Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1926
Tiểu cường hình người (1)

❊ ❊ ❊

Những động thái bất thường này đã thu hút sự chú ý của Nam Kinh từ lâu.

Hai năm trước, Triệu Hãn đã phái mật thám đi tìm hiểu, dễ dàng thu thập được tin tức, đúng là Triều Tiên đã bắt đầu chuẩn bị.

Quân sảnh vệ ngự doanh ở Hán Dương (Seoul) mở rộng từ một vệ lên ba vệ, binh lực lên tới hai mươi mốt nghìn người. Cấm quân vương đình mở rộng từ sáu trăm người lên con số một nghìn năm trăm người, một nửa trong số này là lục quân kỵ binh. Ngoài ra, còn tăng thêm quân doanh vũ khí, lính dùng súng và pháo binh đạt tổng cộng một nghìn tám trăm người.

Đây chỉ mới là số lượng lính ở thủ đô Triều Tiên, ngoài ra ở các địa phương cũng được tăng cường quân đội, rốt cuộc Lý Hạo muốn làm gì?

Bắt đầu từ năm ngoài, Triệu Hãn bắt buộc phải có điều chỉnh, tăng lượng quân Đại Đồng ở Bảo Châu lên một nghìn quân. Đồng thời, xây thêm các pháo đài ở bốn góc tường thành sẵn có, sẵn sàng chiến tranh bất kỳ lúc nào nếu vua Triều Tiên dám giở trò điên khùng.

Đánh thì không đánh, Trung Quốc sẽ không chủ động tấn công.

Mảnh đất Triều Tiên bé bằng bàn tay còn bị Mãn Thanh và Nhật Bản thay nhau chà đạp mấy chục năm, nhân khẩu giảm mạnh, đời sống nhân dân suy tàn. Cho dù có cải cách thành công thì liệu có thể gom góp được mấy đồng? Bọn họ điên cuồng tăng cường quân bị như vậy rất khó có thể duy trì lâu dài, hoặc là mất khả năng chi trả hoặc đãi ngộ trong quân đội sẽ giảm xuống.

Trung Quốc chỉ cần lẳng lặng giằng co với bọn họ vài năm là toàn bộ của cải tích lũy được nhờ cải cách đều sẽ bị đốt sạch cho quân đội.

Ngoài ra, người đứng đầu cuộc cải cách là Kim Dục, vị “Trương Cư Chính của Triều Tiên” này năm nay đã bảy mươi lắm tuổi. Mặc dù Triều Tiên đã cải cách thuế vụ thành công nhưng đồng thời đồng tiền của Trung Quốc cũng trở nên phổ biến ở Triều Tiên. Các thân sĩ ở Triều Tiên cũng đang âm thầm chuẩn bị. Một khi Kim Dục mất, thân sĩ Triều Tiên sẽ phản công, thành quả cải cách chắc chắn sẽ kết thúc ở đây.

Chỉ cần từ từ kéo dài thời gian là được. Triệu Hãn đã chờ được tới ngày chết của Hoàng Thái Cực và Đa Nhĩ Cổn, tổng đốc giỏi giang nhất của Batave, vua Thalun tài trí và mưu lược của Miến Điện, ngay cả Cố Thủy Hãn chiếm cứ Thanh Hải và Tây Tạng cũng sắp chết rồi, vậy thì đương nhiên Kim Dục lại càng không có gì to tát.

Giằng co chờ anh hùng của kẻ địch chết rồi mới tiến hành biện pháp quân sự, đây là cách tiết kiệm tiền và công sức nhất.

Nếu như vua Thalun còn sống, chắc chắn Triệu Hãn sẽ không xuất binh đánh Miến Điện, bởi vì độ khó chắc chắn sẽ tăng gấp bội.

Cố Thủy Hãn còn sống, Triệu Hãn cũng sẽ không xuất binh đánh Thanh Hải và Tây Tạng. Bao giờ lão già này chết thì khi ấy Triệu Hãn sẽ ra tay.

Chúng thần tản đi, Triệu Hãn nói: “Gọi sứ giả của các nước lần lượt vào đây.”

Người đứng đầu sứ đoàn nước Pháp tên là Jean Baptiste Colbert.

Hiện thời, người đàn ông này là thuộc hạ của tể tướng Mazarin của Pháp, giúp Mazarin quản lý một số tài sản cá nhân, đồng thời hắn còn là thành viên chính thức của Viện hàn lâm Pháp.

Trong lịch sử, sau này Colbert trở thành bộ trưởng tài chính, là túi tiền mà vua Louis XIV không thể nào thiếu được. Hắn sẽ là người sáng lập nên chủ nghĩa Colbert (một dạng của chủ nghĩa trọng thương), đặt nền móng vững chắc cho nền công nghiệp – thương nghiệp của nước Pháp, đồng thời là người đóng vai trò tích cực nhất trong việc phát triển chủ nghĩa thực dân của nước Pháp thế kỷ XVII.

Phải rồi, Colbert cũng là người đứng ra thành lập cả viện văn học Pháp và viện khoa học Pháp.

Năm nay, Colbert chỉ mới ngoài ba mươi tuổi, nhờ hối lộ Mazarin nên hắn mới chiếm được chức trưởng sứ đoàn Pháp tới Trung Quốc.

Suốt dọc hành trình, Colbert liên tục quan sát tình hình của các nước. Đặc biệt là khi đến Quảng Châu, hắn không ngừng hỏi han về vấn đề tài chính, thương nghiệp, kỹ thuật. Sau khi đến Nam Kinh, hắn dành tận mấy ngày trời say sưa dạo phố, nghe ngóng chính sách công nghiệp – thương mại của Trung Quốc.

“Chúa ơi, hoàng cung này mới lớn làm sao!”

“Chúng ta đã đi lâu lắm rồi, vậy mà vẫn chưa đi hết hay sao?”

“...”

Trong khi sứ giả của các nước choáng ngợp trước Tử Cấm Thành, Colbert lại đang nghiêm túc quan sát, đồng thời suy nghĩ xem tại sao nơi này không có mùi xú uế của chất thải.

Không biết họ đã đi bao lâu, cuối cùng tất cả các sứ giả được đưa tới một gian thiên điện ngồi chờ.

Cung nữ bưng trà nước và bánh ngọt ra sau đó lập tức đi khỏi đây.

Hoàng tử Charles đột nhiên đứng dậy, bước tới trước một cây cột trụ, kinh hãi nói: “Đây là gỗ nguyên khối sao? Cây đại thụ này phải lớn tới chừng nào chứ?”

Mặc dù cột trụ này được dựng bằng gỗ trinh nam tơ vàng nhưng nó không phải là cây cột trụ lớn so với những cây cột trụ khác ở đây, dù sao nơi này cũng chỉ là thiên điện mà thôi.

Cột trụ ở chính điện mới đáng kinh ngạc!

Khi Triệu Hãn tu sửa Tử Cấm thành, nhờ phúc của Chu Nguyên Chương, các cột trụ lớn của nơi này vẫn còn có thể sử dụng tiếp.

Thấy Charles đi lại tự do cũng không có quan viên Trung Quốc nào ngăn cản, các sứ giả khác cũng bắt đầu nói chuyện phiếm. Bọn họ có cùng một nhiệm vụ giống nhau, đó chính là quan sát, ghi chép lại về hoàng cung của Trung Quốc, sau đó trở về bẩm báo cho quân chủ của mình, so thử xem cung điện của ai xa hoa hơn, tráng lệ hơn.

“Hoàng tử điện hạ...” Colbert nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »