Việc này đã được đơn giản hóa rồi, lễ canh điền thời Minh là quan văn từ tứ phẩm trở lên, quan võ từ tam phẩm trở lên đều phải đi. Hiện nay, không phân văn võ, đều nhất định phải từ tam phẩm trở lên (Thái thường tự ngoại lệ), Triệu Hãn không muốn có nhiều quan viên đi theo.
Tăng tiêu chuẩn tham dự tế tự lên một phẩm liền thiếu hơn một nửa quan viên.
Khi đội ngũ quân thần tế tự đi qua, nhiều bách tính Nam Kinh xúm lại, rõ ràng là muốn đi theo ở phía sau xem náo nhiệt.
Hai người Pháp Henri và Charles cũng hơi tò mò với việc này, không hiểu hoàng đế muốn ra khỏi thành làm gì.
Chẳng lẽ là đi săn thú?
Hoặc là tổ chức kỵ sĩ tỷ võ?
Đội ngũ một đường đi hướng Đông Nam cách Nam Kinh, đó là chỗ đền Thiên Địa Nam Kinh.
Thời Đại Minh khai quốc, Chu Nguyên Chương tuân theo cổ lễ chọn phương Nam và phương Bắc của núi Tử Kim, tế tự thiên địa lúc hạ chí và đông chí ở hai nơi.
Lễ nghi cực kỳ rườm rà, hơn nữa đi rất xa.
Thế là Chu Nguyên Chương nói: "Thiên địa giống như phụ mẫu, tế tự phụ mẫu sao có thể tách ra như thế?”
Vì thế việc tế tự thiên địa từ tách lẻ bị gộp lại, địa điểm cũng thay đổi. Thật ra dụng ý của Chu Nguyên Chương là giảm số lần tế tự, giảm bớt chặng đường đi lại, như vậy sẽ tránh cho hao tài tốn của.
Chu Lệ dời đô Bắc Kinh, lễ nghi luôn theo lệ cũ của Nam Kinh.
Mãi đến thời hoàng đế Gia Tĩnh làm lớn lễ nghi, cải cách hàng loạt lễ nghi. Một trong số đó là sửa đền Thiên Địa thành đền Thiên, đền Địa, tuân theo cổ lễ tế tự riêng lẻ.
Bây giờ đến lượt Triệu Hãn sửa nữa.
Ý tưởng của hắn giống như Chu Nguyên Chương, chọn cái gì gọn nhất.
Đền Thiên Địa có Đại Tự điện, thiên địa âm dương, mặt trời mặt trăng vì sao, núi non sông nước, các vị thần tự nhiên đều được thờ tại đây.
Đền Nông Nghiệp kia ở gần Đại Tự điện, thờ một trong các thủy tổ của Hoa Hạ: Thần Nông!
Quan Tế tự của Thái thường tự làm người chủ trì sắp xếp lưu trình.
Thượng thư Lễ bộ Trần Mậu Sinh đứng ở đằng trước niệm tụng tế văn, tiếp đó Triệu Hãn dẫn dắt quan viên quỳ lạy Thần Nông.
Dựa theo cổ lễ, tế tự Thần Nông phải dùng thái lao, tức là đầy đủ trâu heo bò dê.
Triệu Hãn cảm thấy quá lãng phí, giết một con heo là được.
Làm lễ xong Triệu Hãn giắt vạt long bào bên hông, cởi giày ra, xắn ống quần lên.
Thái thường tự khanh phất cờ đỏ ba lần, Thượng thư Lễ bộ bước tới mời hoàng đế xuống đền, Thượng thư Hộ bộ hiến lỗi, Kim Lăng phủ doãn hiến roi. Lỗi là cái cày nguyên thủy nhất, tranh vẽ Thần Nông thường hay cầm nó.
Triệu Hãn đi ra đền Nông Nghiệp, tay phải cầm lỗi, tay trái cầm roi.
Có hai lão nông địa phương dắt trâu cày đi theo, quan viên Hồng lư tự tuyên bố hoàng đế tự mình cày.
Hôm nay không có hậu phi nào đến.
Nam cày nữ dệt, cày ruộng là việc của nam nhân, tuy ở dân gian chắc chắn có phụ nữ cày ruộng.
Ruộng của thiên tử, một mẫu ba phần.
Từ một mẫu ba phần diễn sinh từ đây.
Khác với vị vua khác, ruộng thiên tử của Triệu Hãn không vòng trong đền thờ mà là cạnh ruộng nước của bách tính.
Nhiều dân chúng đứng ở bờ ruộng phương xa.
Thậm chí còn có thân sĩ cầm kính viễn vọng dân dụng vui vẻ nhìn từ xa. Từ sau khi Triệu Hãn đến Nam Kinh, đây là lần đầu tiên tự mình cày, bách tính ở trong và ngoài thành Nam Kinh đã hơn hai trăm năm chưa thấy thiên tử cày ruộng.
Lão nông dắt trâu mỉm cười nói: "Bệ hạ, mời cuốc đất!”
Lão nông không phải mời lung tung, ông là bô lão, tuổi phải từ sáu mươi trở lên, phải đức cao vọng trọng, còn phải giỏi cày ruộng.
Triệu Hãn chỉ cần cầm lỗi, xuống ruộng tùy tiện xới vài cái, còn lại giao cho lão nông dùng trâu cày là được.
Trước mắt bao người, Triệu Hãn cắm đại lỗi xuống bờ ruộng, giật lấy dây thừng cột con trâu từ tay lão nông. Trước ánh nhìn kinh ngạc của mọi người, hoàng đế dắt trâu xuống ruộng, cắm đầu cái cày xuống đất bùn, vung roi xua trâu cày đất.
Động tác hơi bị thành thạo.
Chỉ có nguyên lão như Trần Mậu Sinh là đứng ở bên cạnh vẻ mặt mỉm cười. Lúc bọn họ chỉ có khu vực nửa huyện, tới ngày mùa cũng từng giúp dân trồng trọt.
“Hoàng đế biết cày ruộng!”
“Tay chân còn vụng, không giống như người làm lâu năm.”
“Chắc do lâu rồi không cày ruộng, nếu cày thêm vài lần sẽ rất thuận tay.”
“Hoàng đế biết cày ruộng thật tốt, hiểu được nông dân không dễ dàng, thuế ruộng sẽ không thu nặng.”
"Bệ hạ vạn tuế!"
" . . . "
Nông dân ở xa vây xem hoàng đế cày ruộng mới đầu đứng xì xầm to nhỏ, sau đó lớn tiếng hò reo vạn tuế.
Hai quý tộc Pháp lúc này đã trợn mắt há hốc mồm.
Henri khó tin nói: "Cày ruộng là việc chỉ có nông dân đê tiện mới làm, tại sao vua Trung Quốc tự mình cày ruộng? Làm vậy sẽ khiến uy nghiêm hoàng đế mất hết! Còn đám quan viên này nữa, không ai ngăn cản còn đứng đó cười. Chúa ơi, ta rốt cuộc nhìn thấy cái gì?"
Charles cười nói: "Có lẽ hoàng đế và đại thần Trung Quốc xem đây là trò chơi. Ngươi nghe đi, bờ ruộng có đội nhạc đang tấu nhạc, chắc hoàng đế sắm vai nông phu, hơn phân nửa đây là hứng thú và sở thích của hắn. Ta nghe người ta nói hoàng đế của Trung Quốc đều có sở thích riêng, từng có một hoàng đế thợ mộc. Quân chủ Châu u cũng có ham mê kỳ lạ đấy thôi.”
"Không đúng, tại sao những nông dân quanh chúng ta đều quỳ hướng hoàng đế?” Henri nhìn bốn phía, càng khó hiểu hơn: "Nông dân quỳ lạy thật sự thành kính, dường như vua Trung Quốc tự mình cày ruộng, thoáng chốc đạt được bọn họ ủng hộ."