Thật ra hắn còn chẳng phải là thổ ty, thổ ty Xa Lý là cháu của hắn. Hơn nữa ở Xa Lý chỉ toàn núi, sao có thể sánh được với đồng bằng phì nhiêu rộng lớn ở Miến Điện.
“Hoàng đế bệ hạ vạn tuế!”
Đao Mộc Đảo kích động đến mức quỳ cộp xuống đất, dập đầu về phía Bắc: “Nhờ ơn bệ hạ tán thưởng coi trọng, nếu đã là quốc vương, ta thề sẽ đời đời trung thành với thiên triều, mãi mãi là thân rào chắn hướng về trời!”
Lời này chủ yếu để thể hiện tâm huyết, ít nhất vào giờ phút này, Đao Mộc Đảo đã cảm động đến rơi nước mắt với Triệu hoàng đế.
Hoàng Yêu lại nói: “Thổ ty Mạnh Liên, thổ ty Mạnh Củng được phong làm tả hữu Thừa tướng của nước Thái. Các ngươi có thể đưa binh lính và tộc nhân, cũng như dọn nhà đến đây rồi chọn đất, cụ thể thế nào thì cứ thương lượng với Đao Mộc Đảo.”
Hai vị thổ ty ngây ngẩn, nhưng đồng bằng Miến Điện vừa phì nhiêu lại vừa giàu có sung túc, thế là bọn họ lại chẳng thấy quá xoắn xuýt nữa.
Hoàng Yêu nói tiếp: “Những thổ ty còn lại có thể chọn trạch dời nhà đến nước Thái, cũng có thể ở lại nguyên quán để làm Trấn trưởng.”
Lúc một vài thổ ty ở đó đang do dự, “quốc vương nước Thái” Đao Mộc Đảo chủ động ngỏ lời: “Các ngươi cũng tới đi, chỉ một thời gian nữa, người người sẽ có đất phong, người người sẽ làm quan lớn!”
Suy nghĩ của Đao Mộc Đảo vô cùng rõ ràng, hắn chạy tới làm quốc vương nước Thái, cuộc sống không quen là một, binh lực lại còn non yếu, vốn không thể cai trị được dân bản địa. Mà những thổ ty ở phía Bắc Miến Điện kia lại cũng là người ngoại lai, hoàn toàn có thể động viên an ủi lẫn nhau, kết thành một cộng đồng vì lợi ích chung, liên minh với nhau để chèn ép thế lực bản địa.
Những thổ ty nhỏ bắt đầu động lòng, địa bàn vốn có của họ chỉ to bằng nửa cái huyện lớn, có người thậm chí chỉ được thống trị vài thôn làng. Nếu chuyển sang kia, địa bàn sẽ lập tức được mở rộn, hơn nữa thổ địa cũng còn phì nhiêu hơn.
“Ta… Ta bằng lòng đến nước Thái.” Thổ ty Mạnh Long đến từ Mộc Bang bày tỏ thái độ đầu tiên.
Địa bàn của người này không nhỏ, nhưng ven vùng biên giới đều là núi non, nhân dân dưới trướng chỉ có một hai vạn người.
“Ta cũng muốn đi.”
“Thêm cả ta nữa.”
Hơn tám phần đám thổ ty đều chịu chuyển sang kia.
Bọn họ nhìn là biết, Trung Quốc rõ ràng muốn thâu tóm địa bàn, ở lại làm Trấn trưởng để làm gì chứ? Chi bằng xuôi Nam lấy đất phong còn hơn.
Hoàng Yêu nói: “Các ngươi cứ việc tự thương lượng về chuyện phân chia địa bàn, nhớ rõ một điều, chỉ được dẫn tư binh và tộc nhân trong ngũ phục xuống Nam, nhân dân đang sinh sống trong địa bàn thì không được phép dẫn đi! Tư binh là binh lính do các ngươi nuôi lâu dài, không được biến dân chúng bình thường thành tư binh của mình. Còn nữa, đầy tớ của các ngươi cũng phải ở lại! Nếu không có đủ địa bàn để chia thì có thể đi về sâu trong phía Nam hơn của nước Mạnh.”
Ngay sau đó, những thổ ty phương Bắc kia liền bị ném ra khỏi hội trường, thương lượng xem nên phân chia địa bàn thế nào.
Hoàng Yêu lại hỏi những người Mạnh kia: “Các ngươi vẫn chưa chọn xong quốc vương ư?”
Thủ lĩnh Mạnh tộc trố mắt nhìn nhau.
Bọn họ đã chọn xong từ lâu, chỉ là số lượng hơi nhiều, khoảng ba vị quốc vương.
Một quốc vương là người Mạnh đã đi theo Đinh Gia Thịnh ra Bắc. Một quốc vương là người đến từ thành Bago. Một quốc vương khác lại đến từ Mottama.
Hoàng Yêu bất đắc dĩ nói: “Các ngươi quay về thương lượng đi.”
Một đám thủ lĩnh người Mạnh bèn bắt tay mở họp mỗi ngày, họp đến mức trở mặt đấu đá lẫn nhau.
Dày vò được hơn nửa tháng, họ lại lập chế độ quân chủ lập hiến.
Người Mạnh giỏi kinh doanh, hơn một trăm năm trước đã tiếp xúc với thực dân châu u, thế nên cũng có hiểu biết về chính thể của các nước như Hà Lan.
Quốc vương đến từ Bago được đề cử, có thể chứng minh mình là hậu duệ vương tộc. Vì vậy, tính chính thống của hắn là cao nhất, thế là cũng được bầu làm quốc vương trong sự tranh cãi mãnh liệt nhưng lại cũng rất đỗi hợp lý.
Trong hai vị quốc vương còn lại cũng được đề cử, một người làm lãnh chúa Pyay, một người làm lãnh chúa Mottama, chung quy là cũng cùng chức vụ với hai vị Công tước.
Những thủ lĩnh còn lại, mỗi người cũng đều được phong đất.
Những quý tộc ấy cũng chuẩn bị thành lập đại hội nghị sự. Thu thuế, lao dịch, luật pháp này kia, cần nghị sự để đưa ra quyết định, quốc vương không thể tự tiện sửa đổi theo ý mình được.
Đồng thời cũng giữ lại một số quy tắc chính trị của vương triều Đông Hu, chẳng hạn như quốc vương có quyền phái quan thuế vụ đến thu thuế tại địa bàn của các lãnh chúa. Vương triều Đông Hu do quốc vương và các lãnh chúa chia đều với nhau, mà ở nước Mạnh vừa được thành lập, quốc vương chỉ có thể lấy tối đa bốn phần, sáu phần thuế thu còn lại phải thuộc về tất cả lãnh chúa.
Cách phân chia các thế lực ở Miến Điện cứ thế mà quyết định như vậy.
Khắc Khâm tộc vẫn đang đốt rừng làm rẫy, hơn nữa nhiều người còn bị lạc đến biên giới Trung Quốc. Khắc Luân tộc rải rác khắp nơi nhưng lại khá rời rạc, vài người cũng bị lạc đến biên giới Trung Quốc.
Miến tộc hoàn toàn trở thành dân tộc bị thống trị, nỗi uất ức này sớm muộn gì cũng sẽ bộc phát, chỉ chờ xem nước Thái và nước Mạnh có thể trấn áp được bao lâu.
Nước Mạnh đóng đô tại Bago, nước Thái đóng ở Ava, biên giới giữa hai nước nằm ở khu vực Maqui, phía Bắc Pyay.