Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1166
Huyết chiến sông Hoàng Hà (2)

❊ ❊ ❊

Còn có bộ phận quân phòng thủ Đại Thuận, hoặc đẩy hoặc nâng đại bác, muốn nhanh chóng đến phạm vi có tầm bắn.

“Đánh cho giặc nam cút về sông!” Trương Thế Kiệt không dám tiếp tục chờ đại quân tập hợp, bằng không thì quân Đại Đồng lên bờ ngày càng nhiều, chỉ đem theo bốn nghìn người bắt đầu điên cuồng tấn công.

“Ầm ầm ầm!”

Tám trăm người bên Vương Huy có khoảng bốn trăm khẩu etpigôn, nằm trên công sự che chắn bắt đầu khai hoả.

Sau một lượt bắn đồng loạt, hàng trăm quân địch bị bắn cho tan tác.

Trương Thế Kiệt tự mình dẫn đội chấp pháp chém những tên lính chạy tán loạn, lại nhân lúc lên đạn dẫn quân nhanh chóng chạy tới bên ngoài công sự. Đồng thời, hàng trăm cung tiễn thủ Đại Thuận bắn tên vào phía trong công sự che chắn.

“Gắn lưỡi lê!”

Không kịp lên đạn một lần nữa, binh sĩ Đại Đồng cầm súng etpigôn đều gắn lưỡi lê cận chiến.

Công sự che chắn dựng lên lâm thời chỉ có thể tạo cho kẻ địch chút phiền phức, căn bản là không thể phòng ngự một cách hiệu quả.

Trương Thế Kiệt làm gương cho binh sĩ, khí thế cực kỳ dũng mãnh khiến cho ý chí binh sĩ dưới trướng cao vọt, dồn dập trèo lên công sự muốn tấn công vào trong.

“Giương thương, đâm!”

Bất luận là lính trường thương hay lính etpigôn đều bắt đầu bày trận tấn công cận chiến.

Tốp quân địch trèo lên công sự đầu tiên nháy mắt thương vong một phần ba. Nhưng phần lớn là bị thương, tử trận không nhiều, vẫn có thể đem theo thương thế tiếp tục chém giết.

Trương Thế Kiệt không bị thương, giáp trụ đã chặn đứng lưỡi lê.

Hắn vượt qua công sự, một đao bổ trúng cổ tên lính etpigôn, ngay sau đó lại bổ về phía tên lính trường thương khác.

Liên tiếp giết chết hai người, Trương Thế Kiệt rốt cuộc cũng bị thương. Nhưng chỗ này của hắn liền trở thành lỗ hổng, lập tức có mấy binh lính Đại Thuận theo sau Trương Thế Kiệt vượt qua công sự che chắn.

Mặc dù binh lính trong tay rất ít, nhưng Vương Huy cũng có quân dự bị.

Ba mươi người cực kỳ ít ỏi, nhưng cũng là quân dự bị!

“Lấp chỗ!”

Thấy quân địch vượt qua lỗ hổng ngày càng nhiều, Vương Huy dẫn theo ba mươi binh sĩ lên lấp chỗ.

Trương Thế Kiệt xung phong liều chết ở phía trước, Vương Huy liền đi thẳng đến chỗ này.

Lưỡi đầu tiên đâm tới, mục tiêu là cổ họng, Trương Thế Kiệt vội vàng tránh đi. Binh lính Đại Đồng bên cạnh đâm vào phần eo Trương Thế Kiệt, mặc dù không xuyên thủng được giáp trụ, nhưng cũng khiến cho Trương Thế Kiệt mất cân bằng.

Lưỡi thứ hai của Vương Huy đâm tới, Trương Thế Kiệt tránh được cổ họng, phần cổ lại bị vạch ra một đường máu.

“Ầm!”

Trương Thế Kiệt trực tiếp nhào lên, đâm vào Vương Huy, hai người ôm nhau lăn trên mặt đất.

Vũ khí trở nên vô dụng, bây giờ hoàn toàn là đấu sức, ai cũng muốn xoay người chiếm ưu thế. Binh lính hai bên thấy chủ tướng lăn lộn đánh đấm đều không màng sống chết chạy tới hỗ trợ.

Hơn tám trăm binh lính Đại Đồng đã tử trận gần một trăm, nhưng sĩ khí và sức chiến đấu vẫn dũng mãnh như cũ. Quân Đại Thuận mặc dù yếu hơn nhiều, nhưng hơn ở số lượng, quân Đại Thuận liên tiếp vượt qua công sự che chắn, khắp nơi đều là cảnh hai binh lính Đại Thuận hợp sức tấn công một bính lính Đại Đồng.

Hai bên giằng co chém giết lẫn nhau, quân Đại Thuận dần dần chiếm được ưu thế, liên tục có binh lính Đại Đồng thương vong ngã xuống.

May mắn thay, lần lượt có rất nhiều bè da dê cập bờ.

Gần thì đổ bộ ở chỗ cách vài thước. Xa thì đổ bộ cách vài trăm thước.

Vừa lên bờ liền lập tức chạy tới hỗ trợ!

Khi quân Đại Đồng thương vong gần hai trăm người, quân lính ngược lại nhiều thêm, ước chừng hơn một ngàn hai trăm người.

Quân Đại Thuận cũng đang tăng lên, lại có hai đội năm trăm người tiếp cận chiến trường.

Vương Huy cùng Trương Thế Kiệt vẫn lăn lộn trên mặt đất đánh nhau. Xung quanh hai người binh lính chém giết kịch liệt nhất, luôn có binh lính tấn công chủ tướng bên địch, lại bị binh lính đối phương công kích.

Hai vị tướng lĩnh trán đầy máu tươi, cũng không biết là ai đụng bằng đầu trước, dù sao cũng là liên tục đụng nhau.

Ngoài trán ra, răng cũng trở thành vũ khí hung hãn.

Hai người đều muốn cắn cổ đối phương, nhưng trong khi vật lộn, quả thực là không thể cắn được, vậy thì liền cắn vào thịt.

Mũ giáp không còn, Vương Huy mất nửa cái tai, Trương Thế Kiệt mất một miếng thịt trên mặt. Cuối cùng Vương Huy xoay người ở trên, bóp chặt cổ họng Trương Thế Kiệt.

“Hự!”

Vương Huy kêu lên một tiếng, sau lưng bị đâm, may mà có áo giáp che chắn.

Tên lính Đại Thuận đánh lén Vương Huy cũng bị lính Đại Đồng đâm chết, thi thể đổ xuống đè lên người Vương Huy.

“Lộc cộc lộc cộc!”

Kỵ binh của Điền Kiến Tú đã tới viện trợ, hắn không trực tiếp xông về hướng chiến trường hỗn loạn mà dọc theo bờ sông, một đường tập kích quân Đại Đồng cập bến, quân số Đại Đồng bị kỵ binh giết chết rất nhanh sắp lên tới hai trăm.

Quân Đại Đồng trong trận địa của Vương Huy đã bị quân Đại Thuận bao vây.

Điền Kiến Tú căn bản là không thể xông vào, bởi vì xông vào đều là người của mình. Hắn giết hết quân lính đổ bộ dưới hạ lưu, lại vòng qua trận địa kia tập kích quân Đại Đồng đổ bộ ở thượng lưu.

Không còn cách nào khác, nước sông chảy xiết, tập trung qua sông cũng sẽ bị phân tán, quân Đại Đồng không thể tới chỗ Vương Huy đúng lúc được.

Ở vùng thượng lưu cách hơn chục thước, mộp trận địa khác của quân Đại Đồng đã thành hình. Bọn họ thậm chí đánh tan hơn một nghìn quân địch bao vây, đang định tới trợ giúp Vương Huy, lại gặp Điền Kiến Tú đang hướng tới đây.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »