Ôi không, hình như trông quốc vương có vẻ yếu hơn, mau mau thử phương án thứ hai. Nếu không phải là do máu có vấn đề thì chắc chắn là do dịch mật vàng quá nhiều, cần phải nhanh nhanh cho uống thuốc để nôn ra hết mới được.
Bệ hạ, sao ngài đã uống thuốc rồi mà vẫn không nôn ra?
Bệ hạ chớ hoảng sợ, thần vẫn còn cách, nếu không nôn ra được thì móc ra vậy. Muối ăn, nhục quế, đậu khấu, rễ củ cải đường phối hợp với nước bài tiết tổ truyền. Cứ hai tiếng đồng hồ lại rửa ruột một lần, một ngày phải uống tới mười hai lần, uống liên tục vài ngày, chắc chắn có thể loại bỏ hết dịch mật vàng dư thừa!
Ôi, sao bệ hạ đến cả nói cũng không còn sức thế này? Thần mới chỉ rửa ruột cho ngài có sáu mươi lần thôi mà.
Xem ra cần phải sử dụng tuyệt chiêu, trích máu, rửa dịch mật đều không hiệu quả, vậy chắc chắn là do trong cơ thể tích tụ mủ đặc. Chỉ cần loại bỏ được mủ đặc, chắc chắn bệ hạ sẽ khỏe trở lại!
Ôi, trên người bệ hạ không có vết thương, vậy đành tạo ra vết thương để loại bỏ mủ đặc vậy.
Bệ hạ cố gắng chịu đựng, tóc đã được cạo sạch rồi, bàn ủi sẽ tới ngay đây. Ôi, chiếc đầu cao quý của bệ hạ bị bỏng sưng lên thành bọng máu cũng thật là đẹp. Tuy nhiên, đây chỉ mới là bọng máu, cần phải để một thời gian, mấy ngày nữa, bọng máu mới biến thành mủ đặc.
Bệ hạ, bệnh của ngài quá nặng, nặn mủ ra chẳng những không khỏi mà cơ thể còn bị co giật. Nhất định là do dịch mật quá đen, xem ra vẫn phải dùng phương án thứ ba!
Bệ hạ yên tâm, quệt phân chim bồ câu vào lòng bàn chân rồi thoa biệt dược khắp toàn thân, kết hợp cùng một lúc cả hai phương pháp nhất định có thể loại bỏ được độc tố.
Bởi vì bệnh tình của ngài quá nặng, lúc tiêu độc, ngài bị bài tiết mất kiểm soát. Thần vẫn còn một cách khác, đó là bôi phấn hắt xì vào mũi phối hợp với phương pháp rửa ruột trước đó. Thuốc rửa ruột có thể cải tiến thêm, nghiền xương sọ người thành bột thả thêm vào trong nước rửa ruột sẽ đem lại hiệu quả tốt hơn.
Bệ hạ, quá trình điều trị đã tới bước quan trọng rồi, sao ngài lại không chịu đựng nổi chứ? Bệ hạ, ngài phải kiên cường lên!
Charles nằm trên giường bệnh, vẻ mặt mơ màng, hắn thều thào nói: “Hết sức xin lỗi, bởi vì bệnh tình của ta mà làm phiền mọi người lâu như vậy. Các vị đều đã phải vất vả rồi.”
Rốt cuộc, Triệu Hãn không nhịn nổi, đột nhiên phì cười, sau đó vội vàng lấp liếm: “Ngươi định giành lại ngai vàng phải không?”
“Xin mượn của bệ hạ hai ngàn lính!” Charles lập tức để đũa xuống.
Triệu Hãn nói: “Tạm thời chưa nên vội vã tính đến chuyện mượn quân. Cromwell đã ngoài năm mươi tuổi, hắn còn sống được mấy năm nữa đâu chứ? Ngươi thì vẫn còn rất trẻ, chờ Cromwell chết, việc giành lại ngai vàng sẽ trở nên dễ dàng hơn. Trước tiên ngươi cứ ở lại Nam Kinh đã, nhìn nhiều một chút, đi nhiều một chút sẽ giúp ích cho ngươi.”
Triệu Hãn hoàn toàn không hề lo lắng mình bồi dưỡng nước Anh trở thành cường địch, trái lại, hắn chỉ lo nước Anh không mạnh lên nổi.
Sự trỗi dậy của nước Anh có một phần công lao lớn của thuộc địa Ấn Độ.
Thế nhưng, ở thời không này, chắc chắn Ấn Độ là của Trung Quốc. Không có Ấn Độ, làm sao nước Anh còn có thể vùng lên được nữa, biết lấy gì để chống lại quân Pháp đây?
Cho nên, nhất định phải giúp người Anh một tay!
“Ngươi định để muội muội ngươi thông gia với hoàng thất Trung Quốc phải không?” Triệu Hãn hỏi.
Charles nói: “Trung Quốc là quốc gia vĩ đại nhất trên thế giới, nước Anh là quốc gia vĩ đại nhất ở châu u. Nếu như hai nước có thể thông gia với nhau chắc chắn chúng ta có thể thống trị toàn thế giới!”
Triệu Hãn gật đầu nói: “Được, vậy hãy để muội muội ngươi lấy hoàng thái tử của Trung Quốc.”
Nghe vậy, Charles hết sức hưng phấn, cuối cùng hắn cũng nhìn thấy hy vọng phục quốc rồi.
Triệu Hãn tiếp tục nhìn chằm chằm Charles thật kỹ, trong lòng cảm khái hết sức thật tình, sức sống của người này thật là mạnh mẽ, quả là tiểu cường hình người, bị một đám lang băm luân phiên giày vò mà mãi lâu như vậy mới chết.
Không kể đến chuyện dùng bàn ủi làm bỏng da để sinh mủ, chỉ riêng chuyện một ngày rửa ruột mười hai lần, rửa liên tục năm ngày, sau đó còn thêm cả bột xương người vào để rửa ruột, chỉ riêng chuyện mất nước cũng đủ sức khiến người ta ô hô ai tai rồi.
A Di Đà Phật, thiện tai, thiện tai!
…
Bồ Đào Nha muốn kết thông gia với Trung Quốc, còn sẵn lòng dành tặng một bến cảng làm sính lễ, dùng nó để đổi lấy sự bảo vệ của Trung Quốc đối với các cảng châu Á của Bồ Đào Nha.
Đương nhiên, Triệu Hãn vui vẻ chấp thuận lời đề nghị này… Nhưng chỉ chấp thuận một nửa.
Triệu Hãn phúc đáp lại rằng, Trung Quốc chỉ bảo vệ bến cảng của Bồ Đào Nha ở Ấn Độ, hơn nữa chỉ phụ trách đối phó với lực lượng của quân Hà Lan. Còn các nước như Oman, Ba Tư, Mughal thì Bồ Đào Nha phải tự giải quyết, Trung Quốc tuyệt đối sẽ không can thiệp vào.
Đơn cử như Oman, nước này vẫn chưa thành lập lực lượng hải quân nhưng ngày nào cũng chạy thuyền hải tặc tới bờ biển phía tây của Ấn Độ để đánh nhau với Bồ Đào Nha. Hơn nữa, hầu như năm nào hai nước này cũng đánh nhau, bên phía Trung Quốc làm sao lo cho xuể?
Tên của chính sứ Bồ Đào Nha rất dài, tạm thời gọi hắn là Antonius.
Hôm qua, Antonius yết kiến hoàng đế xong, nhận được câu trả lời như vậy, sau khi qua cơn chán nản, hắn lại cảm thấy khá vui vẻ. Mặc dù Bồ Đào Nha có rất nhiều kẻ địch nhưng ngoại trừ Hà Lan ra, Bồ Đào Nha vẫn có thể gắng gượng chống lại được lực lượng quân đội của các nước khác.