Lại có năm trăm sĩ tốt Đại Thuận tham quan thôn xung quanh trở về doanh.
“Nông dân ở đây giàu thật, mỗi nhà đều có lương thực. Hộ gia đình mà ta đi xem là một thổ thương lớn, lương thực bên trong xếp đầy.”
“Quan phủ đánh thuế ruộng không nặng, không phải làm lao dịch, cuộc sống quá thoải mái, kêu đổi đi làm thần tiên cũng không làm.”
“Năm xưa nên kéo cả nhà trốn đến Hà Nam, ở lại Sơn Tây heo hút đó làm gì chứ?”
“Mấy năm trước Hà Nam có ôn dịch, không biết chết bao nhiêu người."
“Chúng ta đến đây nhưng thê nhi còn ở Sơn Tây. Hách đại soái này dù muốn chạy cũng nên đợi thêm vài ngày, đợi ta đón người nhà mang theo cùng rồi tính.”
“Đúng rồi, nếu nương của hài nhi ta cũng ở thì tốt rồi, đến lúc đó không làm lính, cả nhà yên phận cày ruộng, dù nằm mơ cũng cười tỉnh.”
“. . .”
Một đội Long kỵ binh Đại Đồng bỗng chạy vào quân doanh, gọi tướng hàng dưới trướng Hách Diêu Kỳ đến: “Các ngươi có thể về Sơn Tây!"
Đám tướng hàng sững sờ, không biết làm sao.
Tướng lĩnh của Long kỵ binh tên là Tùy Tân cười nói: “Đừng sợ, trở về nói với Lý Tự Thành, các ngươi bị Hách Diêu Kỳ lừa đến, các ngươi không mang theo người nhà trông có giống như thật lòng đầu thành không?”
Năm nghìn lính hàng, tướng hàng tay không tấc sắt bị Long kỵ binh áp giải trở về Sơn Tây.
Trước khi rời đi, một ít đàn ông độc thân, một số kẻ khốn nạn không để ý người nhà quỳ trên mặt đất khóc la không muốn trở về, bọn họ muốn ở lại Hà Nam chia ruộng làm nông dân.
Không muốn về cũng phải về, năm nghìn sĩ tốt là năm nghìn nghĩa vụ tuyên truyền viên.
Đi tới chốt chặn bị quân Đại Thuận chiếm lĩnh, tướng lĩnh giữ ải cực kỳ kinh hoàng, còn cho rằng quân Đại Đồng giết tới.
Sau khi hỏi thăm thì tướng lĩnh giữ ải không dám chậm trễ, lập tức phái người giục ngựa nhanh đi truyền tin.
Lý Tự Thành ở phương xa sau khi nhận được tin thì vô cùng hoang mang, gọi Ngưu Kim Tinh đến hỏi: “Ngưu thừa tướng, họ Triệu này rốt cuộc có ý gì? Phía Nam nếu có đại tướng mang binh trốn chạy lại đây thì ta chắc chắn sẽ hứa hẹn quan to lộc hậu, sao hắn lại giết Hách Diêu Kỳ? Nếu tin truyền ra, sau này hai quân giao chiến còn ai dám đầu hàng?"
Ngưu Kim Tinh cũng hoang mang nói: “Hay là gọi người đến Thái Nguyên dò hỏi trực tiếp luôn? Còn về phản quân quay lại thì không thể trọng dụng, cũng không thể phạt nặng, bọn họ không mang theo người nhà, đều là bị Hách Diêu Kỳ lừa đi cùng.”
Hai bên giao tiếp ngay trước ải, hơn một nửa Long kỵ binh quay về, còn lại một trăm Long kỵ binh hộ tống quan viên trong đoàn đặc phái viên đi hướng Thái Nguyên.
Lý Tự Thành cũng rộng rãi, không cướp đi trang bị của Long kỵ binh, cho phép bọn họ võ trang đầy đủ đi đường.
Quan văn dẫn đội đi sứ tên là Lưu Tương Khách, người Phú Bình Thiểm Tây, xuất thân là tú tài, lúc xưa cùng Phó Sơn xuôi nam, hiện giờ là quan nhỏ ở Lễ bộ của triều đình Đại Đồng.
Trong lịch sử, thanh danh của người này không tốt lắm, là “Hổ Bì” trong “Nam Minh Ngũ Hổ”.
Năm người cầm giữ triều chính, bài trừ dị kỷ, ăn hối lộ trái pháp luật, nhưng Lưu Tương Khách còn có điểm giới hạn, cuối cùng không đầu hàng nhà Thanh mà trốn vào núi sâu không chịu làm quan.
Bốn kẻ khác thì rất ghê tởm.
Hổ Đầu Viên Bành Niên là nhi tử của Viên Trung Đạo, sau khi hàng Thanh còn viết bố cáo rằng: "Kim tiền thử vĩ, nãi tân triều chi quy phạm; nga quan bác mang, thực vong quốc chi thói xấu."*
(*) Kim tiền thử vĩ là kiểu tóc tết bím nhỏ xíu như đuôi chuột chui lọt qua lỗ đồng tiền xu được. Nãi tân triều chi quy phạm hoặc từ chính xác hơn là ‘nãi tân triều chi nhã chính’ ý là người chiến thắng nói gì đều là phép tắc, đều đúng. Nga quan bác mang là mũ cao và vạt áo rộng, kiểu trang phục của nho sĩ. Nguyên câu trên có nghĩa là kiểu tóc đuôi sam (của nhà Thanh) mới là chính thống của triều đại mới, mặc đồ như nho sĩ mới là dấu hiệu của mất nước.
Khi Viên Bành Niên biết Kim Thanh Hoàn khởi binh ở Giang Tây, Lý Thành Đống cũng có ý phản Thanh liền giúp đỡ Lý Thành Đống mưu đồ.
Từ đấy điều khiển triều chính Nam Minh. Có lần hoàng đế Vĩnh Lịch tức giận đến nỗi trực tiếp nói: "Về sau có quan viên thăng chức cứ nghe theo Viên Bành Niên đề cử!” Tên này thậm chí cãi lộn trực tiếp với hoàng đế Vĩnh Lịch.
Sau khi triều đình nhỏ của Vĩnh Lịch bị hủy diệt, Viên Bành Niên lại đầu hàng nhà Thanh. Nhà Thanh không thèm nhận, cảm thấy tên này là tiểu nhân lặp đi lặp lại đâm lén.
Hổ Nha Kim Bảo tuy không hàng nhà Thanh nhưng làm hòa thượng phú quý, thường ra vào nhà quan to quý nhân Mãn Thanh, còn viết “Bình Nam vương nguyên công thùy phạm” dựng bia chép sử cho Thượng Khả Hỉ.
Hổ Vĩ Đinh Thi Khôi nhanh chóng hàng nhà Thanh.
Hổ Trảo Mông Chính phát ẩn cư Hồ Nam, viết sách tẩy trắng cho vây cánh, viết bản thân thành quân tử chính trực.
Lưu Tương Khách hiện giờ không phải Hổ Bì, khi xuôi nam đầu bôn thì thậm chí là một thanh niên nhiệt huyết. Chẳng những không ăn hối lộ trái pháp luật, hơn nữa nổi tiếng “Thanh liêm” trong triều đình Đại Đồng tổng thể đều là thanh liêm. Lưu Tương Khách làm quan vài năm vẫn ở trong ký túc xá quan viên, bình thường dùng bổng lộc mua sách đọc, yêu thích duy nhất là tham gia hội văn.
Triệu Hãn không có hoàng cung, Lý Tự Thành cũng vậy, luôn ở trong phủ Tấn Vương.
Mấy Long Quý Châu hộ vệ Lưu Tương Khách đi tới phủ Tấn Vương Đại Minh gặp mặt, chắp tay vái nói: “Chủ sự lễ bộ triều đình Đại Đồng Lưu Tương Khách bái kiến điện hạ."