Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1136
Thử (2)

❊ ❊ ❊

“Đừng sợ.” Trịnh Hồng Nghĩa nâng tay nói: “Vị Hoàng Tri Phủ này vốn là thị nữ của bệ hạ. Con dâu của ta lại là cháu gái của Lý Các Lão. Hoàng Tri Phủ và Lý Các Lão đều là bề tôi của bệ hạ, chẳng lẽ cùng là người một nhà lại gây khó dễ cho nhau? Cho dù Hoàng Tri Phủ không nể mặt nhà họ Trịnh chúng ta, thì cũng phải nể mặt của Lý Các Lão chứ.”

Trịnh Hồng Nghĩa lại nói với quản gia: “Ngươi tới phán viện nhìn xem rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì. Với lại hỏi nhà họ Thư xem, vì sao lại muốn kêu oan lật lại bản án, hay là bọn họ không muốn sống nữa?”

Hai tiếng sau, quản gia trở về bẩm báo: “Lão gia, nhà họ Thư nói bọn họ không hề lật lại bản án, là tự Phạm thị đệ đơn kêu oan.”

Trịnh Hồng Nghĩa chau mày, thì thào lẩm bẩm: “Một người đàn bà đã tái giá, vì sao lại liều lĩnh không màng đến chuyện sẽ đắc tội với nhà họ Trịnh, đột nhiên chạy tới quan phủ muốn kêu oan cho chồng trước?”

Quản gia muốn nói lại thôi.

“Nói!” Trịnh Hồng Nghĩa quát lớn.

Quản gia bèn nói: “Lão gia, tiểu nhân nghe người ta nói bạc mà chúng ta đưa đều bị nhà họ Thư chiếm hết sạch, đến một văn tiền cũng không cho Phạm thị. Không chỉ như vậy, nhà họ Thư còn ép Phạm thị tái giá với một kẻ góa vợ ở Long Du. Kẻ góa vợ kia đã hơn năm mươi tuổi, vì cưới được Phạm thị, còn gửi sính lễ gần năm lượng bạc cho nhà họ Thư.”

Trịnh Hồng Nghĩa nghe vậy thì ngẩn ra, sau đó dở khóc dở cười nói: “Nhà họ Thư đây là ăn cả hai đầu.”

Thư Đại bị người ta vô ý đánh chết, hắn vốn là một con ma men vô tích sự, người nhà từ lâu đã không chịu nổi tên này nữa rồi. Tình thân đã chẳng còn, bị đánh chết cũng rất tốt, huống chi còn nhận được cả tiền bồi thường.

Người nhà họ Thư nuốt hết bạc, lại còn bán quả phụ - vợ của Thư Đại cho một kẻ góa vợ dưới danh nghĩa là tái giá.

Kiếm được tiền cả trong cả ngoài, bọn họ đương nhiên là sẽ không lật lại bản án.

Trịnh Hồng Nghĩa nói: “Phái một gã sai vặt lén lút qua lại với Phạm thị. Ắt hẳn là do nàng ta không được chia bạc, lại bị bắt gả cho một kẻ góa vợ, trong lòng càng nghĩ càng tức, thế nên lúc này mới mất hết lý trí đi báo quan. Đưa cho nàng ta hai mươi lượng, để nàng ta từng tiếp tục gây sự nữa. Nếu không… trượng phu hiện giờ của nàng ta làm gì?”

Quản gia nói: “Làm nghề thợ rèn ở trấn Trúc Bằng.”

Trịnh Hồng Nghĩa nói: “Nếu nàng ta còn tiếp tục gây sự, vậy thì khiến cửa hàng rèn của nhà nàng ta đóng cửa luôn đi!”

Phủ thành Cù Châu có hai vị pháp viện.

Một vị là pháp viện huyện Tây An, một vị là pháp viện phủ Cù Châu.

Thôi quan quản lý hình ngục phủ, chức quan này đã bị xóa bỏ, đổi thành phủ quan đại pháp và phủ quan đề hình (quan kiểm tra).

Lần này người hạ lệnh bắt cậu em vợ của Trịnh Hồng Nghĩa chính là quan đề hình, giam giữ trước rồi chờ xét sử sau.

Bên trong đại lao, Phùng Nhật Thăng ở một căn phòng riêng, đang uống rượu với giám ngục trưởng.

“Phùng lão gia, căn phòng này đã được quét dọn vài lần, nhưng vẫn chưa thể rửa sạch mùi hôi thối hoàn toàn. Ngài cố gắng chịu đựng vài ngày nhé.” Giám ngục trưởng cười xòa nói.

Phùng Nhật Thăng nếm chút rượu, gật đầu khen ngợi: “Phục vụ không tồi, sẽ không để ngươi chịu thiệt đâu.”

Giám ngục trưởng vội vàng kính rượu: “Cảm ơn Phùng lão gia cất nhắc!”

Phùng Nhật Thăng nói: “Đã nghe ngóng được chuyện kia chưa.”

Giám ngục trưởng lên tiếng giải thích: “Người nhà họ Thư nhận bạc, nhưng lại không chia cho Phạm thị, đã thế còn bắt Phạm thị tái giá với một kẻ góa vợ, nhân cơ hội này kiếm được một chút tiền sính lễ. Phạm thị chắc cũng vì thế mà khó chịu, bèn đi đệ đơn kêu oan. Lão gia đề hình cũng đã phái người tới truyền lời, để Phùng lão gia ở đây vài ngày, chờ trấn an được Phạm thị xong thì sẽ hủy bỏ án này.”

“Còn phải phiền toái đến mức đó sao?” Phùng Nhật Thăng cảm thấy bản thân quá tủi thân và uất ức.

Giám ngục trưởng thở dài nói: “Phùng lão gia, nay đã khác xưa, sau khi Hoàng Tri Phủ được điều đến Cù Châu, rất nhiều chuyện cũng không dễ làm giống như trước kia.”

Phùng Nhật Thăng cười khẩy nói: “Một người phụ nữ không ở nhà giúp chồng dạy con, lại còn chạy đi báo quan. Cũng chỉ là một con gà mái báo sáng, sợ nàng ta làm gì chứ?”

“Dù sao vị Hoàng Tri Phủ này là người có công lớn đã đi theo bệ hạ trong cuộc khởi nghĩa vũ trang ở trấn Vũ Hưng.” Giám ngục trưởng nói: “Nếu nàng ta là một đấng nam nhi, e là đã trở thành đại thần trung ương rồi. Chẳng may chọc giận Hoàng Tri Phủ, có khi nàng ta còn nói thẳng chuyện này trước mặt hoàng đế luôn ấy chứ.”

Phùng Nhật Thăng cũng cảm thấy rất bất đắc dĩ, hắn lắc đầu cười khổ: “Bỏ đi, coi như ta xui xẻo, lại gặp phải một vị Tri Phủ như vậy.”

Phủ nha.

Hoàng Phi, cũng chính là Tiểu Hồng, đang ngồi nói chuyện phiếm với một vị “thương nhân”.

“Giới quan lại ở Cù Châu đã thối nát đến mức nào rồi?” Hoàng Phi hỏi.

Đái Văn Mạnh nói: “Hai vị quan đề hình, quan đại pháp, quan trị an của phủ huyện gần như đều thối nát hết rồi. Lần này giựt giây Phạm thị kêu oan lật lại bản án vì muốn xem thử tình huống thế nào. Kết quả rất không ổn, tuy rằng Phùng Nhật Thăng đã bị bắt, nhưng hắn lại được hầu hạ cung phụng đến tận răng ở trong ngục. Chúng ta có thể biết cuộc sống của hắn ở trong ngục thế nào là vì chỉ cần lấy danh nghĩa đi thăm tù, đút lót cho lính canh ngục một lượng bạc là được, sau khi vào có thể đi dạo ở khắp nơi, thậm chí còn không thèm hỏi muốn thăm phạm nhân nào trong ngục.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »