Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1907
Trận quyết chiến bắt đầu (2)

❊ ❊ ❊

“Có thể đánh được không?” Mãng Bạch hỏi.

Hắc Lỗ Thao lắc đầu nói: “Rất khó. Núi non trùng điệp quá cao, hơn nữa dốc, không có cách nào lượn quanh được. Mặt sông quá rộng, khó mà qua sông. Khu vực duy nhất có thể tấn công là nhánh sông phía Bắc cửa phía Đông, nhưng kẻ địch ở bờ sông xây quá nhiều tường tập, trước sau tường thấp còn có rãnh sâu ngăn trở. Lối đi ở bờ sông có kỵ binh của quân địch tuần tra qua lại, cách mỗi đoạn còn có trạm gác bộ binh.”

Mãng Bạch nói: “Nếu không thì, đừng tấn công quân Hán ở nơi này nữa. Chúng ta trực tiếp đưa theo quý tộc, quan viên, binh lính và tiền lương đi phá núi, trốn đến khi thời tiết chuyển nóng, đến lúc đó quân Hán nhất định phải binh.”

Hắc Lỗ Thao lắc đầu như cũ: “Trước mắt không cần thiết phải giết địch, chúng ta căn bản không có cách nào di chuyển. Nhiều người như vậy di chuyển để trong núi, lại còn cả quân nhu vật dụng các kiểu, ngộ nhỡ quân Hán đuổi theo, hơi lơ là một chút là toàn quân sẽ bị giết chết. Phải đánh mạnh, hơn nữa còn phải nắm chắc thời gian, nếu không quân địch phía Bắc nhất định sẽ đánh đến.

Ngày thứ hai, lính canh gác trong chùa ở trên núi đột nhiên thổi tù và báo hiệu.

Ba chiếc khinh khí cầu bên bờ sông vội vàng bay lên không trung quan sát.

Dương Triển tìm được Đinh Gia Thịnh: “Kẻ địch muốn tấn công rồi. Mấy tốp trướng nhất định là quân binh đi dò xét, không cần lãng phí đại bác của chúng ta. Kỵ binh một nửa điều đi phía Bắc, rãnh sông nơi đó rất hẹp, để phòng quân địch ban đêm đánh lén qua.”

Đinh Gia Thịnh cười nói: “Ngươi thủ phía Bắc, ta thủ phía Nam. Kỵ binh cho ngươi nắm bảy phần, ở nơi này của ta khắp nơi đều là ruộng lúa, kỵ binh quá nhiều không có cách nào mở ra được.”

Trên sông Ayeyarwady và các nhánh sông của nó, trên bờ đâu đâu cũng là cờ của quân đội Miến Điện. Quân dân và nông dân đều bị kéo ra ngoài, căn bản không cần thiết phải chủ công vây quanh một chỗ.

Bên trong phía Đông của dòng sông, mấy chục chếc thuyền địch đã bẳt đầu qua vạch.

Bên phía Bắc thì xuất hiện hơn một trăm chiếc thuyền địch.

Mà hai nơi bên bờ kia thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng đại bác, pháo đội của Miến Điện, lúc này đã bắt đầu khai hỏa với quân Đại Đồng.

Quân binh Đại Đồng, toàn bộ đều nấp sau tường thấp. Sợ tường thấp không chịu nổi phảo kích, bọn họ còn rúc cả ở trong chiến hào, phần đáy của chiến hào còn đệm đầy thóc lúa.

Thuyền bè của quân đội Miến Điện đều ở trung tâm của dòng sông này, quân Đại Đồng vẫn không có gì là đánh trả.

Hắc Lỗ Thao cau mày nói: “Sao quân Hán vẫn không có động tĩnh gì?”

Mãng Bạch hưng phấn nói: ‘Như thế cũng tốt, nhân cơ hội này qua sông giết sạch đi.”

“Sợ là có chút khó khăn, cón phải dựa vào voi chiến phía Bắc nữa mới được.” Hắc Lỗ Thao nói.

Thuyền của quân Miến qua sông chẳng qua chỉ là ngụy trang, hấp dẫn sự chú ý của quân Đại Đồng mà thôi. Có hơn ba trăm con voi chiến, còn cả hơn mấy ngàn đội quân tinh nhuệ, hôm qua đã đi qua thượng nguồn của các nhánh sông. Càng đến gần vùng núi, nước sông càng cạn càng hẹp, voi chiến có thể trực tiếp lội sông qua được.

Phía Nam tiến công càng lợi hại, phía Bắc voi chiến qua sông lại càng dễ dàng.

Đợt quân Miến Điện thứ nhất qua sông toàn bộ đều là nông dân quân, đơn giản toàn bộ là đến để tiêu hao đạn được.

Bọn họ vòng qua thuyền bè của quân Đại Đồng đang đậu, nơm nớp lo sợ bước lên bờ bên kia. Sau đó giơ vũ khí, đi về phía trước một cách lộn xộn, thậm chí còn không biết rõ quân Đại Đồng phòng thủ ở chỗ nào.

“Bùm bùm bùm bùm!”

Chiến sĩ của quân Đại Đồng ở khu vực phụ cận, đi ra từ trong chiến hào, núp ở phía sau tường thấp, bắn.

Sau khi vòng thứ nhất bắn xong, mấy trăm quân Miến tạp nham toàn bộ đều bị tan vỡ, hoang mang rối loạn đi về lại trên thuyền. Hơn hai trăm kỵ binh của quân Đại Đồng nhân cơ hội lúc này đánh ra, đuổi theo quân Miến đang chạy toán loạn không ngừng chém loạn xạ. Quân Miến thành công lên được thuyền có chưa đến một trăm người, rất nhiều người không kịp lên thuyền trực tiếp nhảy luôn xuống sông.

“Đúng là nhiều súng kíp.”

Hắc Lỗ Thao kinh hãi không thôi, hỏa lực của quân Đại Đồng hoàn toàn vượt qua tưởng tượng của hắn.

Bố trí một cách đơn giản, nhóm thuyền bè thứ hai của đội quân Miến bắt đầu rục rịch chuẩn bị qua sông. Đều là thuyền nhỏ chỉ có thể chở được mấy người, không chỉ có linh hoạt nhanh nhẹn, coi như bị pháo binh bắn trúng cũng không có tổn thất quá lớn.

Hơn hai ba ngàn chiếc thuyền nhỏ, quân Đại Đồng bên này đã bắt đầu nổ súng.

“Bùm bùm bùm bùm!”

Tiếng pháo nổ liên miên không ngừng, hết tiếng vang này lại đến tiếng vang khác, Hắc Lỗ Thao cau mày, nhiều như thế này rốt cuộc có bao nhiêu pháo binh cơ chứ?

Không ngừng có thuyền nhỏ của quân Miến bị đánh chìm, cũng không ít thuyền nhỏ bị sóng cuốn, nhưng cũng hơn nửa số thuyền thuận lợi lên được đến bờ.

Lần này quân Miến đổ bộ, rõ ràng có không ít quân lính là quý tộc tư binh.

Mà nhữngquý tộc địa chủ thuận lợi qua sông, sau khi lên bờ thấy mình không bị công kích, cũng không kìm được quá đỗi vui mừng. Bọn họ xếp thành đội ở ngay tại bờ sông, chờ đợi càng nhiều binh lính qua sông hơn, sau đó cùng nhau đi tấn công quân Đại Đồng đang nấp sau tường thấp.

Sau tường thấp, quân Đại Đồng đang không ngừng chuyên chở Ngọa Hổ Pháo.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »