chu Chi Du (Chu Thuấn Thủy), quen biết với Triệu Hãn trên Diên Sơn đã lâu.

Trương Bỉnh Văn, quan viên thời nhà Minh được Triệu Hãn cực kỳ coi trọng.

Ngô Ứng Cơ, được Triệu Hãn đặc cách đề bạt lên làm sĩ tử phục xã.

Phương Thắng Hoằng, mặc dù được bổ vị sau khi anh cả Phương Thắng Xương chết nhưng từ đầu đã lấy địa bàn để sẵn sàng góp công.

Ngoài ra còn có mấy vị đại lão tạm chưa vào các, một là Tả Hiếu Lương làm ở Lại bộ thượng thư, hai là Vương Điệu Đỉnh làm ở Lễ bộ thượng thư, ba là u Dương Chưng làm ở Công bộ thượng thư, bốn là Từ Dĩnh đảm nhiệm chức tả Bố chính sứ ở Giang Tô. Chỉ riêng bốn người này, Lưu Tử Nhân đã không đè ép nổi rồi!

Lưu Tử Nhân thân là huân thần, lý lịch quyền uy cũng khá cao, hơn nữa còn là bạn cũ của hoàng đế. Nhưng trong những người ngồi trước mặt hắn, ai lại chẳng phải là một huân thuần chứ?

Lưu Tử Nhân nói tiếp: “Phí các lão đang bận lo việc tang ma cho cha, ngày mai chúng ta cũng cùng đến chia buồn đi.”

“Được.” Mọi người nói.

Cả nhà Phí Thuần đều ở tại Nam Kinh, dù có đại tang nhưng cũng không cần về Diên Sơn.

Thứ đại tang này đã có truyền thống hơn hai ngàn năm, Triệu Hãn vốn không thể bãi bỏ nó được.

Thứ Triệu Hãn có thể làm chính là giảm kỳ hạn ba năm đại tang còn 27 tháng (khôi phục lễ cổ), tương đương với việc rút ngắn đi một phần tư. Hơn nữa còn liên tục nhắc lại rằng, nếu quan viên địa phương có đại tang thì phải chờ đến khi người kế nhiệm đến, bàn giao thủ tục xong xuôi hết mới được về nhà, nếu không thì sẽ mãi mãi hủy bỏ tư cách làm quan. Nếu lại viên ấy làm việc ngay tại quê hương thì khi lo việc tang ma xong phải lập tức trở về nha môn, không được phép kéo dài đại tang thêm.

Lưu Tử Nhân cũng không có gì để nói, chỉ đành nói mấy lời vô nghĩa: “Năm ngoái, ngân bạc trong nước chỉ còn dư lại 12 vạn lượng. Năm nay, bệ hạ đã đề ra một số điều chỉnh về việc quản lý trường học, dẫu vậy cũng chỉ có thể không làm tăng chi phí quản lý trường học một cách đột ngột mà thôi. Về những phương diện khác, có thể tiết kiệm thì vẫn nên tiết kiệm, Thanh Hải Tây Tạng chuẩn bị xảy ra đại chiến, mà trước hay sau chiến tranh đều sẽ khiến ta tiêu tốn rất nhiều.”

“Bên phía Công bộ không thể tiết kiệm được.” Ngô Ứng Cơ nói: “Việc sửa chữa Hoàng Hà đã đến lúc mấu chốt, cùng lắm chỉ sau hai năm nữa, toàn bộ con sông Hoàng Hà sẽ đổi đường đi từ Sơn Đông ra biển.”

Trương Quốc Duy đã sửa trị Hoàng Hà hơn mười năm, dấu chân in khắp Sơn Đông, Hà Nam, Giang Tô. Men theo con đường cũ bên Hoàng Hà ở Sơn Đông, hắn vẫn luôn đào mương dẫn nước, xung quanh thì xây cất đủ loại đê đập.

Hiện nay, một phần Hoàng Hà chảy vào Sơn Đông, một phần khác chảy vào sông Hoài. Đợi thêm một hai năm nữa thì sẽ có đợt hạn hán, lấp kín lỗ hổng ở bờ phía Nam Hoàng Hà, hoàn toàn hoàn thành việc thi công đổi đường ở Hoàng Hà. Kinh phí sửa chữa Hoàng Hà suốt mười mấy năm qua nếu cộng lại đã có thể lên đến hơn 400 vạn lượng, tương đương với việc mỗi năm đập 30 vạn lượng vào việc này.

Lưu Tử Nhân gật đầu nói: “Sửa chữa Hoàng Hà, quả nhiên không thể tiết kiệm bạc được.”

Chu Thuấn Thủy không nhịn được chế giễu: “Bệ hạ quá gấp, đã chiếm được đồng cỏ Mạc Nam, lại giành được đất Miến Điện, bây giờ còn muốn đánh nhau với Thanh Hải Tây Tạng. Ngay cả năm cuộc viễn chinh Mạc Bắc của Vĩnh Nhạc đế cũng phải mất gần mười năm.”

Những người khác không dám nói tiếp, chỉ có Trần Mậu Sinh cười nói: “Bệ hạ muốn đánh, chúng ta cứ đánh cùng người, chịu đựng thêm mấy năm nữa thì quốc khố sẽ dồi dào lại thôi.”

Chu Thuấn Thủy không nhịn được lắc đầu, làm gì mà được mấy năm, e là phải hai mươi năm mới có thể được yên ổn. Đánh xong Thanh Hải Tây Tạng thì còn có đất Tây Vực rồi đất Mạc Bắc, hơn nữa tàn dư của bọn Thát Tử ở Ninh Cổ tháp vẫn chưa tận diệt đâu.

Mỗi lần khuếch trương lãnh thổ, mọi người đều rất hưng phấn, vậy nhưng sau sự hưng phấn chính là cơn đau đầu.

Đặc biệt là Mạc Bắc, các bộ đại thần đều vô cùng lo âu, lỡ như gặp phải tình huống giống Chu Lệ thì phải làm thế nào?

Chu Lệ năm lần viễn chinh Mạc Bắc, chỉ cần lần chinh chiến thứ hai là giành được thành quả lớn nhất. Bốn lần còn lại, do người Mông Cổ đều quá sợ hãi mà ngay cả dê bò cũng vứt hết lại. Đặc biệt là lần thứ năm, mấy chục vạn đại quân oai phong lẫm liệt lên đường, cuối cùng lại bị người Mông Cổ đối xử như chó, căn bản vẫn chưa giương dao múa kiếm đánh một trận đàng hoàng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »