Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1189
Hoàng Thái Cực còn sống là tốt rồi (3)

❊ ❊ ❊

Diêu Châu nằm ở giữa Cái Châu và Hải Châu, lúc trước khi hắn dẫn quân tập kích Liêu Đông, Diệu Châu đổ nát đến mức không còn mấy người ở. Trên đường điều binh về, do thiếu nhân lực, Hồ Định Quý chỉ phá hủy được một đoạn tường thành.

Bây giờ tường thành đã sửa xong, quân Đại Đồng nếu muốn tiến lên phía Bắc tất phải chiếm thành.

Đọc chiến báo của Dương Trấn Thanh đưa tới, Hồ Định Quý cực kì chán ghét Tái Hách. Không phải vì thân phận người Thát Tử của hắn, mà là vì hắn tàn sát vô tội vạ, coi mạng người như cỏ rác.

Tái Hách giết thường dân Nữ Chân không nương tay, những năm nay hắn đã giết bao nhiêu người Hán rồi?

Tên đao phủ này dù có công hiến thành, sau này cũng phải xử lí!

"Tạm thời nhịn đi, " Lý Chính nói, "Nếu như xuống tay với Tái Hách, toàn bộ những người Thát Tử khác đều sẽ liều mạng, bởi vì ngay cả lập công quy thuận cũng phải chết.”

Hồ Định Quý nói: "Ta chỉ cảm thấy ghê tởm. Nói trắng ra, ta thà rằng có nhiều người chết, tự mình đánh hạ thành Tích Mộc cũng không muốn thông qua loại người này chiếm lại thành trì.”

Tiêu Tông Hiển nói: “Có thể giảm số người chết thì tận lực giảm. Trong nhà mỗi một tướng sĩ quân Đại Đồng đều có mẹ già con trẻ.”

“Không nói những thứ này nữa,” Lý Chính cười, “Chiếm được thành Tích Mộc, Hải Châu gần như trong tầm tay. Cho dù trận này không diệt được chủ lực Thát Tử, sau này cũng có thể dẫn quân đến Hải Châu bất cứ lúc nào. Trận này chúng ta đã thắng được một nửa, tiếp theo không cần sốt ruột, từ từ đánh sập tường thành là được.”

Tiêu Tông Hiển gật đầu nói: “Theo tin tức mật thám gửi về, vì đánh trận, người Thát Tử thậm chí cưỡng chế Kì Đinh nộp thêm lương thực. Nếu trì hoãn thêm ba tháng nữa, quân lương của Thát Tử sẽ không còn, lương thực của chúng ta lại dư dả.”

“Vậy cứ thong thả thôi.” Hồ Định Quý cười nói.

...

Thành Phượng Hoàng.

Não Đại đích thân dẫn quân ra khỏi pháo đài, muốn giết chết những dân phu đào hào.

Chiến hào có kết cấu hình chữ “z”, pháo, đại bác và cung tên của quân thủ thành trên pháo đài rất khó bắn trúng.

Não Đại nửa đường xông ra, quân Đại Đồng ở trong chiến hào đứng lên bắn tới tấp. Hơn nữa từ phần ngực trở xuống đều nằm trong hào, rất ít bộ phận lộ ra ngoài.

"Phành phành phành!"

Sau khi liên tiếp bắn chết hơn ba mươi kỵ binh, kỵ binh của Não Đại cũng bắn trả, nhưng tỷ lệ trung không đáng kể.

Khi kỵ binh tiếp cận được chiến hào, chỉ có thể bị buộc phải giảm tốc, đột nhiên lại có thêm càng nhiều hỏa thương binh của Đại Đồng xuất hiện.

"Phành phành phành!"

Lại thêm một vòng bắn mới, một lần hạ gục hơn bảy mươi kỵ binh.

Cùng lúc đó, một ngọn thương dài nhô ra khỏi chiến hào.

Não Đại tính lao vào hào nhảy xuống nhảy xuống ngựa chém giết. Nhưng trông thấy tình cảnh trước mắt, Não Đại tê cả da đầu, đành phải ghìm ngựa quay về trong pháo đài.

Đại Đồng quân cũng không đuổi theo, chỉ canh giữ ở bên trong chiến hào nhìn xem dân phu tiếp tục đào hầm.

Đào thêm hai ngày, cuối cùng đào tới con dốc bên ngoài, lại không ngừng đào lên dọc theo con dốc.

Não Đại hạ lệnh chủ động xuất kích, nếu không tấn công thì con dốc sẽ bị đào xuyên qua mất.

Sau một phen giao tranh, Bát Kỳ quân tổn thất hơn bốn mươi người, quân Đại Đồng mất sáu người, Thát Tử lựa chọn từ bỏ công sự vòng ngoài.

Vậy liền tiếp tục đào, đào qua con dốc, đào qua công sự vòng ngoài, đào thẳng một đường đến dưới chân pháo đài.

Đường hầm hình chữ z dần dần biến thành hình tròn, Lô Tượng Thăng định dùng nó trực tiếp bao vây pháo đài. Sau đó thông qua đường hầm hình tròn đào ra nhiều đường hầm khác, để người Thát Tử không biết chỗ nào đang đào địa đạo chôn thuốc nổ.

Não Đại không dám ở lại bên trong pháo đài, vứt bỏ quân thủ thành rồi dẫn quân quay về thành Phượng Hoàng trước khi đường hầm hình tròn được hoàn thành.

Quân số của hắn quá ít, căn bản không thể nào xuất thành đánh trận.

"Oành!"

Mấy ngày sau, một tiếng nổ đinh tai nhức óc vang lên, một bức tường của pháo đài bị thuốc nổ thổi bay.

Được trang bị tên và đạn, quân Đại Đồng xông vào qua khe hở, sau khi giết chết và làm bị thương hơn bốn mươi người, họ nhanh chóng lao vào bên trong pháo đài.

Hơn ba trăm quân thủ pháo đài bị quân Đại Đồng quét sạch.

Chiếm được cứ điểm, Lô Tượng Thăng cuối cùng đến được bên ngoài thành Phượng Hoàng, tiếp tục đóng quân đào chiến hào.

Hắn chưa từng nghĩ tới việc dựa vào nội gián cướp thành, hoàn toàn là dựa theo cách đánh của bản thân, đào thẳng một đường chôn thuốc nổ.

Nhìn quân Đại Đồng từng chút đào hầm, nhìn pháo đài bị chiếm đóng phía xa, sĩ khí của quân Bát Kỳ trấn thủ thành Phượng Hoàng suy sút thảm hại.

Trương Phụng Ngôn bắt đầu hành động, hắn chống gậy đi ra ngoài, nói muốn liều mạng với đám man tử phương Nam.

Não Đại cực kì thích kiểu dũng sĩ này, lập tức thăng chức cho Trương Phụng Ngôn, ném năm trăm người Nữ Chân Hán hóa cho hắn lãnh đạo.

“Trương nhị ca, Thát Tử thực sự không xong rồi, chúng ta nguyện ý đi theo ngươi chiến đấu.”

“Thát Tử là đám man di, ngay cả Nữ Chân cũng không phải. Bọn họ thì tính là Nữ Chân gì chứ? Nữ Chân bên trong Vạn Lý Trường Thành mới là người Nữ Chân chân chính, còn đám bên ngoài tất cả đều là một lũ man di!”

“Ta đã sớm nhìn đám Thát Tử không vừa mắt. Trước kia để tóc giống người Hán, bây giờ cạo đầu, thắt bím. Khó coi muốn chết!”

“Trương nhị ca, nhanh nhanh ra tay, còn không đánh nữa thành Phượng Hoàng sẽ bị chiếm, chúng ta không có cách nào lập công nữa!”

"..."

Lô Tượng Thăng không vội vây thành, nhưng người Nữ Chân Hán hóa trong thành lại gấp rút phản Thanh quy thuận triều đình Đại Đồng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »