Hắn xuất thân từ một gia đình trung nông (nông dân tự canh tác), đừng nói là cử nhân tú tài, thậm chí còn không được tính là đồng sinh (học trò nhỏ chưa thi tú tài) ấy chứ, cũng chỉ mới đọc sách được vài năm. Nếu không phải đi theo Triệu Hãn tạo phản, cả đời này hắn cũng đừng nghĩ tới chuyện được làm quan.
Hiện giờ chẳng những được làm quan, hơn nữa còn được làm quan tứ phẩm, quả thật là làm rạng ranh tổ tông.
Trương Nhược Hải vốn là một phần của hệ thống trong sạch hóa bộ máy chính trị Chiết Giang, biết rõ triều đình xét xử tham quan nghiêm khắc đến mức nào, bởi vậy từ đầu đến cuối hắn cũng không dám tham ô. Nhưng hắn lại không muốn đắc tội với quan lớn trung ương, cảm thấy chỉ là mấy chuyện nhỏ, có thể nhắm một con mắt mở một con mắt.
Nói trắng ra là một vị quan tầm thường, ngu xuẩn!
Hiện giờ còn khiến bản thân bị cuốn vào chuyện này.
Trương Nhược Hải rất muốn trở lại những năm trước đây, tuy rằng chỉ có địa bàn là một nửa Giang Tây, nhưng mọi người đều vô cùng hăng hái và nhiệt tình. Hắn dẫn theo quan dân toàn huyện, cùng nhau chống lũ cứu nạn, dân chúng ủng hộ một cách thật lòng, coi bản thân là thanh thiên đại lão gia cứu khổ cứu nạn.
Sao mọi chuyện lại thành ra nông nỗi này?
Trương Nhược Hải nhớ tới lúc đọc sách, từng căm hận tham quan, dung quan (tên quan tầm thường), hôn quan, hiện tại bản thân vậy mà cũng trở thành một tên dung quan.
Lưu An Vĩnh phủ Đồng Tri Cù Châu, hai năm trước đã có người cử báo, Trương Nhược Hải từ lâu đã biết người này có vấn đề. Nhưng hắn lại giả vờ như không biết, hoàn toàn biến thành người mù kẻ điếc. Quan trường Cù Châu thối nát đến mức này, Trương Nhược Hải cũng có một phần trách nhiệm.
…
Triệu Hãn nói để Tiêu Hoán đích thân thẩm tra vụ án, nhưng quả thật không đến mức để người đứng đầu Đô Sát Viện ra mặt.
Vì thế, phó lãnh đạo Đô Sát Viện đã tới.
Nghe nói người chủ trì thẩm tra xử lí là Trâu Quang Đệ, Lưu An Vĩnh lập tức bị dọa sợ.
Đến nơi đến chốn, có gì nói đó, không dám giấu diếm một chút nào.
Trâu Quang Đệ từng có một cuộc thảm sát ở Quảng Châu, không chỉ xử lý quan viên địa phương, còn xử lý cả thương nhân đút lót, khiến cho ti cục trong sạch hoá bộ máy chính trị lúc đó một trận chiến thành danh!
"Sao rồi?" Trâu Quang Đệ hỏi.
Đái Văn Mạnh trả lời: "Không chịu nói gì cả, vẫn tiếp tục kéo dài thời gian, có vẻ như là muốn chờ người tới cứu."
Trâu Quang Đệ mỉm cười nói: "Không dùng chút thủ đoạn sao?"
"Đã có hiến pháp rồi, còn dùng thủ đoạn gì nữa?" Đái Văn Mạnh cũng cười rộ một tiếng.
Tuy Triệu Hãn đã từng nhấn mạnh, không thể tra tấn bức cung. Nhưng chuyện này hoàn toàn là không có khả năng, cho dù là Hắc Vô Thường hay Bạch Vô Thường, hoặc có thể là quan lại địa phương, vẫn giữ lại một vài thủ pháp bức cung mà không để lại dấu vết.
Trâu Quang Đệ đi vào phòng thẩm vấn, Trịnh Hồng Nghĩa đang nhắm mắt dưỡng thần.
Trâu Quang Đệ kéo một chiếc ghế dài rồi ngồi xuống, mở miệng nói: "Thật là đáng tiếc cho Trịnh Lang Trung."
Trịnh Hồng Nghĩa không hề phản ứng, ánh mắt cũng lười mở ra.
Trâu Quang Đệ tiếp tục nói: "Trịnh Lang Trung là một vị quan tốt lừng lẫy có tiếng ở Nam Kinh, nhiều lần nhận được sự khen ngợi của bệ hạ. Mọi người đều nói không tới mười năm, Trịnh Lang Trung chắc chắn sẽ trở thành Thượng Thư. Đáng tiếc, thật sự quá đáng tiếc, lại có một người cha như ngươi."
Trịnh Hồng Nghĩa cuối cùng cũng chịu mở miệng: "Ta không có tội, đều là do người trong tộc làm chuyện phạm pháp, cùng lắm là định tội ta trị gia không nghiêm. Về phần con trai ta, lại càng không liên quan gì đến nó cả, nó đã mấy năm rồi chưa trở về Cù Châu."
Trâu Quang Đệ nói: "Bệ hạ cũng biết Trịnh Lang Trung bị oan, nhưng chuyện do các ngươi gây ra quá lớn, cũng chỉ có thể chảy nước mắt trảm Mã Tắc*. Niệm tình cũ, bệ hạ vẫn chừa lại đường sống, chỉ giáng chức quan của Trịnh Lang Trung xuống năm bậc, điều tới Lữ Tống làm một vị quan nhỏ."
*(Mã Tắc là một vị tướng thời Tam Quốc, được Gia Cát Lượng trọng dụng nhưng lại làm mất Nhai Đình. Dù rất thương xót ông nhưng để làm nghiêm quân pháp, Gia Cát Lượng bắt buộc phải xử tử ông)
"Việc này không liên quan gì đến con của ta, ta muốn gặp bệ hạ!" Trịnh Hồng Nghĩa trở nên vô cùng kích động.
"Ngươi nghe ta nói hết đã.” Trâu Quang Đệ lại thở dài: “Trịnh Lang Trung rõ ràng trong sạch, sao có thể bị người ta vấy bẩn? Một bên là hoàng đế, một bên là phụ thân, hắn nên xử lý chuyện này như thế nào? Trịnh Lang Trung. . . Haizz!"
Trịnh Hồng Nghĩa cảm thấy có điều gì đó không ổn, bèn lên tiếng hỏi: "Con của ta làm sao vậy?"
Trâu Quang Đệ nhìn chằm chằm đối phương, gằn từng chữ một: "Treo. . . cổ. . . tự. . . vẫn!"
Xương cốt cả người giống như bị lấy ra, Trịnh Hồng Nghĩa trực tiếp ngồi phịch xuống dưới đất.
Trịnh Hồng Nghĩa là một kẻ ‘trọng tình’, người trong tộc có phạm tội thì ông ta cũng sẵn sàng che chở, huống chi còn là đứa con có tiền đồ nhất của ông ta.
Gia cảnh sa sút, lại bị người ta hủy bỏ hôn ước, lúc ấy có rất nhiều cửa hàng đổi tiền đến đòi nợ.
Trịnh Hồng Nghĩa lần lượt đi cầu xin từng người cho thêm thời gian để trả nợ, chỉ có nhà họ Phùng là đồng ý. Nghe nói ông ta muốn chỉnh đốn lại việc làm ăn buôn bán,Phùng lão gia tử còn mượn giúp hắn năm trăm lượng.