Vương n Dân càng nghe càng cảm thấy hơi quá, hỏi: “Chẳng lẽ ngươi không biết, triều đình Đại Đồng của chúng ta, cũng sẽ xóa đi tiền nợ thuế lương thực của tá điền? Hơn nữa, còn có thể chia đi ruộng đất của địa chủ?”
“Đây đều là lời đồn.” Hồng Đạo Nguyên nghĩ đây chỉ là đang khảo nghiệm mình, cười nói: “Triều đình Đại Đồng là thiên hạ chính thống, làm sao lại có việc cướp bóc hung dữ như vậy?”
Trong lúc nhất thời Vương n Dân không biết nói gì, đường thông tin của tên quan văn của triều đình Ngụy Thuận này chậm thật nhỉ?
Nhưng có thể khẳng định một điều, quan văn đều không thích Lý Tự Thành, bọn họ đều bị võ tướng chèn ép đến không thể ra mặt. Bởi vậy khi Tào Biến Giao, Trần Thản Công mang theo kỵ binh chạy đến nơi nào thì nơi đó đều trông mong đầu hàng, quan văn đều dẫn theo binh lính thủ thành quỳ đón thiên binh.
Không chỉ bị võ tướng ức hiếp, bản thân Lý Tự Thành đối đãi quan văn cũng rất hà khắc.
Hắn yêu cầu quan văn phải liêm chính, bắt được kẻ nào tham ô sẽ xét xử nghiêm khắc. Đồng thời bổng lộc lại thấp, xa xa không bằng triều đình Đại Đồng, nếu chỉ lấy tiền lương để nuôi gia đình, cũng chỉ tính là miễn cưỡng đủ no.
…
Nha môn Châu Mục.
“Tướng quân, đã sắp khống chế toàn bộ thành trì, quan lại và binh lính Nguỵ triều đều đã bị bắt!”
“Duy trì trị an cho tốt vào, đừng để trong thành nổi loạn. Để bọn người Lưu Diệu trở về báo tin, thông báo việc Tây An đã bị công phá. Còn có, chiêu binh ngay tại chỗ, chỉ chọn những lương dân có gia quyến ở trong thành, để phòng ngừa tướng địch dẫn đại quân tấn công đến Tây An…”
Sắp xếp xong mọi việc, Tào Biến Giao mới cười nói với Vương Tắc Nghiêu: Châu Mục lão gia, rối cục là toàn bộ Thiểm Tây nơi nào sẽ có đại quân?”
Vương Tắc Nghiêu lắc đầu: "Không biết."
"Xem ra Châu Mục lão gia muốn tận trung đến chết với Lý Tự Thành à?" Tào Biến Giao uy hiếp nói.
Vương Tắc Nghiêu sốt ruột nói: “Tại hạ thật sự không biết. Tuy rằng tại hạ là Châu Mục, nhưng quan văn thì không được quan tâm chuyện chiến sự. Không những không được quan tâm mà ngay cả hỏi cũng không được hỏi, nếu không là tội tự tiện tìm hiểu quân tình.”
Tào Biến giao lại hỏi: “Vậy phủ Tây An có bao nhiêu binh lính?”
Vương Tắc Nghiêu trả lời: “Hẳn là không có bao nhiêu binh lính, đều là chút binh lính thủ thành cùng với nha dịch. Binh lính thủ thành của các châu huyện, thậm chí chỉ có mấy chục, nhiều thì mấy trăm, tuyệt đối không thể hơn một ngàn. Mà cũng chỉ là chút binh lính bị loại ra, đều không biết đánh trận, binh lính biết đánh trận đều bị mang đi.”
Tào Biến Giao nghi ngờ hỏi: “Nơi khác không có binh lính coi như bình thường đi, nhưng Tây An là thủ phủ của Thiểm Tây, sao chỉ có bốn năm trăm tên sàn binh thủ thành?”
Vương Tắc Nghiêu thở dài: “Đây là Quan Trung, như thế nào là Quan Trung đâu? Là Tứ phía giai hùng quan trung. Cho dù có binh lính, cũng là đi bảo vệ Hùng quan, sao lại đi giữ Tây An?” Nói xong Vương Tắc Nghiêu lại rất là tò mò: “Tướng quân đi từ đâu đến Tây An vậy?”
Tào Biến Giao báo ra tên của của những thành trì trên đường đã đi qua: “Bồ Châu, Lâm Tấn, Vinh Hà, Hà Tân, Hàn Thành, Hợp Dương, Lâm thành, Bạch Thuỷ, Bồ thành, Phú Bình,Tam Nguyên, kinh Dương, Hàm Dương. Đi thẳng đến đây, thêm cả Tây An, tổng cộng mười bốn tòa thành trì. Trên đường đi lại chỉ có một huyện Triều Ấp, có quan Nguỵ dẫn binh lính chống trả.”
Vương Tắc Nghiêu nói thầm: “Có quân lính đóng trại ở Vị Nam, các người đã đi vòng qua rồi.”
“Cái gì? Thằng nhãi ranh nhà ngươi, sao không nói sớm!” Tào Biến Giao tức giận nói.
Vương Tắc Nghiêu nói: “Chỗ có chỉ có gần ba ngàn quân, tướng quân không cần phải kinh hoảng.”
Tào Biến Giao hỏi: “Rốt cuộc là chỗ nào có binh lính?”
Vương Tắc Nghiêu cũng lười che giấu: “Binh lính Thiểm Tây, có hai phần ở Du Lâm, Ninh Hạ là đề phòng người Mông Cổ. Một phần ở Cam Túc, đóng quân ở cửa Gia Dự. Một phần ở Hán Trung, phòng quân Đại Đồng ở Tứ Xuyên. Một phần ở Đồng Quan, phòng quân Đại Đồng ở Hà Nam. Ở Vị Nam có ba ngàn quân thủ vệ, chỉ dùng để canh giữ lương thảo, lương thực của Quan Trung được vận chuyển tới Vị Nam, sau đó lại từ Vị Nam chuyển đến Đồng Quan.”
Trong nháy mắt mắt Tào Biến Giao đã nắm được tình hình cụ thể, dù sao hắn xuất thân là tướng ở biên cương, cũng rất hiểu về địa lý của Thiểm Tây.
Lý Tự Thành có rất nhiều nơi cần phòng thủ, phía Bắc và phía Tây đều có người Mông Cổ, nếu không để lại lính thủ vệ, hiển nhiên sẽ bị người của bộ lạc Mông Cổ nhân cơ hội cướp bóc.
Địa khu Hà Bộ là một phần của Ngạc Nhĩ Đa Tư Bộ, nơi này vốn lệ thuộc quyền quản lý của Sát Cáp Nhĩ Bộ, cùng bị ép đầu hàng chung với Sát Cáp Nhĩ Bộ.
Nhưng quyết tâm muốn tạo phản của Sát Cáp Nhĩ Bộ mạnh hơn Ngạc Nhĩ Đa bộ nhiều, từ lâu họ đã không còn nghe theo mệnh lệnh của Mãn Thanh. Hiện tại triều đình Mãn Thanh vẫn chưa đặt cờ ở Ngạc Nhĩ Đa Tư Bộ, nghĩa là nơi này không chịu sự thống trị của họ.
Bọn họ mặc kệ Lý Tư Thành có liên kết với Mãn Thanh hay không, chỉ cần tìm được cơ hội, họ sẽ xuôi Nam cướp lương thực.
Mấy năm trước, Lý Tự Thành nghỉ ngơi lấy lại sức, chỉ giữ lại mười vạn binh sĩ, số còn lại đều đưa đến đồn điền.
Nhưng người sống trong đồn điền này nếu không phải thương binh thì cũng là dân chạy nạn, bọn họ không có sức chiến đấu, sau khi phụng mệnh đến đồn điền thì cũng không còn rèn luyện gì nữa.