Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1988
Bảo vệ lương đạo (1)

❊ ❊ ❊

Quanh mấy tỉnh Tây Nam, những chiến mã này đều là giống ngựa Tây Nam ưu tú được tuyển chọn kỹ càng. Mặc dù từng được nuôi chạy ở cao nguyên Vân Quý, hơn nữa cũng đã dần thích nghi với hoàn cảnh ở Kham nhưng bỗng nhiên phải truy kích kịch liệt như thế vẫn khiến các chiến mã xuất hiện phản ứng cao nguyên.

Trong hơn mười thớt ngựa ngã xuống đất, tám thớt đã lục tục đứng dậy, hơn nữa hành động cũng có chút bất tiện, e là năm thớt còn lại sẽ vĩnh viễn không thể đứng dậy nổi nữa.

So sánh mà nói, người hình như có năng lực thích ứng giỏi hơn so với ngựa.

“Tông chất Riwoqê Tiên Ba, bái kiến quý nhân Đại tướng quân!”

Giờ phút này, một quý tộc đã ngã ngựa trên chiến trường đang bò lổm ngổm trước mặt Mã Hoành Kiệt, thậm chí còn bò tới để hôn lên giày ủng của hắn.

Trương Văn Xương thấp giọng giải thích: “Tên này tên là Tiên Ba, là một trong bốn đại quý tộc quanh Qamdo. Mặc dù bọn họ cũng nuôi dưỡng tăng nhân nhưng do quá tuyệt vọng nên phải đầu quân cho Hãn Đô, quan viên tăng tục được phái tới từ Lhasa, tất cả đều bị bọn họ liên thủ nhau đuổi đi. Bọn họ thờ phụng giáo phái, không giống bên Lhasa.”

“Biết rồi.” Mã Hoành Kiệt cười nói với Tiên Ba: “Quân Tây Tạng ở đây tạm thời giao cho ngươi lãnh đạo, chỉ cần trung thành quy thuận, triều đình nhất định sẽ không bạc đãi.”

Tiên Ba phóng mắt nhìn xung quanh, trừ nhảy sông chạy trốn, trừ những tên đã bị giết trên chiến trường, quân Đại Đồng đã bắt được khoảng hơn bốn ngàn quân Tây Tạng làm tù binh.

Những binh lính kia đã hoàn toàn thuộc về hắn ư?

Dù cho chỉ là tạm thời cầm binh thì cũng đáng giá, Tiên Ba chưa từng được dẫn dắt nhiều binh lính như vậy.

Hơn nữa, nếu đã giao cho mình một trách nhiệm nặng nề thế kia thì cũng chứng tỏ người Hán đang muốn dìu dắt mình. Hãn Đô cút mẹ đi, Nam Sắc biến luôn đi, sau này phải quấn lấy người Hán, chắc chắn có thể được thăng quan cao hơn, nhất định có thể chiếm được địa bàn lớn hơn!

Tiên Ba quỳ phục sát đất, đại lạy đối với Mã Hoành Kiệt: “Tướng quân yên tâm, từ nay về sau, ta sống là người của thiên triều, chết cũng là quỷ của thiên triều.”

Mã Hoành Kiệt để Tiên Ba đi chỉnh đốn quân đội, lại dặn dò sĩ quan phụ tá: “Toàn quân lấy hoa hồng Tây Tạng để pha trà uống, chiến mã cũng uống nước pha từ hoa hồng Tây Tạng.”

Uống hoa hồng Tây Tạng thì sẽ có thể ngăn được phản ứng cao nguyên, đây là thông tin do thương nhân đoàn ngựa thồ cung cấp.

Vì để xuất chinh Thanh Tạng, suốt nhiều năm liền, quân Đại Đồng đã không ngừng mua hoa hồng Tây Tạng để dự trữ. Bên phía quân đội Thiểm Tây thì mua từ Yarkent Kanate. Bên phía quân đội Tây Nam lại mua từ đoàn ngựa thồ ở Tây Tạng.

Bộ đội tiếp tục lên đường, bừng bùng khí thế tiến về Qamdo.

Những quý tộc địa phương còn sót lại cũng đã thu thập gia sản rồi bỏ chạy, vậy nhưng hòa thượng trong chùa miếu lại ra đón họ một cách nhiệt tình.

Xung quanh Qamdo cũng có vài tàn tích từ các cổ thành, vẫn có thể thấy rõ nét thê lương. Nhưng quý tộc Tây Tạng và người Mông Cổ chỉ nghĩ đến việc xoay tiền để xây chùa miếu, chưa từng nghĩ tới việc xây dựng thành trì.

Mã Hoành Kiệt đi tới chỗ giao nhau giữa hai con sông: “Nơi này thích hợp để xây công sự, vẫn còn tàn tích cổ thành. Qamdo là một cứ địa quan trọng, sau này nhất định phải xây công sự để đóng binh ở đâu.”

Từ khi đầu quân vào, biểu hiện của Tiên Ba vẫn luôn vô cùng tích cực. Từ đám tù binh, hắn chọn ra những người có xuất thân là địa chủ, để những người đó dẫn theo một vài quân Tây Tạng, mỗi người hồi hương để tuyên cáo về sự thống trị của thiên triều, bản thân thì ở lại trong quân đội để tiếp tục làm con tin.

Những quý tộc đã bỏ chạy trên chiến tường cũng bị ép phải quay về bái kiến, nếu tới thì có thể được tha tội, không đến thì sẽ bị coi là ngoan cố chống cự.

Trong chu vi hai ba trăm dặm quanh đây, không còn phải đánh nữa.

Bên phía Lhasa, căn cứ mật thám cũng không cần đánh, bởi vì vốn chẳng có quân Mông Cổ nào đóng quân ở đó.

Tiếp theo có thể ra bắc, tụ họp với quân đội của Hoàng Yêu, hoặc tự tìm cơ hội tác chiến một mình.

Bờ sông Kim Sa.

Hơn ba ngàn kỵ binh Mông Cổ, một người đôi ngựa, đi dọc theo lòng sông về phía đông nam.

“Toàn quân xuống ngựa!”

Hãn Đô ra lệnh, sau đó kèn hiệu nổi lên.

Toàn thể kỵ binh Mông Cổ dừng bước, không chỉ tự xuống ngựa mà còn lấy khôi giáp và lương thực trên lưng ngựa xuống. Trước tiên, các kỵ binh đút đồ ăn, muối và nước cho chiến mã, chờ đến khi chú ngựa đã no bụng, họ mới lấy lương khô ra để lấp bụng mình.

Lương khô hành quân của kỵ binh Mông Cổ chủ yếu được làm từ phô mai. Lấy nước trên sông Kim Sa rồi bỏ vào túi, không cần nấu, cứ thế mà có thể ăn được bất cứ lúc nào.

Hãn Đô đã xác định được vị trí của Hoàng Yêu, cũng chắc chắn phía sau lương đạo không có trọng binh.

Hắn đi từ Ngọc Thụ, xuôi nam theo khe núi ven sông Kim Sa, đến Đặng Ma là đã có thể cắt đứt được lương đạo. Đặng Ma ở gần Đặng Kha sau này, dựa theo lịch sử, nơi đó chính là địa bàn của vua Gesar trong truyền thuyết.

Trước đó đã có tiếu kỵ đi trước dò đường, những kỵ binh còn lại thì đang ngồi lim dim.

“Lên ngựa!”

Không biết qua bao lâu, Hãn Đô lại hạ lệnh lên đường.

Khôi giáp và lương thực được vác trên một con ngựa, kỵ binh Mông Cổ lại cưỡi một con ngựa khác, nhanh chóng tiến về phía trước dọc theo lòng sông.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »