Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1113
Cướp ải trong đêm tuyết (3)

❊ ❊ ❊

Hai, ba ngày ngắn ngủi, có gần hai nghìn bao y và nông nô được giải phóng, thu được nhiều lương thực, còn thu được hơn hai trăm con súc vật.

Tha hồ ăn lương thực, có hơn mười con súc vật bị làm thịt, khiến người Hán xanh xao vàng vọt bổ sung thể lực, cướp quần áo và trang bị cũng chia hết cho người Hán.

Tiếp đó, lập tức bỏ chạy.

Không trèo núi quay về phía Nam, mà dọc theo khe núi đi Tây, bọn họ cần đi trong núi có tuyết rơi ra xa hai trăm dặm, còn phải trèo qua một số dãy núi, thẳng hướng thành Cái Châu ở ven biển. Nếu như giữa đường để lộ tin tức, lính Bát Kỳ ở Diệu Châu chắc chắn xuất động, chặn bọn họ ở cửa ra vùng núi.

Cho dù kẻ địch ở Diệu Châu không đến, bọn họ còn phải trải qua Đại Phiến Lĩnh quan và Thạch Môn quan, hai chốt chặn này mỗi bên có một trăm lính Bát Kỳ đóng giữ.

Thấy sao đều giống như tìm đường chết!

Đa Pha La chia ra năm mươi kỵ binh đi hướng Nam, vòng qua khe núi lúc Dương Trấn Thanh đến, chặn tuyến đường trèo núi quay về của Dương Trấn Thanh. Chỉ chừa một trăm người thủ thành, quân Thanh khác đều bị Đa Pha La mang theo chạy tới phương Bắc.

Tuyết càng rơi càng lớn, che giấu dấu vết rút quân của Dương Trấn Thanh.

Đa Pha La cho rằng Dương Trấn Thanh quay về đường cũ, định giáp công từ hai bên dãy núi Nam và Bắc. Đa Pha La chui vào khe núi rượt đuổi nhưng không thấy một bóng người, dường như đám quân Đại Đồng và nông nô đều bay mất.

Một thân vệ hỏi: "Đô thống, có khi nào Nam Man Tử đi Đại Phiến Lĩnh quan?”

Đa Pha La lắc đầu, nói: “Tướng địch Nam Man này có trí mưu, sao có thể đi vượt ải chịu chết? Nơi đó có một trăm lính Bát Kỳ trấn giữ hiểm yếu, phải là mấy nghìn người mang đại bác tấn công mới đánh chiếm ải được.”

Cả đám đều trợn tròn mắt, chẳng lẽ Nam Man Tử thật sự biết bay?

Đa Pha La suy đoán: "Nam Man Tử sẽ không ngốc đến mức tấn công Đại Phiến Lĩnh quan, nhưng có khả năng đi bên kia ẩn giấu. Chờ chúng ta rút quân, bọn họ sẽ quay lại. Chúng ta đuổi theo hướng bên kia, đừng khinh địch liều lĩnh. Chúng ta đông lính hơn, khi đánh ngay mặt thì chúng tất nhiên dùng lại chiêu cũ, bỏ đi đồ quân nhu rút vào dãy núi. Đến lúc đó, chúng ta không đánh với chúng trong núi làm gì, cướp lương thực của chúng là được. Mùa đông lạnh lẽo, cho bọn chúng chết đói trong núi!”

Đám tướng đều đồng ý kế này, chậm rãi đi hướng Đại Phiến Lĩnh quan.

Dã ngoại tuyết đọng dày đến cổ chân.

Quân Bát Kỳ ở Đại Phiến Lĩnh quan đều co ro trong nhà tránh gió tuyết.

Không ai canh gác, bởi vì phía Tây là Thạch Môn quan của Mãn Thanh, phía Đông là thành Tụ Nham của Mãn Thanh, ba nơi cần khe núi nối liền, nơi khác thì dãy núi trập trùng, cộng thêm tuyết lớn, sao có thể xuất hiện quân Đại Đồng được?

Dương Trấn Thanh trùm kín trong áo bông, trong giày lót bông và cỏ khô.

Năm trăm chiến sĩ độc lập doanh nâng thang dài đi tới. Thang gỗ rất đơn giản, gỗ mới được khảm, dùng dây thừng cột lại là xong.

Một lần chỉ có thể cho một người leo lên trên, nhiều người rất có thể đè rời rạc mảnh gỗ.

Chờ bọn họ nâng thang đến dưới ải thì sắc trời đã tối đen, trên tường ải không có một bóng quỷ.

Năm trăm sĩ tốt lần lượt leo lên.

Giữa đường đè gãy một chiếc thang, nhưng không sao, té xuống có tuyết đọng lót.

Chờ toàn bộ sĩ tốt đều leo lên tường, Dương Trấn Thanh tách đội ngũ thành mấy chục tổ chạy đi từng nhà gõ cửa.

Dương Trấn Thanh tự mình gõ cửa phòng trên lâu thành, quân Bát Kỳ ở bên trong đang vây quanh lò sưởi ấm.

Nghe thấy tiếng đập cửa, có người hùng hổ mở cửa.

Gió tuyết thổi vào, đao thương đều xuất hiện, để lại mấy cái xác trong nhà.

Quan thành rất nhỏ, toàn là người nhà của quân phòng thủ. Còn có một số người Hán công tượng đầu nhập vào Mãn Thanh.

Trong cảnh mờ tối bất chấp tất cả, mặc kệ là người Mãn hay người Hán, cứ gặp người sống là giết.

Cửa quan bị chậm rãi mở ra, người Hán và súc vật bị để lại trong khe núi phía Đông cùng chở lương thực đến. Nhanh chóng đun tuyết thành nước nóng ngâm chân, rất nhiều người hai chân đều bị đông cứng, sợ có mấy chục, hơn trăm người bị hoại tử ngón chân.

Trong một đêm, Dương Trấn Thanh đã chiếm lĩnh Đại Phiến Lĩnh quan.

Không có một người trốn ra ngoài, cho dù còn có người không bị giết, cũng bị chặn ở trong thành không cho ra ải.

Hai ngày sau, Đa Pha La chậm rãi đến.

Bọn họ sớm người kiệt sức, ngựa hết hơi, toàn thân đông lạnh run cầm cập. Lúc này đã không muốn truy sát quân địch, chỉ cầu sớm vào nhà sưởi ấm, cứ tiếp tục như vậy sẽ bị đông lạnh chết.

Một thân vệ bị phái ra hét to: “Tướng Mông Cổ phó đô thống Hoàng kỳ ở đây, tướng thủ mau đi ra đáp lời!"

Hai ngày này, Dương Trấn Thanh luôn nghỉ lấy sức.

Không nói tới bao nhiêu người Hán bị đông lạnh, chiến sĩ độc lập doanh cũng có hơn ba mươi bị thương bị bệnh, trong đó bốn người bị khẩn cấp cắt đứt ngón chân.

Về tổn thương giá rét, phương thuốc chữa dân gian của bách tính Liêu Đông bị đại phu bên quân Đại Đồng chứng minh không thể áp dụng, chỉ có thể sử dụng dụng trong tình huống không còn cách nào khác.

Nếu có điều kiện thì tuyệt đối không thể xoa bóp, xoa bóp bằng nước lạnh hay tuyết đều sẽ làm tăng phạm vi tổn thương giá rét và bệnh trạng. Cần ở trong nhà ấm, dùng khăn lông ướt chườm nóng, sau khi chườm nóng lại ngâm chân trong nước ấm, phải là nước ấm chứ không được quá nóng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »