Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1150
Bạn cũ gặp nhau (2)

❊ ❊ ❊

"Tuân chỉ!"

Trần Mậu Sinh đứng dậy chắp tay.

Triệu Hãn lại nói với Tống Ứng Tinh: “Trường Canh, sau khi Điền tiên sinh trí sĩ, các thần chỉ còn lại hai người, ngươi nhập các hỗ trợ đi."

Tống Ứng Tinh chắp tay nói: "Thần cúc cung tận tụy!"

Tống Ứng Tinh cũng không chỉ là một người nghiên cứu khoa học, hắn còn là sĩ tử truyền thống có kiến thức thâm hậu về việc trị quốc, trong 《 Đại Đồng tập 》 còn có một chương là do hắn nữa mà.

Triệu Hãn nói với Phí Thuần: "Ngươi đừng sốt ruột, quản lý Tài Bộ thật tốt đi."

Phí Thuần cười nói: "Ta không sốt ruột. Hiện giờ không thiếu bạc, lương thực cũng sung túc, đủ để đánh một trận lớn năm nay."

Giờ phút này, Đại Đồng, Đại Thuận, Mãn Thanh, ba nơi đều đã xuất binh, đang giằng co ở Bắc Trực Lệ, Hà Nam, Liêu Đông, cuộc chiến với quy mô lớn chưa từng có, hết sức căng thẳng.

Về cơ bản thì đã bình định được Quý Châu, giống với Quảng Tây, Tứ Xuyên, chỉ còn mảnh đất thổ ty nho nhỏ ở trong góc.

Bên phía Vân Nam, Mộc Thiên Ba - vị quan lại có công lao lớn của Đại Minh, bị Sa Định Châu đánh cho chạy tán loạn. Sa Định Châu là một vị thổ ty nho nhỏ, thế nhưng lại chiếm được gần một nửa Vân Nam, hơn nữa còn đều là mấy khu có sản lượng lương thực dồi dào.

Đúng rồi, mấy ngày hôm trước, Triệu Hãn nhận được thư xin hàng của Sa Định Châu: Tên này nguyện ý quy thuận triều đình Đại Đồng, thỉnh được phong Vân Nam Tuyên Úy Sứ.

Vậy là có ý gì?

Nghĩa là Triệu Hãn phái quan văn đi thống trị mấy thành thị như Côn Minh, mấy nơi còn lại giao cho Sa Định Châu là được.

"Lần trước ngươi nói đã gặp lão Ngụy?" Triệu Hãn đột nhiên hỏi Phí Thuần.

Phí Thuần gật đầu nói: "Ngụy thúc dẫn theo thím, vốn đang ở Hồ Nam, con cũng đã ba tuổi. Bỗng nhiên muốn về thăm quê quán, cũng không biết có tìm được người thân hay không. Lúc bọn họ đi qua Nam Kinh, còn ở nhà của ta hai ngày."

Triệu Hãn nói với vẻ oán trách: "Đã đến Nam Kinh rồi còn không chịu tới gặp ta, đúng là quá khách sáo."

Phí Thuần buồn cười nói: "Ngươi là hoàng đế, không khách sáo mới là lạ."

Ngụy Kiếm Hùng mới là người được sống một cuộc sống thần tiên, dẫn theo tiểu mụ Phí Nguyên Giám, ẩn cử ở hồ Động Đình đã nhiều năm, mở một cửa hàng kiếm chút tiền sinh sống.

Nếu Ngụy Kiếm Hùng muốn làm quan, dựa vào bản lĩnh của hắn, cùng với mối quan hệ với Triệu Hãn, ít nhất cũng là Cục Trưởng Cục Cảnh Sát. Biết ra trận giết địch, sau khi tham gia quân ngũ, trực tiếp làm đội trưởng chỉ huy ba mươi người, mới đánh mấy trận mà đã được thăng chức.

Đáng tiếc, một thân võ nghệ, lại muốn đi mở một tiệm tạp hóa.

Triệu Hãn không khỏi nhớ lại những chuyện xưa cũ, hỏi: "Tiểu Hồng, ngươi có biết Tiểu Thúy dạo gần đây thế nào không?"

Hoàng Phi trả lời: "Ở nhà giúp chồng dạy con, trượng phu của nàng ấy là một người thành thật, cuộc sống cũng có thể nói là mỹ mãn hạnh phúc."

"Ài, mấy chuyện xưa cũ này giống như chỉ vừa mới xảy ra vào ngày hôm qua thôi." Triệu Hãn thở dài.

Hoàng Phi cười nói: "Bệ hạ rảnh rỗi có thể trở về Giang Tây một chuyến. Dân chúng Giang Tây đều đang rất nhớ bệ hạ đó."

Triệu Hãn buồn cười nói: "Quên đi, đừng gây thêm phiền toái cho đám quan viên nữa. Việc ngươi muốn thuyên chuyển công tác tới Đô Sát Viện, chờ Lại bộ trả lời đi. Năm nay quan trường ở các nơi đều phải nghiêm tra, xem ra các ngươi sắp phải bận rộn rồi."

Tiêu Hoán lập tức nói: "Xin bệ hạ yên tâm, chúng thần sẽ thanh tra từng phủ từng huyện một, quyết không để cho tham quan có nơi ẩn náu!"

Yến tiệc kết thúc, tất cả đều rời đi, chỉ có Bàng Xuân Lai và Từ Dĩnh ở lại.

Bàng Xuân Lai nói: "Bệ hạ, khi nào thu phục được Liêu Tây, khi ấy lão thần sẽ xin được từ chức. Tuổi cũng lớn rồi, muốn lá rụng về cội. Trở về quê nhà, sửa sang lại nhà cửa, sửa chữa phần mộ tổ tiên, dạy bảo con trai con gái, sau đó an hưởng tuổi già."

"Lão sư vẫn đang tuổi xuân phơi phới, hà cớ gì phải như vậy?" Triệu Hãn muốn hắn ở lại.

Bàng Xuân Lai lại xua tay nói: "Thần bất tài ngu dốt, làm Nhất Bố Chính Sứ đã là cực hạn, làm Thủ Phụ cũng là bất đắc dĩ. Sự vụ ở Nội Các, nhìn thì có vẻ như thần là người cầm lái, thật ra đa phần đều là do Lý Các Lão quyết định. Lý Các Lão mới là người có khả năng phò tá hoàng đế. Tuổi của hắn cũng lớn rồi, trước khi về hưu, để hắn làm Thủ Phụ vài ngày đi."

"Ài!"

Triệu Hãn thở dài một tiếng, một lần nữa nói với giọng điệu kiên định: "Năm nay chắc chắn sẽ thu phục Liêu Tây, ta sẽ để binh lính Đại Đồng giúp lão sư sửa chữa phần mộ tổ tiên, mang theo đầu của Vương Gia Thát Tử tới tế bái!"

"Như vậy thì đúng là không còn gì tốt hơn.” Bàng Xuân Lai vui sướng nói: “Cả nhà thần đều chết ở trong tay Thát Tử, nếu dùng máu của Vương Gia Thát Tử để tế bái, người thân trên trời có linh thiêng cũng có thể ngủ yên."

Từ Dĩnh nói: "Mâu thuẫn trong nội bộ Thát Tử đã ngày càng tăng. Cuộc đại chiến lần này, Hào Cách xuất binh tới Sơn Hải Quan, Đa Nhĩ Cổn ở lại Liêu Đông phòng bị quân của chúng ta. Thần đang ở sử dụng kế ly gián, nói Đa Nhĩ Cổn muốn đuổi giết Hào Cách, khiến đại quân ở tiền tuyến của Thát Tử không còn tâm trạng để chiến đấu nữa."

"Có tác dụng là tốt nhất, không có tác dụng thì cứ đón đánh, Thát Tử cũng sắp không chống cự được nữa rồi." Triệu Hãn nói.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »