Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1912
Triệu hoàng đế thiện nam tín nữ (2)

❊ ❊ ❊

Nơi đây là thủ đô của vương triều Anawrahta Miến Điện, là vương triều thống nhất đầu tiên với ba dân tộc chính là Miến, Thái và Mạnh ở Miến Điện. Bên trong thành có vô số ngôi chùa lớn nhỏ, đã được xây dựng từ cách đây hơn hai trăm năm, tổng cộng có 1 vạn 3 ngàn tòa phật pháp. Theo truyền thuyết thì ở một trăm dặm quanh đây còn có 444 vạn tòa phật pháp, vì thế nên Bagan mới được mệnh danh là “Bốn triệu bảo pháp thành”.

Sau đó thực dân phương Tây đến đây, phật pháp Bagan bị phá hủy chỉ còn lại hơn 2000 ngôi, số phật bảo đếm không hết cũng không cánh mà bay.

Trước kia chỉ vơ vét phú thương trong thành, các binh lính không dám ra tay với những ngôi miếu.

Bây giờ khi vua Miến đã ra lệnh, quân Miến lập tức vọt vào ba mươi sáu ngôi miếu lớn nhất, ép các hòa thượng phải giao kinh phật và xá lợi tử trân tàng dị bảo trong chùa ra.

Tin tức truyền ra, quần tình xúc động.

Ngay cả tướng lĩnh quý tộc cũng đã bắt đầu nảy sinh oán giận với vua Miến. Bọn họ không phản đối việc vơ vét phú thương, thậm chí còn tích cực tham gia, vậy nhưng tuyệt đối không được xâm phạm chùa miếu, càng không thể giao phật bảo ra.

“Chúng ta không thể thắng, Bagan sớm muộn gì cũng bị công phá.”

“Không thể để Mãng Bạch tiếp tục làm quốc vương, họ Mãng vừa làm quốc vương vài năm đã ép chúng ta tiến cống bao nhiêu thứ. Nếu họ Mãng được nước quay lại Ava, tiếp tục làm quốc vương, chắc chắn sẽ còn yêu cầu nhiều vật cống hơn, không thì hắn lấy đâu ra tiền lẫn lương thực để thống trị quốc gia?”

“Đúng vậy, mỗi năm vật cống đã tăng rất nhiều, sau này không thể tăng nữa.”

“Mãng Bạch bất kính với Phật đà, hắn không có tư cách để tiếp tục làm quốc vương!”

“Còn có tên Hắc Lỗ Thao kia nữa, hắn khống chế triều đình, khống chế quốc vương. Con cháu trong gia tộc hắn không chỉ vơ vét của dân trên đất được phong của mình mà còn vươn tay đến trên địa bàn người khác. Tên đó là gian thần hại nước hại dân, không thể để hắn sống nữa.”

"..."

Hắc Lỗ Thao có quyền uy trong triều là chuyện thật, có nhân mạch trong quân đội Miến Điện cũng là thật. Vậy nhưng sau khi mở một trận chiến làm tử trận hơn mười vạn người, quyền uy gì đó đều mất sạch, quân đội cũng bắt đầu nghi ngờ năng lực của người này.

Quan trọng nhất là khi bị quân Đại Đồng vây khốn, trong thành lại nghe tin bên phía thủ đô cũng đang bị tấn công. Những tướng lĩnh quý tộc Miến Điện kia nhất quyết phải đẩy một hai người ra để đội nồi, ít nhất còn có thể được hoàng đế Trung Quốc tha tội, ít nhất còn có thể giữ được đất đai của bọn họ.

Mà người phải cõng nồi, vua Miến Mãng Bạch là một, gian thần Hắc Lỗ Thao là người thứ hai.

Mãng Bạch còn chưa kịp dâng kinh Bayeux và xá lợi tử ra, mấy chục tướng lĩnh quý tộc đã cấu kết xong.

“Bắt sống bạo quân!”

“Giết chết gian thần!”

Tướng lĩnh quý tộc dẫn theo quân đội xông tới từ bốn phương tám hướng, trộn lẫn vào vệ binh của Mãng Bạch và Hắc Lỗ Thao.

Quân Miến vẫn còn đang bận thủ thành, lúc nghe thấy tiếng hò hét trong thành thì tinh thần dần trở nên căng thẳng, đứng ngoài tường thành hoàn toàn không biết được chuyện gì đang xảy ra.

“Đùng đùng đùng đùng!”

Trận nội chiến ấy còn dùng đến cả quân đội súng kíp, đùng đùng, ngay cả ngoài thành cũng có thể nghe được động tĩnh.

“Đây là đang… Đánh nhau?” Đinh Gia Thịnh cảm thấy hơi bất ngờ.

Dương Triển cũng dở khóc dở cười: “Nhân cơ hội này công thành đi.”

Hai bọn họ giả vờ như bản thân rất ham tiền, cốt chỉ là vì hai mục đích đơn giản: Một là để quân Miến buông lỏng cảnh giác, sinh ra hi vọng có thể cầu hòa, sau đó tìm cơ hội công thành; hai là vơ vét thật nhiều tiền tài thông qua vua Miến, quân Đại Đồng chẳng cần cướp của dân cũng có thể dễ dàng nhận được nhiều chiến lợi phẩm hơn.

Không ngờ lại khiến quân Miến xảy ra lục đục.

Sông hộ thành ngoài thành Bagan quá rộng, quân Đại Đồng vẫn luôn không san bằng, bây giờ trực tiếp dùng tre và gỗ để xây thành cầu nổi.

Ngoài thành có quân Đại Đồng đang áp tới, trong thành lại xảy ra tranh chấp nội bộ, quân canh giữ trên tường thành chẳng còn biết nên làm gì. Khi mấy chỗ cầu nổi xây dựng xong, quân canh giữ Miến Điện bỗng nhiên bắt đầu chạy trốn, phần lớn đều vọt vào trong thành để nhân cơ hội cướp bóc.

Cũng có mấy sĩ quan trung cấp dẫn theo binh lính mở cổng thành ra: “Muốn được sống thì mau theo ta đi mở cửa xin hàng!”

Mấy ngàn quân Đại Đồng vượt qua sông hộ thành, cửa thành phía đối diện lại đột ngột mở toang, hai ba ngàn quân Miến quỳ trước cửa thành xin đầu hàng.

Dương Triển dẫn kỵ binh xông vào từ cửa thành, trong thành đã là một mảnh hỗn loạn. Khắp nơi đều là loạn binh phóng hỏa giết người, đâu đâu cũng có nhân dân đang than khóc chạy nạn. Vô số quân Miến giết dân diệt nhà, sau đó đổi sang quần áo thường dân rồi núp trong nhà để giả làm dân chúng.

Rốt cuộc cuộc nội chiến cũng phân xong thắng bại, một đám tướng lĩnh quý tộc quỳ xuống đường phố để nghênh đón Dương Triển.

Hắc Lỗ Thao đã bị loạn đao phanh thây, quốc vương Miến Điện Mãng Bạch thì còn sống.

“Ngươi chính là vua Miến Mãng Bạch?” Dương Triển cưỡi trên lưng ngựa, nhìn từ trên xuống dưới hỏi.

Mãng Bạch run lẩy bẩy: “Tướng quân tha mạng, tướng quân tha mạng, ta sẽ đưa bạc, xin tướng quân tha cho ta một con đường sống.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »