Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1158
Đồng Quan (1)

❊ ❊ ❊

Nửa tháng nữa lại trôi qua.

Mãn Đạt Hải nói với Hào Cách: “Rút quân đi, thành Thiên Tân không thể đánh hạ được, Phí Như Hạc lại hành động như một con rùa rút đầu. Doanh trại của bọn chúng càng tu bổ sẽ càng vững chắc, thời gian càng kéo dài bọn chúng sẽ càng đào được nhiều chiến hào hơn. Nếu tình trạng này cứ tiếp diễn, dù chúng ta có thể vượt sông an toàn, nhưng lúc đó doanh trại của bọn chúng cũng giống như một pháo đài vậy. Liêu Tây sắp vào mùa mưa rồi, nếu chúng ta cứ tiếp tục chờ đợi thì quân lương càng khó vận chuyển đến đây được, đến lúc đó chúng ta sẽ thất bại vì thiếu lương thực.”

“Lần này chúng ta đã hao tốn nhiều lương thực như vậy, vậy mà lại uổng công đi một chuyến sao?” Hào Cách rất không cam tâm.

Mãn Đạt Hải hỏi ngược lại: “Nếu không làm như thế thì còn cách nào khác nữa chứ? Ngươi có thể đánh hạ thành Thiên Tân hay tiêu diệt được đám mọi rợ phía nam bên kia sông không?”

Hào Cách đáp lại: “Hay là chúng ta phân chia binh lực đi tấn công huyện Tĩnh Hải trước?”

Mãn Đạt Hải hỏi: “Ngươi phái bao nhiêu binh lính đi tấn công? Nếu phân ít sẽ không đánh lại, nếu phân đi nhiều thì lượng binh lính còn lại ở đây sẽ không đủ, đương nhiên lúc đó Phí Như Hạc sẽ hành động.”

Hào Cách nói: “Chúng ta sẽ bố trí thật nhiều lều trại trống, lặng lẽ chia binh lính thành từng tốp nhỏ để rời đi, như vậy ít nhất có thể tạm thời lừa dối đối phương được vài ngày.”

Mãn Đạy Hải nói: “Đám mọi rợ phía nam có rất nhiều quả bóng bay lên trời, khi binh sĩ đứng trên cao và dùng ống nhòm quan sát, chẳng lẽ không thể nhận ra những lều trại đó đều bỏ trống hay sao? Cho dù bọn chúng không nhìn ra, nhưng ngươi có thể đảm bảo chỉ trong vòng mấy ngày ngắn ngủi sẽ thành công chiếm lĩnh được huyện Tĩnh Hải hay không?”

Cách điều binh khiển tướng của Phí Như Hạc rất giống với Từ Đạt.

Khi Vương Bảo Bảo dẫn theo một trăm nghìn binh lính đến trấn giữ Thái Nguyên, Từ Đạt lại đánh hạ hai cứ điểm khác. Thời gian tiếp theo, Từ Đạt quá bận rộn với việc xây dựng doanh trại, hoàn toàn không hề có vẻ gì là muốn quyết chiến.

Thời gian và quân lương bị hao tốn khiến Vương Bảo Bảo đứng ngồi không yên.

Vì vậy, Vương Bảo Bảo giả vờ dẫn binh tấn công Đại Đô, dẫn dụ Từ Đạt xuất binh cứu viện. Hắn muốn chặn Từ Đạt ở giữa đường để chiến đấu một trận. Cuối cùng Từ Đạt hoàn toàn không đi cứu Đại Đô, mà tấn công Thái Nguyên sau khi Vương Bảo Bảo rời khỏi.

Vương Bảo Bảo bao vây thành đánh viện binh, biến thành Từ Đạt bao vây thành đánh viện binh.

Vương Bảo Bảo vội vàng dẫn binh quay về, chuẩn bị quyết chiến với Từ Đạt một trận. Ai ngờ, Từ Đạt không hề mắc mưu, vẫn toàn tâm toàn ý gia cố doanh trại.

Vương Bảo Bảo vô cùng kiêu ngạo, muốn chiến đấu nhưng lại không được như nguyện, trái lại còn thả lỏng cảnh giác, nghĩ rằng Từ Đạt vẫn đang án binh bất động ở doanh trại.

Ban đêm, Từ Đạt dẫn binh đánh lén làm cho đại quân mấy chục nghìn người của Vương Bảo Bảo hóa thành tro bụi chỉ trong một đêm.

Đối với việc nắm bắt thời cơ thì chưa biết thế nào, nhưng xét về mức độ kiên nhẫn thì Phí Như Hạc hoàn toàn không hề kém cạnh Từ Đạt. Nếu ngươi muốn quyết chiến thì ta sẽ án binh bất động, làm cho ngươi tức chết, ha ha!

Phí Như Hạc không hành động nhưng quân Đại Đồng ở Hà Nam lại hành động, quân tiên phong thế như chẻ tre!

. . .

Nếu có một đội quân, trực tiếp giết tới Sơn Tây, vậy thì hoàn toàn có thể chế tác thành trò chơi vượt phụ bản phiên bản ngang.

Sơn Tây, trong ngoài là núi non sông nước, bốn phương tám hướng đều là núi cao bao quanh. Hơn nữa trong núi lại có núi, chia cả tỉnh thành vô số khu nhỏ. Cho dù công chiếm được một vài khu nhỏ thì cũng đừng vội mừng, còn phải chuẩn bị tốt cho lần công chiếm tiếp theo.

Bát Hình của Thái Hành, quân Đại Đồng ở Hà Nam chỉ có thể tiến công từ Chỉ Quan Hình, Thái Hành Hình và Bạch Hình.

Trong đó Thái Hành Hình là hiểm yếu nhất, Lý Tự Thành chỉ cần đóng một nghìn người ở đó là có thể ngăn cản mấy chục nghìn quân Đại Đồng tấn công.

Nếu Sơn Tây khó đánh như vậy, vậy vì sao không đi đánh Thiểm Tây chứ?

Sư đoàn thứ tám của Lưu Trụ, sư đoàn thứ năm của Giang Lương xuất phát từ Lạc Dương, đi qua đường cổ Kinh Hào, lập tức đánh về phía Quan Trung.

Giáp Thạch Quan, Nhạn Linh Quan, Hàm Cốc Quan, đều đã nằm trong tay quân Đại Đồng.

Nhưng phía trước vẫn còn Đồng Quan chống đỡ, đại tướng đóng ở Đồng Quan là Điền Kiến Tú. Lý Tự Thành chỉ phong hai vị tướng quân, một người là Điền Kiến Tú, một người là Lưu Tông Mẫn.

Địa vị của hai người bọn họ, nếu phải so sánh một cách miễn cưỡng, thì cũng giống với Phí Như Hạc và Trương Thiết Ngưu.

Tính cả dân phu là mấy chục nghìn người, từ sông Hoàng Hà đi tới Đồng Quan.

"Tê!"

Giang Lương nhìn tường thành Đồng Quan, không khỏi hít một ngụm khí lạnh: "Như vậy thì sao mà đánh?"

Lưu Trụ cười nói: "Chắc chắn không thể đón đánh."

Lưu Trụ đã đóng quân ở dây trong một khoảng thời gian dài, hắn đích thân đi dò xét địa hình, biết Đồng Quan trông như thế nào. Giang Lương lại là lần đầu tiên đến đây, hoàn toàn bị cửa ải hiểm yếu này dọa sợ.

Bởi vì mưa rơi không ngừng, phù sa cứ thế lắng đọng lại, vị trí của Đồng Quan cũng thay đổi liên tục, chia thành Hán Đồng Quan, Tùy Đồng Quan, Đường Đồng Quan.

Nhưng vẫn là Chu Nguyên Chương giàu có, Minh Đồng Quan vây lại toàn bộ những con đường giao thông quan trọng, trực tiếp xây dựng một tòa thành ở trong này!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »