Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1913
Triệu hoàng đế thiện nam tín nữ (3)

❊ ❊ ❊

Dương Triển lại quét nhìn những tướng lĩnh quý tộc kia, trấn an nói: “Các ngươi làm rất tốt, ta sẽ tường trình mọi thứ với bệ hạ, giữ lại tước vị và đất phong cho các ngươi. Tất nhiên, điều kiện tiên quyết là các ngươi phải biết điều nghe lời.”

Phiên dịch viên dịch lại lời, các tướng lĩnh quý tộc mừng rỡ: “Hoàng đế bệ hạ Trung Quốc vạn tuế, tướng quân đại nhân thiên tuế!”

Lúc này, chính thể Miến Điện đã khá phức tạp, bao gồm cả quận huyện, phong kiến và chế độ nô lệ đều rất hỗn tạp.

Đầu tiên, toàn bộ quốc thổ địa đều thuộc về quốc vương.

Thứ hai, quốc vương cũng như Chu Thiên tử, chỉ trực thuộc một phần khu vực. Những địa khu còn dư lại thì chia cho các vương thất, quý tộc và quan viên. (Thổ ty Bắc bộ cũng nằm trong số lãnh chúa phong kiến)

Nhân dân có ba loại: A Mỗ Đan, A Tang, Tuân.

“A Mỗ Đan” là người làm công, chủ yếu là thợ thủ công và quân nhân.

“A Tang” là người nộp thuế, chủ yếu là nông dân và thương nhân. (Miến Điện phân thành các quận huyện, quốc vương có thể phái người đi thu thuế, nhưng một nửa số thuế sẽ thuộc về tất cả lãnh chúa, quốc vương giữ quá nhiều sẽ bị coi là bạo quân)

A Mỗ Đan và A Tang là hai nhóm riêng, có thể chuyển hóa linh hoạt cho nhau.

Chỉ cần quốc vương ra lệnh, người nộp thuế sẽ phải đi làm công, người đi làm công lại phải nộp thuế.

“Tuân” chính là nô lệ, không chỉ vương công quý tộc có nô lệ mà trong chùa miếu cũng nuôi nô lệ. Đám vương công quý tộc thường xuyên quyên tặng nô lệ cho chùa, việc làm này được coi là tôn kính Phật đà.

Đối với lãnh chúa phong kiến, nếu không đến thu thuế tại đất của họ, có đổi ai thành quốc vương thì cũng không sao, thậm chí có thay đổi triều đại bọn họ cũng có thể chấp nhận.

Phương án do triều đình Trung Quốc lập ra chính là nâng đỡ cho Mạnh tộc dựng nước ở hạ Miến Điện, sau đó lại nâng đỡ cho Thái tộc dựng nước ở trung Miến Điện. Thổ ty tộc Miến ở phía Bắc thì được ném đến hai quốc gia đó để làm lãnh chúa. Mà lãnh chúa Miến tộc đã phản bội đầu hàng thì có thể giữ lại đất được phong, tiếp tục làm quý tộc ở hai quốc gia trên.

Có thể tưởng tượng được, sau này giữa hai nước nhỏ ấy sẽ hỗn loạn đến mức nào.

Mâu thuẫn giữa quý tộc cũ và quý tộc mới, còn có kẻ thù truyền kiếp của dân tộc, dù có ngốc nghếch đến đâu cũng nghĩ ra được.

Dù sau này có thế nào thì vào giờ phút này, trong lòng mỗi lãnh chúa đang quỳ xuống trước mặt Dương Triển đều vô cùng hồi hộp. Kế hoạch của bọn họ đã thành công, giết chết quốc vương và gian thần, quả nhiên sẽ được thiên triều tha tội, bọn họ lại có thể tiếp tục làm quý tộc ở nơi này.

Dương Triển nói: “Trong thành quá loạn, các ngươi đi quản lý lại đi. Còn nữa, tài hóa của vua Miến, ai cũng không được lấy đi mà phải dẫn ta đến đó để tiếp nhận.”

“Vâng!”

Các tướng lĩnh quý tộc Miến Điện đều trở nên tận trung cương vị.

Bọn họ dẫn quân bình định hỗn loạn trong thành, vừa kiểm kê lại các loại chiến lợi phẩm. Ngay cả những lương thảo do quân Đại Đồng lấy được, những người kia cũng muốn lấy lại hết.

Thậm chí, quyển kinh Bayeux và xá lợi tử cũng chỉ để đó chứ không ai động.

Cái gì mà bất kính với Phật đà?

Tư tưởng ngu muội ấy đã bị lãng quên từ lâu.

Phật bảo người phải có duyên, tướng quân thiên triều rõ ràng chính là người có cái duyên ấy.

Sau khi vào thành, Đinh Gia Thịnh làm bộ làm tịch, tự mình mang kinh Bayeux và xá lợi tử về ngôi chùa bọn họ cung phụng.

Cuối cùng còn giữ lại một quyển, nói với trụ trì chùa không lấy lại phật bảo: “Lần này đánh dẹp Miến Điện, tất cả đều là vì vua Miến khiêu khích trước. Ba mươi sáu quyển kinh Bayeux phải để vật về nguyên chủ. Nhưng hoàng đế bệ hạ cũng là người tin Phật, vì vậy đành giữ lại một quyển kinh Bayeux để mang về Nam Kinh báo ân cung phụng, mong đại sư có thể hiểu cho. Chúng ta cũng không lấy không, số tài bảo và lương thực kia đều để lại cho quý tự cung phụng Phật tổ.”

“A di đà phật, kinh Bayeux có thể được bệ hạ cung phụng, đây chính ý chỉ của Phật tổ!” Trụ trì quả nhiên là một đại đức cao tăng.

Lấy mỗi phật bảo về thì có bị thiệt không?

Tất nhiên là không.

Lùi một bước tiến ba bước.

Những chùa miếu kia phái hòa thượng đi rêu rao, tuyên dương tấm lòng nghĩa khí của quân Đại Đồng. Còn nói binh tai lần này đều do vua Miến tạo thành, lỗi cũng để vua Miến và gian thần gánh chịu.

Sau một phen làm việc, nhân dân và binh lính trong thành đều cảm thấy quân Đại Đồng là người tốt kính Phật. Mà hoàng đế Trung Quốc ở tít tận Nam Kinh lại còn là người được Phật đà chỉ định, phái quân đội tới để trừng phạt bạo quân Miến Điện.

Vua Miến họ Mãng vốn đã gieo họa cho nhân dân nhiều năm, trên dưới triều đình đã oán thán kêu than từ lâu.

Bây giờ mọi thứ đều đã được sắp xếp, vua Miến là bạo quân, Phật đà mới hạ ý chỉ, để hoàng đế Trung Quốc phái binh dẹp loạn.

Dù có chết nhiều người hơn đi nữa thì cũng do vua Miến tạo thành!

Lời các hòa thượng đã nói, quân dân Miến Điện cũng tin tưởng mà không chút nghi ngờ.

Bagan là trung tâm tôn giáo của Miến Điện, lần này đã nói như vậy, sau này chắc chắn sẽ còn lan truyền ra ngoài. Dù cho nơi này có gặp phải tai họa gì đi nữa thì cũng do quý tộc ở đây tạo nghiệt, Trung Quốc và hoàng đế Trung Quốc mãi mãi là người tốt.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »