Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1124
D’artangan (1)

❊ ❊ ❊

“Đừng chen, đừng xen, xếp hàng lần lượt vào hoàng thành!” Thị vệ hoàng thành sứt đầu mẻ trán.

Bách tính từ Đông Hoa môn vào hoàng thành, nếu còn khoa cử thì các đời trạng nguyên sẽ ra từ Đông Hoa môn.

Đoạn đường này bị ngăn chặn, “Vai kề vai” đúng nghĩa vật lý.

Phí quầy hàng xung quanh cũng rất đắt, bách tính ngắm đèn không đi, không thể vào hoàng thành ngắm đèn ngao, muốn đi con phố khác cũng khó khăn, đành ở ven đường ngắm đèn hoa khác, tiện thể mua đồ ở các quầy hàng.

"Đây là hoàng cung?"

"Còn lâu mới đến hoàng cung, nơi này chỉ là hoàng thành."

“Đèn trong hoàng thành đúng là đẹp hơn bên ngoài.”

"Mau nhìn, bệ hạ đến!"

" . . . "

Kiệu liễn hoàng đế của Triệu Hãn đột nhiên xuất hiện ở tường thành phía đông Tử Cấm Thành.

"Bệ hạ vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"

"Nương nương thiên tuế, thiên tuế, thiên thiên tuế!"

Dân chúng ngắm đèn trong hoàng thành từng nhóm quỳ xuống, trừ lớn tiếng hô vạn tuế còn xen lẫn những tiếng hét hưng phấn lung tung.

Chíu bùm!

Chíu bùm!

Trong Tử Cấm Thành bắn pháo hoa, từng chùm pháo hoa bay lên cao nở rộ. Các dân chúng lần lượt ngẩng đầu ngắm nhìn, nhiều đứa trẻ nhảy nhót vỗ tay vui cười.

Trịnh Sâm mang theo Triệu Trinh Phương về kinh báo cáo công tác, chức vụ mới là tri châu. Tốc độ thăng chức này có thể nói cực kỳ nhanh, một là Trịnh Sâm có năng lực nổi bật, hai là từng làm bí thư cho Triệu Hãn, ba là có thân phận phò mã.

Sau khi bắt lấy Luzon, Triệu Hãn thực hiện lời hứa sắc phong Trịnh Chi Long là Nam Hải công.

Vì thế Trịnh Chi Long hoàn toàn rút ra vũ đài chính trị, thoải mái ở quê làm công tước.

“Hai, ba năm không trở về, hội đèn lồng ở Nam Kinh càng lúc càng đẹp.” Triệu Trinh Phương đưa mắt nhìn bốn phía, Trịnh Sâm che đoàn người chen chúc cho nàng, sau lưng còn có vú em ôm nhi tử.

Trịnh Sâm gật đầu cảm khái: “Đúng rồi, Nam Kinh náo nhiệt hơn.”

Bên cạnh bọn họ là cả gia đình Triệu Trinh Lan, nàng đã sinh một trai một gái.

Hai vị công chúa kết bạn du lịch, trượng phu của họ cũng đang trò chuyện với nhau. Tiếc rằng một người là quan viên, một người là thương nhân, còn chênh lệch hơn mười tuổi, căn bản không có tiếng nói chung.

Chu Từ Lãng cũng mang theo đệ đệ muội muội ngắm đèn vui chơi trong phố thị.

Chu Từ Lãng vừa tròn mười sáu tuổi, năm trước không thi đậu đại học Kim Lăng, nhưng được Triệu Hãn cho mượn bạc, khiến Chu Từ Lãng tự trả tiền học đại học, chỉ cần lấy được bằng tốt nghiệp thì sau này vẫn xem như có tấm bằng.

Chu Mỹ Sác cũng mười lăm tuổi, dáng người thướt tha yêu kiều, thành tích học tập cỡ trung bình.

Tiểu đệ đứng trước quầy hàng, dường như thích món đồ chơi gì.

Chu Từ Lãng cười mua lấy, lại mua vài món tặng cho đệ đệ muội muội khác. Hoàng đế cho Chu Từ Lãng mượn mười lượng bạc, khá nhiều, nếu không phải xa xỉ phẩm thì đêm nay bọn họ muốn mua gì cũng được.

“Ca ca.” Chu Mỹ Sác cầm một chiếc đèn hoa, cười nói: "Chờ ta về sau kiếm tiền, cùng trả bạc cho bệ hạ.”

Mấy sứ giả nước pháp trợn mắt há hốc mồm đứng ở phố thị thượng, vẽ thập tự giá trước ngực: “Chúa ơi, chúng con đã đến quốc gia của ngài rồi sao?”

Những sứ giả nước Pháp này là Louis mười ba phái tới.

Bọn họ còn không biết, quốc vương đã chết, hiện giờ vua nước Pháp là Louis mười bốn tuổi nhỏ.

Cầm đầu đoàn sứ giả bị đám người vây kín, khó khăn đi tới trước: “Thật khó tin, đông như thể tụ tập người từ một nửa nước Pháp chen chúc trong một thành thị đêm nay.”

Đương nhiên không nhiều như vậy, tuy rằng Châu u đất rộng người thưa, nhưng mật độ nhân khẩu của nước Pháp và Ý cực kỳ cao.

Chíu bùm!

Chíu bùm!

Trên bầu trời Tử Cấm Thành bắn đợt pháo hoa thứ hai, Tiết Nguyên Tiêu năm nay vô cùng náo nhiệt.

Hội đèn lồng Nguyên Tiêu liên tục mười ngày.

Charles còn nhớ cảnh toàn thành lộng lẫy giống như ở chốn Thiên Đường, đây là cảnh tượng xa hoa mà dù ở Paris cũng không thể thấy được.

Kết thúc kỳ nghỉ Nguyên Tiêu vua Trung Quốc mới bắt đầu làm việc, đoàn đặc phái viên của Pháp cũng được triệu kiến.

Charles đi theo bá tước đại nhân cùng vào hoàng thành, súng của hắn bị giữ lại lúc vào cung.

Bọn họ dọc theo cung tường xuyên qua đường lót đá hoặc khúc khuỷu hoặc rộng rãi, giống như đi trong mê cung, đi khoảng hai mươi phút vẫn không có dấu hiệu tới đích.

Cung điện của vua Trung Quốc rốt cuộc rộng đến mức nào?

Tên đầy đủ của Charles là Charles de Batz de Castelmore. Phụ thân là quý tộc, mẫu thân cũng là quý tộc, hơn nữa danh hiệu của mẫu thân hắn là nữ bá tước D’artangan.

Tên này là nguyên mẫu nhân vật chính trong “Ba người lính Ngự Lâm”.

Charles chân thực đương nhiên không thể nào là D’artangan ghét ác như thù. Tên này có thể thăng quan tiến chức được là vì nịnh bợ Mazarin, người kế nhiệm của Richelieu. Sau khi đội súng kíp giải tán thì Charles trực tiếp làm gia thần của Mazarin, rồi được đề cử làm đội trưởng cận vệ của thái hậu.

Tiếc rằng Charles là quý tộc xứ ngoài, dựa theo quy củ không được đảm nhiệm chức đội trưởng cận vệ cung đình, vì thế bỏ ra số tiền lớn mua chức quan khác.

Nước Pháp lúc này đa số chức quan đều có thể kế thừa, đưa tặng, bán trao tay.

Về sau Charles làm đội trưởng súng kíp cũng là mua bằng tiền. Lúc muốn thăng quan thì bán chức quan hiện có, gom thêm ít tiền mua chức quan cao hơn.

Đi phía trước Charles là cầm đầu đoàn đặc phái viên Pháp: Henri de Bourbon, một quý tộc nhỏ đeo kiếm xuất thân từ chi nhánh của gia tộc Bourbon.

Quý tộc nước Pháp hiện giờ có hai loại, một loại là quý tộc mặc áo, một loại là quý tộc đeo kiếm.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »