Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1155
Không có cách nào khác để đánh Thiên Tân (3)

❊ ❊ ❊

Cổ Kiếm Sơn là chỉ huy thủy sư của Đại Đồng, đã lâu rồi chưa đánh trận, hầu như hạm đội chỉ giúp vận chuyển vật tư. Có lẽ đây chính là lần thủy chiến trong đất liền cuối cùng của hắn, sau khi đánh xong, một là trở thành tướng lĩnh hải quân, hai là bắt cướp biển ở Trường Giang.

Chẳng qua Trường Giang từ lâu đã không còn cướp biển, đây chính là kết quả của việc Cổ Kiếm Sơn quá rảnh rỗi và nhàm chán, không có việc gì là lại mang thuyền ra đi tiêu diệt cướp biển.

"Đốt pháo!"

Đạn tín hiệu giống như pháo hoa, bay lên giữa đám lau sậy, vô số thuyền nhỏ nghe tiếng xông ra.

Hồ Tam Giác cách thành Thiên Tân mười dặm về phía Tây Bắc, thủy sư Đại Đồng thao luyện hai năm, đã quá quen với địa hình nơi này. Mà binh sĩ Đại Thuận và Mãn Thanh lại giống như đang bước đi ở trong mê cung, thậm chí còn không biết thuyền đang chèo tới hướng nào.

Hồ nước cạn, rong bèo, cỏ lau,… mọc lên um tùm, nhô lên khỏi mặt nước ở khắp mọi nơi!

Chuyện càng có lợi đối với thủy quân Đại Đồng chính là binh sĩ của Lý Tự Thành đến từ tây bắc, binh sĩ của Hào Cách đến từ đông bắc. Đội quân giống như vịt lên cạn, hôm nay đánh thủy chiến, ai biết bơi lội sẽ tạm thời trở thành thủy sư.

"Phanh phanh phanh!"

Thuyền nhỏ của thủy sư Đại Đồng xuất quỷ nhập thần, nhanh chóng bao vây tiêu diệt quân địch, sau khi cướp thuyền thì lại một lần nữa trốn vào bên trong bụi cỏ lau.

Toàn bộ quá trình chiến đấu, chẳng khác nào đang đánh một đứa trẻ con.

Sông đào bảo vệ thành Thiên Tân còn chưa được lấp lại, binh sĩ của Lý Tự Thành và Đa Nhĩ Cổn đã hoàn toàn bị đuổi ra khỏi hồ Tam Giác.

"Bệ hạ, không thể đóng quân ở đây.” Con nuôi Trương Nại lên tiếng khuyên can: “Chúng ta đều là người Tây Bắc, đánh thủy chiến sao có thể thắng người phía Nam? Một khi mất hồ Tam Giác, viện quân Ngụy Đồng sẽ trực tiếp ngồi thuyền đến đây, trong vòng mười dặm phía tây bắc từ hồ Tam Giác đến Thiên Tân. Doanh trại của chúng ta ở phía sau, thuỷ vực hơn mười dặm, bất cứ lúc nào quân Ngụy Đồng cũng có thể tới đánh lén."

Lý Quá, Điền Kiến Tú – tướng lĩnh của Đại Thuận, ở lại Sơn Tây phòng bị quân Đại Đồng ở Hà Nam.

Lưu Tông Mẫn đang ở phía bắc Bảo Định, sẽ hành động dựa theo tình hình.

Trương Nại là vị đại tướng cuối cùng đi theo bên cạnh Lý Tự Thành, chỉ huy toàn bộ kỵ binh của Lý Tự Thành.

"Đâm lao thì phải theo lao!"

Lý Tự Thành buồn bực cực kỳ, cấp dưới của hắn đã tới Thiên Tân, nhưng lúc ấy phía bắc gặp phải một đợt hạn hán nghiêm trọng, hồ Tam Giác khô cạn hoàn toàn, chẳng khác nào một chiếc bồn tắm.

Tuy nhiên mật thám nói, ở gần Thiên Tân có một chiếc hồ lớn, nhưng Lý Tự Thành sao có thể ngờ rằng, con mẹ nó, đó lại là một chiếc hồ lớn có diện tích hơn mười dặm.

Sớm biết như thế, còn đánh Thiên Tân làm quái gì chứ!

Phía bắc có sông, phía đông có sông, phía tây bắc có hồ, tất cả đều rất bất lợi cho bên tấn công.

Trái lo phải nghĩ, Lý Tự Thành hạ lệnh nói: "Toàn quân di chuyển và đóng quân ở ngã chữ “T”, mang tam giác điến bờ đông cỏ lau, đốt được thì đốt, không đốt được thì cắt đi. Xây dựng pháo đài ven bờ, trạm gác phải luôn luôn cảnh giác, vừa thấy địch là phải lập tức đốt pháo!"

Bên phía Hào Cách nhận được tin tức của Lý Tự Thành, cả người lập tức ngây ngẩn.

Đại ca, ngươi ở kênh đào phía bắc, ta ở kênh đào phía nam, chúng ta đã thương lượng là sẽ công thành cùng nhau, gặp được viện quân Ngụy Đồng thì sẽ cùng phối hợp tác chiến. Ngươi không nói một lời, lại chạy tới ngã chữ “T”, con mẹ nó, vậy ta còn ở lại đây làm gì? Nếu viện quân Ngụy Đồng thật sự tới đây đây, dũng sĩ Mãn Châu ta chắc chắn sẽ bị bao vây rồi tiêu diệt hết sạch!

Nhưng Lý Tự Thành không dám ở lại, hồ Tam Giác đã bị quân Đại Đồng chiếm lĩnh. Chỉ cần đủ thuyền con, mười nghìn quân Đại Đồng có thể ngồi thuyền nhỏ trốn dưới lớp cỏ lau, có thể xuất hiện ở phía sau Lý Tự Thành bất cứ lúc nào.

"Di chuyển quân đội về phía đông!" Hào Cách cũng chỉ có thể rút lui.

Hào Cách chẳng những muốn rút về thành đông, thậm chí muốn trực tiếp rút về Liêu Đông, con mẹ nó, như này thì đánh trận cái quái gì nữa?

Phía tây và phía nam thành Thiên Tân đều được thả ra, sao có thể gọi là bao vây thành nữa? Viện binh và lương thảo có thể thông qua kênh đào không ngừng được vận chuyển tới Thiên Tân.

Mà Lý Tự Thành rút về phía bắc, Hào Cách rút về phía đông, cũng là hai mặt tường thành khó đánh nhất. Sông Vệ và sông Hải đủ cho bọn họ chậm rãi lấp, sau khi lấp xong thì lại lấp sông đào bảo vệ thành.

Trương Thiết Ngưu đứng ở trên thành lâu, dùng kính thiên lí nhìn quân địch rời đi, sau đó lập tức cười ha ha: "Đang chọc cười ông đây đấy à."

Để tránh chiến thuật tiếp nhiên liệu, bị quân địch bao vây thành đánh tiếp viện, đại quân do Phí Như Hạc dẫn đầu hơn một tháng sau mới đến được Thiên Tân.

Trong thời gian này, họ tiên tục tập hợp binh ở Phách Châu.

Bốn sư đoàn Phi Như Hạc, Hoàng Thuận, Vạn Tư Đồng, Lý Định Quốc liên thủ, thêm một số binh sĩ nông binh, có năm mươi nghìn người có thể chiến đấu, ngoài ra còn có một lượng lớn dân phu và thuyền bè từ sông Hội Thông, sông Đại Vận đổ về đây.

Sông Hội Thông cuối thời nhà Minh, đầu tiên chảy vào hồ Tam Giác, sau đó lại nối liền với sông Đại Vận.

Cộng thêm dân phu hơn một trăm ngàn người đóng quân ở giữa hồ Tam Giác và sông Đại Vận, đó là nơi trước đây Lý Tự Thành từng đóng quân.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »