Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1990
Bảo vệ lương đạo (3)

❊ ❊ ❊

“Đốn cây, chế thang!”

Hai trăm dân phu nằm trên tường đá, vui vẻ nhìn địch nhân leo lên núi cao chót vót, cố gắng dùng loan đao và yêu đao để đốn cây.

Mấy cây nhỏ gần đó được chặt ngã, họ liền dùng dây nịt da để buộc lại, tạo thành bảy tám đôi thang dài hơn bảy tám mét, dùng được khoảng một giờ. Trên núi cao chủ yếu là cỏ gai, đông một cành tây một nhánh, cứ leo lên leo xuống như thế thì cũng không dễ dàng gì.

Sau khoảng hơn hai giờ dày vò, rốt cuộc Hãn Đô cũng làm xong hai mươi cặp thang, viện quân bên phía lương trạm cũng đã sắp đến.

Chế nhiều thang cũng vô ích, bởi vì địa hình nhỏ hẹp, trước mắt chỉ có thể dựng đồng thời hai ba chục cặp thang.

Hãn Đô nói với tướng sĩ dưới trướng: “Ta đã hỏi dò qua từ trước, chủ lực của người Hán là ở Zaqhka, tất cả người ở nơi này chỉ là dân phu người Hán. Chỉ cần xông vào được tường đá, dân phu nhất định sẽ tán loạn! Sau đó cứ cướp sạch lương thảo của người Hán, không được thiêu rụi hết mọi thứ!”

Binh lính Mông Cổ phấn chấn, bọn họ đã hoạt động ở Kham được một khoảng thời gian khá lâu, việc trấn áp người Tây Tạng cũng dễ như đánh cháu trai.

Trước đó khi Hãn Đô rút lui từng bước, dụ địch tiến sâu vào, bọn họ còn thấy rất bực bội, trực tiếp xông lên luôn không được sao? Chẳng lẽ người Hán còn có nhiều hơn người Tây Tạng một cái đầu?

Bây giờ, rốt cuộc cũng có thể lâm trận!

Nhóm binh lính Mông Cổ đầu tiên công tường, chỉ có hơn ba trăm người.

Người đi đầu thì giơ khiên, phòng bị sau tường có cung tiễn thủ. Đi ở phía sau, mấy người mang chung một cái thang, chủ yếu do thang mới chế quá nặng. Đi phía sau cùng thì cầm cung tên trong tay, định nhắm bắn ra sau tường.

“Đông người thế này có được không vậy?”

“Dùng năm viên trước để ra oai. Nếu gặp nguy hiểm thì dùng tiếp mười viên. Dùng tiết kiệm chút, chúng ta chỉ có hơn trăm viên thôi. Còn nữa, giữ nón lá chắc vào, tránh tên cho lão tử, bọn Thát Tử Mông Cổ còn biết bắn tên nữa đấy.”

Trong lúc nói chuyện, lính Mông Cổ đã bắt đầu bắn tên.

Mà công cụ để các binh lính và nông dân có thể bắn tên thì chỉ có những chiếc nón lá bằng tre trúc mà thôi. So sánh với nón lá bình thường, rìa của loại nón lá này rất dày, hơn nữa còn được dùng loại tre rắn chắc bền bỉ để tạo thành. Vành nón được làm hai lớp, ở giữa là lá thoa và xơ cọ (chất liệu áo tơi), có thể che nắng, cũng có thể đội mưa.

Còn có thể chống tên!

Hai tầng tre, một tầng cọ, tất cả đều vô cùng chắc chắn. Tuy chắc chắn không thể cản được bộ cung nhưng mã cung thì rất khó để bắn thủng.

Vù vù vù vù…

Mưa tên nhắm bắn lên trời, không ngừng rơi xuống những chiếc nón lá, thỉnh thoảng cũng có mũi tên đâm xuyên qua nhưng chỉ chui qua được có nửa mũi.

Phát hiện nông dân không bắn tên lại, binh lính Mông Cổ quyết định không thèm giơ khiên nữa, dưới sự che chở của mưa tên, bọn họ xách thang xông về phía trước.

Trong tay năm dân phu ôm vạn nhân địch đã đốt sẵn dây lan từ lâu, họ núp dưới những chiếc nón trúc của các chiến hữu, tim đập cuồng loạn. Phần lớn bọn họ đều mới ra chiến trường lần đầu tiên, chỉ có thủ lĩnh là lính già đã giải ngũ.

Nói thật thì vẫn khá sợ.

Mắt thấy thang đã được dựng lên tường, năm người hốt hoảng đốt dây dẫn, sau đó đẩy vạn nhân địch xuống.

Rầm rầm rầm rầm ầm!

Năm tiếng nổ vang lên, lính Mông Cổ đang leo thang lập tức bỏ mạng, ngay cả những tên lính Mông Cổ đang ở sau thang cũng chết không ít.

Sau nhiều năm cải tiến, vạn nhân địch đã bỏ hết những thứ rườm rà, ngay cả bột ớt cũng không sử dụng nữa. Tuy nhiên, họ đã tăng thêm một lượng thiết sa, một khi kích nổ, thiết sa sẽ văng khắp nơi.

“A!”

Lính Mông Cổ không bị nổ chết bị thiết sa chui vào da thịt, đau đến mức bò lổn ngổn đầy đất kêu loạn.

Lần đầu tiên người Mông Cổ tấn công, cứ thế bị đẩy lùi.

Có muốn tấn công thêm lần thứ hai không?

Hãn Đô gặp chút khó khăn.

Địch nhân rõ ràng đã chuẩn bị từ lâu, cái thứ đồ chơi có thể nổ thế này chẳng biết đã giấu bao nhiêu.

Lỡ như chúng giấu đến mấy trăm viên, hắn không thể tiếp tục tấn công được.

Hơn nữa, Hãn Đô bắt đầu hoài nghi liệu mật thám có sai sót gì không, nơi này lẽ nào toàn chiến binh người Hán chứ không phải dân phu chuyên vận lương. Dân phu phổ thông thì sao có thể được huấn luyện nghiêm chỉnh như vậy?

Trái lo phải nghĩ, Hãn Đô cắn răng nói: “Rút lui!”

Thi thể hữu quân không dám đoạt lại, bị trọng thương cũng không để ấy, ai cũng không dám đi qua thì sợ lại nổ banh xác thêm lần nữa.

“Thắng, chúng ta thắng rồi!”

“Chúng ta lập công rồi!”

Sau khi chắc chắn lính Mông Cổ đã đi xa, bọn dân phu hoan hô ăn mừng. Người này nối đuôi người kia, xách trường thương nhảy xuống, đâm chết những tên Mông Cổ vẫn còn thoi thóp. Ngay sau đó lại có chút thất vọng, chỉ diệt được hơn ba mươi người, đây là chiến công của cả một tập thể, nếu chia đều ra thì mỗi người chắc được mấy đồng tiền thưởng.

Cũng may là còn một công lao to lớn hơn, bọn họ đã chặn được cuộc tập kích của kẻ thù, còn thuận lợi bảo vệ được lương đạo.

Bên phía lương trạm, mấy trăm dân phu cũng chạy tới tiếp viện.

Nghe nói người Mông Cổ đã rút lui, lại nhìn thi thể đầy đất, ai nấy cũng hâm mộ ghen tị. Đổi là bọn họ được ngăn địch thì tốt biết bao, công lao to lớn cứ thế bay đi mất.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »