Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1151
Đại chiến Thiên Tân (1)

❊ ❊ ❊

Mãn Thanh giống với Lý Tự Thành, đều là một địa bàn nhỏ hẹp, nuôi rất nhiều quân đội. Bộ máy quan liêu của Lý Tự Thành càng ngày càng đổ nát, phe phái bên phía Mãn Thanh cũng càng ngày càng tranh đấu gay gắt. Bọn họ phải chuyển mâu thuẫn ra bên ngoài, vì thế cả hai đã hợp sức cùng tấn công triều đình Đại Đồng.

Triệu Hãn hỏi: "Các bộ tộc của Mông Cổ thì sao?"

Từ Dĩnh cười nói: "Có mấy bộ tộc Mông Cổ, thần có thể cam đoan khiến bọn họ lâm trận phản chiến."

Triệu Hãn hỏi: "Bên phía Lý Tự Thành thì sao?"

Từ Dĩnh trả lời: "Một vài tướng lĩnh Ngụy Thuận, khá bất mãn với việc cùng xuất binh với Thát Tử. Bởi vì lúc trước đánh trận với Thát Tử, người thân và bạn bè của bọn họ đã chết ở trong tay Thát Tử. Vả lại lúc Thát Tử chiếm đoạt Sơn Thiểm, làm nhiều việc ác, giết hại dân chúng. Mà đa phần tướng lĩnh Ngụy Thuận lại có xuất thân ở Sơn Thiểm, người thân và đồng hương bị giết rất nhiên. Còn chúng ta thì chưa từng đánh trận với Ngụy Thuận, tướng lĩnh Ngụy Thuận càng muốn liên thủ với chúng ta cùng đánh Thát Tử."

Triệu Hãn nói: "Phái mật thám liên lạc với cấp dưới của Lý Tự Thành, cứ nói chỉ cần quy thuận lập công, dựa theo lệ cũ ở chiến trường Sơn Đông, Hà Nam. Hác Diêu Kỳ bị giết năm ngoái là do làm quá nhiều chuyện ác, xứng đáng bị chém đầu. Để bọn họ không cần phải sợ, yên tâm đầu hàng. Ha ha, có đầu hàng hay không cũng không quan trọng, cứ truyền tin tức này ra ngoài là được."

"Thần hiểu rồi, như vậy sẽ khiến tướng lĩnh các bộ của Ngụy Thuận nghi ngờ lẫn nhau, từ đó sẽ không còn tin tưởng nhau nữa!" Từ Dĩnh nói.

Triệu Hãn đứng dậy đi dạo vài bước ở trong hoa viên, suy nghĩ đã bay tới phương Bắc.

Bắc Kinh.

Lý Tự Thành lại đến thành phố này, đập vào mắt là cảnh tượng vắng vẻ hoang tàn.

Thành phố lớn đã từng có hàng triệu người sinh sống sau khi trải qua chiến tranh, dịch bệnh, nạn đói và cướp bóc, người thì chết, người thì đã trốn nên hiện nay toàn bộ thành phố không đến trăm nghìn người.

Đây là thành quả khi Lưu Tông Mẫn trấn tọa Bắc Kinh, thống trị khoảng chừng hai năm.

Nhưng sinh thái xung quanh Bắc Kinh lại phát triển hơn, ngọn lúi đã từng là đồi trọc nay đầy thảm thực vật. Nghề đốn củi lại xuất hiện, cư dân trong Bắc Kinh không cần đốt than để nấu cơm hàng ngày nữa.

“Thái tử vẫn chưa có động thái gì à?” Lý Tự Thành hỏi.

Lưu Tông Mẫn nói: “Hào Cách cho người đi truyền tin để ta đánh Phách Châu trước. Chỉ cần bao vây được Phách Châu thì họ sẽ phối hợp đánh Thiên Tân, để quân Ngụy Đồng được này mất kia.”

“Ai đánh trước cũng vậy, phải hợp sức mới thắng được.” Giọng Lý Tự Thành hơi bất lực.

Binh lực của quân Đại Đồng ở Hà Bắc bố trí ở theo lộ tuyến Thiên Tân, Phách Châu, Bảo Định, Chân Định, Thuận Đức. Tuyến phía tây và phương bắc thuộc địa bàn của Lý Tự Thành.

Lý Tự Thành có thể lùi về Sơn Tây bất kỳ lúc nào, lợi thế dễ thủ khó công. Quân Đại Đồng lại không thể lùi được, sau lưng toàn là bình nguyên, chỉ có thể tăng cường binh lực cố thủ thành trì.

Tổng binh lực của Lý Tự Thành khoảng chừng trăm nghìn người, đây đã là số lượng lướn nhất mà Sơn Tây, Thiểm Tây, Cam Túc có được.

Hắn không dám chia binh đi tấn công Hà Nam, chỉ có thể tập trung tấn công Hà Bắc nhưng lại phải phối hợp với Mãn Thanh mới được.

Lý Tự Thành chưa bao giờ diện kiến chiến lược của quân Đại Đồng nhưng nhiều lần đánh bại quân Bát Kỳ nên ai cũng nói đó là binh mạnh nhất.

Lưu Tông Mẫn lo âu nói: “Trận này khó đánh, Phách Châu có Phí Như Hạc, Thiên Tân có Trương Minh Thiện ( Trương Thiết Ngưu), hai người này đều là danh tướng đương thời. Nghe tin tức do gián điệp truyền về, Phí Như Hạc đã được phong làm đại đô đốc hậu quân, thống lĩnh chiến sự Hà Bắc. Ta đánh Phách Châu tương đương với tấn công quân doanh của đại quân Ngụy Đồng.”

“Vây thành đánh đánh tiếp viện thì sao?” Lý Tự Thành hỏi.

“Chỉ có thể thử xem.” Lưu Tông Mẫn cũng không ôm hy vọng.

Sư thứ nhất Phí Như Hạc, đóng quân Phách Châu.

Sư thứ hai Trương Thiết Ngưu, đóng quân Thiên Tân.

Sư thứ bảy Hoàng Thuận, đóng quân Bảo Định (phủ thành).

Sư thứ mười sáu Vạn Tư Đồng, đóng quân Hùng Huyện.

Sư thứ mười bảy Lý Định Quốc, đóng quân Thuận Đức.

Còn có các huyện thành như Bảo Định, Tân An, An Châu, Tĩnh Hải... Mỗi tòa thành có ít nhất ba nghìn quân đóng đô, toàn là một vài nông dân và bộ đội cảnh sát, bao gồm cả quân chính quy thì khoảng chừng bảy mươi tám mươi nghìn người.

Quân Đại Đồng cũng không ra ngoài, tất cả đều thủ trong thành.

Mà Lý Tự Thành có tổng cộng một trăm nghìn người, còn phải giữ binh lại canh chừng chỗ trọng yếu, đề phòng quân Đại Đồng ở Hà Nam tiến công Sơn Tây. Lượng binh mà hắn có thể đưa đến chiến trường Hà Bắc chỉ có khoảng tám mươi nghìn người.

Binh lực như nhau, sao có thể tấn công các thành được?

Đương nhiên Lý Tự Thành dẫn theo lượng lớn dân phu và phụ binh, tự xưng “xuất năm mươi nghìn binh”.

Lý Tự Thành nhìn bản đồ nói: "Nếu ta bao vây Phách Châu, quân Ngụy Đồng ở phía bắc sẽ tấn công chúng ta. Đến lúc đó Thát Tử có thể dùng trọng binh bao vây Thiên Tân, nơi đó không có viện quân Ngụy Đồng. Thát Tử muốn đánh thì đánh, không đánh thì đi, chúng ta phụ trách đánh trận khó, làm gì có chuyện hời vậy?”

Cái này liên quan đến thế cục ba bên, Mãn Thanh xuất binh tấn công Hoa Bắc, chỉ có thể đi đánh Thiên Tân Trương Thiết Ngưu. Mà quân Đại Đồng bị công kích, chỉ có thể cứu Phách Châu trước, nếu trực tiếp cứu Thiên Tân sẽ bị Phách châu chặn, đi vòng từ phía nam vừa tốn thời gian vừa tốn sức.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »