Cảm ơn datmadd đã đề cử Ngọc phiếu cho truyện.
...
Từ Lão Tam là một binh lính đã xuất ngũ, bị đội quân hùng hãn Ô Chân của Thát Tử bắn một phát súng xuyên qua bả vai ở cự li gần.
Tuy vết thương đã khỏi hẳn, cánh tay phải lại không thể dùng lực quá nặng, cho dù làm việc đồng áng cũng có một chút ảnh hưởng. Sau khi hắn xuất ngũ trở về nhà, đảm nhậm vị trí giáo quan trưởng của nông binh toàn trấn, không có cấp bậc, không có bổng lộc, nhưng hàng năm có thể đến huyện nha nhận một khoản tiền trợ cấp của giáo quan.
Lúc bận rộn thì làm việc đồng áng, lúc rảnh rỗi thì triệu tập nông binh luyện tập, đây chính là cuộc sống hiện giờ của Từ Lão Tam.
Cũng sắp phải cấy mạ rồi, từ lúc trồng cho đến lúc cấy là một tháng, đây là thời kỳ quan trọng để xem lúa nước có bội thu hay không, cây lúa cần một lượng lớn chất dinh dưỡng để có thể phát triển.
Con trai trưởng đang học tiểu học, con trai thứ hai và con gái còn chưa tới độ tuổi nhập học, hôm nay tới đây để giúp bón thân và cấy mạ.
Từ Lão Tam và thê tử, mỗi người mang một thúng đựng phân tằm, con trai con gái đi bên cạnh bọn họ, rải đều phân tằm khắp ruộng lúa. Một lần không thể bón phân quá nhiều, sẽ khiến mạ chết rất nhanh, lúc nào phải bón phân một cách vừa đủ.
Bận rộn một lát, có người đi tới bên cạnh ruộng, lớn tiếng hỏi: “Từ Chính Lương binh lính xuất ngũ đúng không?”
“Là ta.” Từ Lão Tam nghi ngờ nhìn đối phương.
Người này đứng ở trên bờ ruộng, mở túi vải lấy ra một bộ quần áo, rất nhanh đã mặc bộ đồng phục màu trắng lên người: “Tào Bản Thục – quan tuần tra trong sạch hóa bộ máy chính trị thuộc Đô Sát Viện, phụng hoàng mệnh điều tra án tham quan ô lại ở Cù Châu. Hiện có lệnh điều động binh bộ ở đây, Từ Chính Lương binh lính xuất ngũ lập tức trở về đơn vị, hỗ trợ quan tuần tra trong sạch hóa bộ máy chính trị bắt tội phạm!”
“Vâng!”
Nông dân vừa rồi còn xoay người bón phân, lập tức phản xạ có điều kiện đứng thẳng lưng, chào kiểu nhà binh với quan viên trong sạch hóa bộ máy chính trị dưới ánh mặt trời.
Từ Lão Tam đặt phân tằm ở bên cạnh ruộng đồng, dặn vợ con vài câu, sau đó bèn đi theo Tào Bản Thục. Hắn vừa đi vừa nói: “Cho ta xem lệnh điều động binh bộ với, thượng quan cứ cầm lấy, ta xem là được. Hai tay của ta vừa cầm phân tằm, có hơi bẩn.”
Tào Bản Thục lấy ra lệnh điều động binh bộ, lại lấy ra yêu bài của mình, lên tiếng giải thích: “Quan lại Cù Châu đa số là cá mè một lựa. Sợ để lộ tiếng gió nên chỉ có thể triệu tập nông binh để bắt người.”
“Nên bắt!”
Từ Lão Tam không hề nghi ngờ, nói: “Nông binh chúng ta không thể xử lý những việc ở địa phương, dù có thấy tham quan ô lại nhưng lại chẳng thể làm được gì. Các ngươi tới đây là tốt rồi, trấn trưởng, thôn trưởng, hội trưởng nông hội ở đây đều là người xấu. Bọn họ không dám trêu chọc nông binh, nhưng lại dám bắt nạt nông dân không có chỗ nương tựa. Lúc trước mọi người cùng nhau xây dựng kênh rạch, hôm nay sau khi bọn họ tưới tiêu xong, mới cho các nông dân khác tưới tiêu.”
“Còn có chuyện như vậy nữa sao?” Trong lòng Tào Bản Thục cảm thấy vô cùng tức giận.
Từ Lão Tam nói: “Đám khốn khiếp đó, không biết đã làm ra bao nhiêu chuyện xấu rồi.”
Tào Bản Thục tức giận nói: “Nông hội và quan lại thôn trấn có thể chiếm lấy kênh rạch, vậy thì sau này còn ai muốn góp sức đắp lại đê điều chứ?”
“Còn không phải sao?” Từ Lão Tam phẫn uất nói: “Mấy năm trước, thôn trưởng và nông hội vừa hạ lệnh, nam nữ già trẻ toàn thôn đều đi đắp lại đê điều. Bây giờ thì kêu không nổi nữa, mọi người cũng không muốn góp sức, thôn trưởng bèn cho người cầm roi đánh.”
“Vậy thì bắt thôn trưởng trước đi!” Tào Bản Thục vô cùng tức giận.
Ống quần của Từ Lão Tam vẫn đang được kéo lên, bàn chân và cẳng chân còn dính bùn lầy. Hắn đi tới sân phơi nắng ở trong thôn, nơi đó có treo một tấm sắt, có thể kêu thành tiếng giống như chuông sắt.
“Đang đang đang đang!”
Nông binh đang làm việc lập tức chạy vội tới, trong nháy mắt đã tụ tập được bảy tám người.
Từ Lão Tam chỉ huy: “Từ Nhị, ngươi tới phía đông thôn gõ chuông. Lưu Tứ, ngươi tới phía tây thôn gõ chuông. Trương Đại, ngươi đi thông báo cho nông binh ở thôn Hoàng Đầu. Trương tam… Các tổ đến đông đủ, lập tức tập hợp ở sân luyện binh ở bên ngoài trấn!”
“Rõ!”
Từng người nông binh đều làm việc theo mệnh lệnh.
Bọn họ không lấy vũ khí, cũng không mặc giáp trụ. Thậm chí còn để chân trần, kéo ống quần lên, hoàn toàn không khác gì một vị nông dân.
Nhưng hành động lại rất nhanh, hơn nữa còn đâu vào đấy.
Thôn trưởng và thôn dân cũng không quá để tâm đến việc này, cho rằng triều đình lại muốn đánh trận, khẩn cấp chiêu mộ nông binh để tác chiến.
Giữa trưa, nông binh toàn trấn đến đông đủ, chỉ có một người bị bệnh nên không tới.
Từ Lão Tam hô: “Đến Võ Bị Khố, đầy đủ vũ trang!”
Mọi người đều biết là nhiệm vụ khẩn cấp, cũng không hỏi nhiều, xếp hàng chạy bộ tới Võ Bị Khố.
Giáp trúc, mũ trúc, khiên gỗ và giáo trúc cùng một màu, đều là những thứ do các nông binh tự chế. Gặp phải quân chính quy có thể không chịu nổi một đòn, nhưng tiêu diệt lưu manh thổ phỉ thì lại không nói chơi.
“Nghiêm!”
“Lấy bên phải làm chuẩn, nhìn về phía trước. Nghỉ!”
“Đội một nghe lệnh!”
“Rõ!”
“Bao vây trấn Công Sở, bắt giam toàn bộ quan lại bên trong. Nếu trấn trưởng Trịnh Trường Minh không có ở đó, hỏi rõ đã đi đâu, lập tức truy bắt!”
“Rõ!”
“Đội hai nghe lệnh!”
“Rõ!”
“Tới thôn Ngưu Vĩ, bắt thôn trưởng Lưu Diệu, hội trưởng nông hội Từ Lập. Nếu dám phản kháng, giết ngay tại chỗ!”
“Rõ”
“Đội ba nghe lệnh!”
“Rõ!”
“…”