Hẳn là Đa Pha La chờ bộ binh cùng đến rồi phối hợp bộ binh – kỵ binh tiến công, nhưng trận rỗng ruột của quân Đại Đồng quá hấp dẫn người.
Đại khái có hai, ba mươi kỵ binh từ mấy phương hướng vọt tới, muốn dụ độc lập doanh nổ súng.
Dương Trấn Thanh hô to: "Không có hiệu lệnh, không được bắn!”
Bộ đội nhỏ khoảng mấy trăm người nên hét lớn là mọi người đều nghe được.
Thấy quân Đại Đồng thờ ơ, Đa Pha La đành thay đổi chiến pháp. Đa Pha La gọi về kỵ binh, từ bỏ đánh sâu vào bốn phía, chỉ nhắm chuẩn ba phương hướng, tiến hành xung phong bậc thang kiểu sóng gợn.
Đợt đầu xung phong hấp dẫn sức ép, hai đợt xung phong sau cho thấy hiệu quả.
Đoàng đoàng đoàng!
Kỵ binh xung phong đợt đầu lao tới khoảng bốn mươi bước (60m) thì nghênh đón hàng đầu độc lập doanh bắn phá. Bởi vì khoảng cách hơi xa, trận hình kỵ binh thưa thớt nên có hai phần ba kỵ binh sống sót.
Hàng thứ nhất bắn một lượt xong không lui lại, tại chỗ ngồi xổm xuống lắp đạn dược.
Hàng thứ hai bắn một đợt súng, khoảng cách đến gần khiến xác suất bắn trúng tăng nhiều.
Hàng thứ ba nổ súng nối tiếp, bắn xong một súng thì kỵ binh Mãn Thanh xung phong trước nhất chỉ còn lại ít ỏi hơn mười người sống, đợt kỵ binh Mãn Thanh thứ hai cũng thương vong nhiều.
Kỵ binh Mãn Thanh xông đến điểm cuối nhưng không trực tiếp đâm vào, mà là trước tiên giảm tốc độ vòng qua trận hình.
Ba hàng lưỡi lê hoắc đứng đó, ngựa chiến không ngốc thì không thể nào bị đâm trúng, trừ phi bịt mắt con ngựa.
Đa Pha La dùng kỵ binh trùng kích trận rỗng ruột không phải vì mong đánh tan, mà là kỵ binh lao qua thì hỏa súng binh sẽ sợ tới mức tan vỡ, dưới tình huống bình thường đều hẳn là như vậy.
Nhưng mà, súng kíp có thể sắp hàng dày đặc, còn thêm lưỡi lê.
Súng hỏa mai đã cải tiến, lưỡi lê cũng khác đi.
Thấy hai nhóm kỵ binh ở đằng trước tổn thất nặng, nhóm kỵ binh thứ ba xông đến một nửa thì dừng lại. Bởi vì lao qua cũng vô ích, ngựa chiến sẽ tự động vòng qua trận, xác của binh sĩ và ngựa chiến ngã xuống phía trước cũng khiến bọn họ khó mà xung phong với tốc độ cao nhất. Đã vậy thì bắn tên, thừa dịp quân Đại Đồng bận lắp đạn dược thì kỵ binh Mãn Thanh dừng lại bắt đầu bắn.
Kỵ binh Mãn Thanh cho rằng chỉ bắn hai mũi tên là trận hình của quân Đại Đồng sẽ hỗn loạn ngay. Dù không hỗn loạn, bọn họ cũng có thể ung dung thoát khỏi chiến trường, bởi vì tốc độ lắp súng lửa cực kỳ chậm.
Vù vù vù!
Khi nhóm kỵ binh Mãn Thanh thứ ba bắn tên thì hơn mười quân Đại Đồng ngã xuống. Bọn họ đánh du kích trong núi lâu dài, toàn mặc giáp da, khả năng phòng ngự với cung tên không cao bằng giáp bông.
Khi kỵ binh Mãn Thanh sắp bắn ra mũi tên thứ hai thì . . .
Đoàng đoàng đoàng!
Quân Đại Đồng hàng thứ nhất đại khái có 70% lắp xong, tiếp tục bắn dưới sự chỉ huy của quan quân.
Đa Pha La cực kỳ hoảng sợ: "Nhanh vậy?"
Không cần Đa Pha La chỉ huy thì kỵ binh Mãn Thanh sống sót đã tự động rút lui. Tầm sát thương của mã cung chỉ khoảng hai mươi, ba mươi mét, sao có thể thi bắn với hỏa súng binh?
Đa Pha La thu về kỵ binh, đại khái nhìn lướt qua, bỗng chốc sống lưng lạnh toát.
Khi Đa Pha La mang ra khỏi thành có một trăm chín mươi mấy kỵ binh, hiện tại chỉ còn hơn sáu mươi.
Giờ này khắc này, bộ binh Mãn Thanh cũng chạy qua sông bảo vệ thành, đại khái có tám trăm người, chỉ để lại hai, ba trăm người thủ thành. Đa số đều không phải là quân Bát Kỳ, mà là kỳ đinh sống ở quanh thành Tụ Nham.
Đánh kiểu gì được?
Thật ra, đối phó trận rỗng ruột rất đơn giản.
Một là dùng đại pháo bắn, đánh tan là xong.
Thứ hai là không thể động vào trận rỗng ruột, mặc kệ nó là xong.
Thứ ba dùng kỵ binh dũng mãnh không sợ chết, trang bị hoàn mỹ, bịt mắt ngựa chiến, dùng trận hình dày đặc đụng tan. Bên kỵ binh chắc chắn lỗ nặng, bởi vì có thể chiêu mộ nhiều hỏa súng binh.
Bốn là dùng bộ binh tiến công, độ rộng của chiến trường trận rỗng ruột rất nhỏ, không đánh thắng nổi trận hình bộ binh truyền thống.
Thành Tụ Nham cũng có đại bác, nhưng đều là pháo phòng ngự thành, bây giờ mà gỡ chúng ra sẽ mất nhiều thời gian.
Toét!
Đa Pha La vẫn chưa nghĩ ra biện pháp, tiếng còi của độc lập doanh đã thổi lên, trận rỗng ruột chậm rãi biến thành xếp hàng ngang.
Bọn họ từ từ lui về phía sau, lùi đến gần sườn núi, vứt bỏ thương dài đã ném xuống đất, bỏ lại ngựa chiến dùng để vận chuyển lương thực, căn bản không cho Đa Pha La thời gian tổ chức tiến công.
Mắt thấy hơn ba nghìn Hán nô càng trốn càng xa, Đa Pha La thầm sốt ruột ra lệnh: “Để lại một trăm người thủ thành, dũng sĩ Mãn Châu khác đều đến đây, bao vây tiêu diệt đám Nam Na Tử chết tiệt này!”
Dương Trấn Thanh cười tươi nói: “Toàn quân rút lên sườn núi.”
Dương Trấn Thanh là tướng tài bẩm sinh, hai năm ngắn ngủi liền từ tiểu binh thăng cấp thành doanh trưởng. Hơn nữa học tập các loại chiến thuật là có thể vận dụng hoàn mỹ quen tay, mấu chốt là Dương Trấn Thanh can đảm mà cẩn trọng, có mấy trăm binh đã dám chạy tới ngoài thành cướp người, lúc nào nên đánh lúc nào nên lui, đầu óc của hắn cực kỳ tỉnh táo.
Giờ phút này, Dương Trấn Thanh vứt bỏ lương thảo toàn quân và ngựa, chuẩn bị leo núi chuồn đi, các tướng sĩ cùng nhau đói bụng trở lại.
“Đuổi theo!”
Sao Đa Pha La có thể cho phép kẻ địch chạy mất, nếu như không tổn hại nặng độc lập doanh, hắn nhiều lần tổn binh hao tướng, nhất định sẽ bị cắt chức.