Trong lịch sử, Hạ Trân nhanh chóng đầu hàng nhà Thanh, còn chủ động mang binh tấn công Lý Quá.
Nhưng ở thời không này, hắn quả thật từng đầu hàng nhà Thanh, bởi vì đường lui của quân Đại Thuận có sự khác biệt, hắn chưa từng tấn công bất cứ đội quân nào của Lý Tự Thành.
Sau khi Mãn Thanh rút khỏi Sơn Thiểm, Lý Tự Thành ngóc đầu trở lại, Hạ Trân lại quy thuận Lý Tự Thành.
Tuy rằng bị ghét bỏ vì đã từng làm kẻ phản bội, nhưng dù sao cũng là ông bạn già, nếu đã đầu hàng, cũng không thể thẳng thừng giết chết được. Lý Tự Thành vẫn luôn tìm cơ hội để tính sổ, Hạ Trân lại luôn ra vẻ thuận theo, Lý Tự Thành nói gì, hắn đều phụng mệnh làm tới nơi tới chốn.
"Lần này e là sẽ không giữ nổi Đồng Quan rồi." Hạ Trân nói.
Đảng Mạnh An nói: "Quả thật là vậy, một khi đại quân Ngụy Đồng qua sông. Bên phía chúng ta lại có rất nhiều tân binh, chắc chắn là không thể nào ngăn cản được."
Hạ Trân nói: "Chúng ta từng đầu hàng nhà Thanh, vẫn luôn bị bệ hạ đề phòng. Cho dù bệ hạ có thể đánh thắng trận, chúng ta cũng không còn ngày mai, chi bằng..."
"Chi bằng quy thuận triều đình Đại Đồng!" La Đại nói.
…
“Đại soái, bên phía Trương tướng quân, quân địch chuẩn bị qua sông!”
“Các đội gia cố phòng thủ, kỵ binh theo ta ngăn cản quân địch! Truyền lệnh đến Đồng Quan, để Lưu Hi Nghiêu xuất binh đột kích!”
Điền Kiến Tú đích thân dẫn kỵ binh men theo bờ Bắc sông Hoàng Hà chạy về hướng đông.
Thời tiết quang đãng, ánh nắng rực rỡ…
Quân Đại Đồng bên bờ phía nam đang nghênh ngang qua sông.
Tuy Tào Tháo giành thắng lợi ở trận Đồng Quan, nhưng thật ra là thắng trong thảm thương, tổn thất hơn mười nghìn quân. Hơn nữa thương vong đều xuất hiện trong ba lần vượt sông.
Lần đầu vượt sông Hoàng Hà, chỉ đi được hơn nửa đường, đã bị Mã Siêu phát hiện, sau đó dẫn kỵ binh ra đánh.
Lượng lớn vật nuôi và dân phu, bao gồm cả Tào Tháo, đều chưa kịp qua sông, đã bị kỵ binh của Mã Siêu kẹp chặt đuôi.
Lúc bấy giờ, quân Đại Đồng trực tiếp xây dựng công sự, giữ lại bốn ngàn người phòng thủ nghiêm ngặt, để tránh bị quân phòng thủ của Đại Thuận từ Đồng Quan tiến đánh, lặp lại sai lầm khi vượt sông của Tào Tháo năm đó.
Quân chủ lực, chia thành mấy đội đồng loạt vượt sông.
Lưu Hi Nghiêu đang canh giữ Đồng Quan, thấy bờ đối diện liên tục phất cờ lệnh, hắn lập tức dẫn ba ngàn quân tinh nhuệ và hai ngàn tạp binh đánh vào công sự ở bờ phía nam của quân Đại Đồng.
Bên cạnh đó, Lưu Hi Nghiêu xuất binh từ cửa nam, nơi đó toàn là những dầm đất cao, quân Đại Đồng không thể xây dựng tuyến phòng thủ được.
Quân Đại Đồng muốn vượt sông thì phải vòng qua Đồng Quan, mà quân phòng thủ ở Đồng Quan cũng từ dầm đất vòng qua bức tường xi măng của quân Đại Đồng.
“Quân địch từ phía nam đã vòng qua đây rồi!”
Trong khinh khí cầu, lính canh Đại Đồng phất cờ hiệu, những người quan sát trên đất liền vội vàng hô to.
“Long kỵ binh bỏ ngựa, theo ta đi ngăn chúng lại!”
Tào Biến Giao xoay người xuống ngựa, dẫn hai ngàn năm trăm long kỵ binh đi dọc theo khe rãnh do nước mưa xói mòn tạo thành, trèo lên dầm đất cao mười mét một cách dễ dàng. Thậm chí có nơi, dầm đất cao hơn hai mươi mét.
Sau khi Tào Biến Giao dẫn quân trèo lên, đội quân của Lưu Hi Nghiêu chỉ còn cách vài chục mét.
Tào Biến Giao nói với lính truyền lệnh: “Chiếm giữ nơi đất cao, dàn trận và nổ súng. Nói với đội quân phía dưới, bảo bọn họ đừng động, trông chừng công sự là được, đề phòng Đồng Quan vẫn còn quân địch đánh tới!”
Nơi đây có địa hình đặc trưng của cao nguyên Hoàng Thổ, với những dầm đất ngang dọc, cao thấp chập chùng, bị nước mưa xói mòn tạo thành từng khe rãnh.
Sau khi Long kỵ binh bỏ ngựa thì canh giữ trên một dầm đất, đợi Lưu Hi Nghiêu tấn công đến.
“Tấn công cánh từ ba phía”
Đội quân của Lưu Hi Nghiêu tiến vào khe rãnh, chia thành ba đội bao vây trèo lên.
Tào Biến Giao ra lệnh: “Mười đội trưởng chỉ huy, chia nhau ra bắn!”
“Đoàng, đoàng, đoàng”
Long kỵ binh đứng trên cao nhìn xuống, nổ súng vào quân địch trong rãnh.
Hiện giờ, tất cả Long kỵ binh của hơn mười đội quân, đều đã thay trang bị bằng súng kíp. Còn bộ binh thì có lẽ được thay một nửa, vài đội quân mới thành lập vẫn dùng súng hỏa mai đã bị loại bỏ như cũ.
Vì phải trèo lên dầm đất nên quân Đại Thuận mất đi đội hình khi tấn công, rải rác đông một đội, tây một đội. Đại đồng cũng chia ra hơn mười đội nổ súng.
Đội quân tinh nhuệ của Lưu Hi Nghiêu đều mặc giáp bông, bởi vì khoảng cách khá xa nên vẫn có thể chống đạn được.
Nhưng hắn còn có hai ngàn tạp binh, mới luyện tập được ba tháng, bọn họ chỉ mặc giáp da mà thôi. Sau khi hơn mười người liên tiếp trúng đạn, một đội tạp binh lập tức tan rã, xoay người muốn chạy trốn khỏi chiến trường
“Những kẻ lâm trận bỏ chạy, chém!”
“Các huynh đệ, theo ta giết địch!”
Đội chấp pháp chém chết hơn hai mươi người, cuối cùng đội tạp binh cũng không tháo chạy nữa. Lưu Hi Nghiêu dứt khoát cởi bỏ mũ và áo giáp, cánh tay trần giơ đao tiến lên, dẫn đầu các tướng soái tinh nhuệ liều chết tấn công.
Không phải nơi nào trên sườn núi của cao nguyên Hoàng Thổ cũng có thể trèo, chỉ có thể tìm những chỗ tương đối ít dốc.
Trong lúc này, mặc giáp chỉ thêm trói buộc, dù sao thì khi đến gần cũng sẽ bị đạn xuyên thủng thôi.