Trẫm

Lượt đọc: 7562 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1122
Ngày hội Nguyên Tiêu (1)

❊ ❊ ❊

Giulio Aleni xem như là người tinh thông Nho học nhất trong tất cả nhà truyền giáo, thậm chí thông thái đến mức nghiền nát nhiều tiến sĩ Đại Minh. Giulio Aleni đề xướng dung hợp đạo Chúa và Nho học, đề xướng phong tục tôn trọng tín đồ người Hán, nên khi xua đuổi nhà truyền giáo thì Giulio Aleni không bị ảnh hưởng, hiện giờ đã làm thạc sĩ của viện Khâm Thiên.

Ông cụ người Ý này mặc quan phục chắp tay vái Triệu Hãn, lại chắp tay hướng chúng quan: “Xin phép bệ hạ cho nói, mặt đất đúng là có hình tròn. Chín tầng trời có mặt trời tựa như quân vương. Trái Đất và năm sao (năm hành tinh) quay quanh mặt trời tựa như chúng thần bảo vệ xung quanh quân vương. Bệ hạ là mặt trời, ánh sáng chói lòa. Bách tính là vạn vật, được ánh nắng mặt trời chiếu rọi mới có thể sinh sản sinh sôi."

"Nói hay!”

Triệu Hãn nhận câu nịnh này, mỉm cười nói: "Ngươi lại nói cho bách quan nghe phương Tây có những nước nào?”

Giulio Aleni bắt đầu phổ cập khoa học cho bách quan: “Tận cùng phía tây có đảo quốc, gọi là England, Scotland. Lại có đại lục, nhiều tiểu quốc. Nước Pháp, Prussia, Tây Ban Nha, Netherlands, Đan Mạch, Na-uy, La Sát (Sa Hoàng - nước Nga), Ba Lan . . . Có đủ cả. Vùng cận Đông có Osman, Ba Tư, Mogul . . .”

Chúng quan cẩn thận nghe.

Triệu Hãn hỏi: “Nước nào mạnh nhất?”

Giulio Aleni đáp: “Nước phương Tây nếu bàn về lục quân thì Pháp mạnh nhất, bàn về hải quân thì Netherlands mạnh nhất. Lại có nước La Sát diện tích lãnh thổ bao la, đói khổ lạnh, binh lực rất nhiều. Osman, Ba Tư, Mogul vùng cận Đông đều là quốc gia kém hơn Đại Đồng Trung Quốc chúng ta một chút.”

Dương Quan Cát mờ mịt nghe, không kiềm được giơ tay.

Triệu Hãn nói: “Mời nói.”

Dương Quan Cát hỏi ngay:"Giulio tiên sinh, tại hạ có nghe nói về Ba Tư, nhưng Osman và Mogul nằm ở đâu?”

Giulio Aleni giải thích rằng: “Mogul ở Thiên Trúc, quân chủ của nước này là con cháu đời sau của Thành Cát Tư Mãn. Osman thì diện tích lãnh thổ của nó cỡ một nửa Địa Trung Hải, vị trí đất nước là nước Đại Thực trong sách sử Trung Quốc.”

"Đại Thực, Ba Tư, Thiên Trúc, thì ra là vậy.” Dương Quan Cát hơi hiểu ra, lại hỏi: “Trong ba nước này thì nước nào mạnh nhất?”

Giulio Aleni đáp: "Ba Tư bị kẹp ở giữa, đất nước bị hai nước khác chiếm đoạt."

Lại có quan viên giơ tay, Triệu Hãn cho phép đặt câu hỏi: “Đất nước của ba nước này so với triều đình Đại Đồng ta thì sao?”

Giulio Aleni trả lời: “Đất nước của triều ta hiện nay thì cỡ bằng Mogul, to hơn Ba Tư một chút, nhưng chắc chắn không bằng Osman."

“Ui!”

Chúng thần hút ngụm khí lạnh.

“Những quốc gia này đất đai có phì nhiêu không?”

"Có phì nhiêu, có khô cằn. Đất Thiên Trúc dường như có nhiều đất ở lại, nơi đó sản xuất bông gòn chất lượng vượt trội lỗ miên."

“Bông gòn Thiên Trúc còn vượt trội hơn lỗ miên?”

"Xác thực như vậy. Thương nhân nước Anh đa số mua bông gòn Thiên Trúc.”

“Nước La Sát nằm ở đâu? Tên của đất nước này hơi thú vị."

" . . . "

Lần này triều hội và yến hội được hiệu quả khiến Triệu Hãn phi thường vui mừng, bọn quan viên đã được thắp sáng tầm nhìn toàn cầu.

Năm Dân Thủy thứ bốn, hoàng lịch năm 4342, dương lịch năm 1645.

Dựa theo lịch sử vốn có thì lúc này đại quân Mãn Thanh đã chiếm cứ toàn bộ phương Bắc, Đại Thuận triều chỉ còn phần địa bàn ở Hồ Bắc. Tả Lương Ngọc đang thanh quân trắc, Trương Hiến Trung đang khổ chiến với Nam Minh.

À phải rồi, Sa Hoàng đến!

Tuy rằng Sa Hoàng xây dựng thành trì ở tận cùng phương Đông, là Ust-Kut ở Tây Bắc hồ Baikal. Nhưng một đội kỵ binh Cossack khoảng một trăm người một đường giết đến cửa biển Hắc Long Giang.

Nhân khẩu dọc đường đi đã bị Mãn Thanh làm cho không còn lại bao nhiêu, kỵ binh Cossack như vào chốn không người.

Bọn họ không cần lương thực, chỉ cướp thức ăn có thể ăn được trong thời gian ngắn.

Dân địa phương cũng không có vàng bạc cho họ cướp, vì thế bọn họ nhìn chằm chằm da lông, bắt buộc Bắc Sơn dã nhân, dân địa phương bộ lạc Solon dọc đường họ đi, bao gồm dân địa phương Tát Cáp Liên dâng lên da lông vốn nên đưa cho Mãn Thanh, không lấy ra được sẽ bị thảm sát lớn.

Sa Hoàng khuếch trương trên nghìn cây số ở Siberia, động lực ban đầu là cướp da lông.

Hiện giờ là thời kỳ Tiểu Băng Hà, Châu u lạnh khủng khiếp, da lông cực kỳ đắt giá. Buôn bán da lông là trụ cột kinh tế của Sa Hoàng, toàn dựa vào bán da lông để nuôi quân đội, nuôi hoàng gia tiêu xài xa hoa.

Nửa đầu năm ngoái Bắc Sơn dã nhân lại đến cướp một đợt.

Nửa cuối năm ngoái, kỵ binh Cossack Sa Hoàng lại đến một chuyến, hơn nữa tuyến đường cướp bóc trùng nhau.

Quý tộc Mãn Châu cực kỳ tức giận, lại lần nữa phái ra kỵ binh truy kích.

Nhưng kỵ binh Sa Hoàng sớm chuồn đi, bọn họ không sờ nổi một cọng lông của người ta, kỵ binh Cossack chỉ tổn thất hai người (bị tổn thương giá rét đông lạnh chết), chở đầy ắp da lông đánh cướp được lùi về bên kia hồ Baikal.

Năm mới, Binh bộ đưa đến tình hình quân sự khẩn.

“Bệ hạ, ngụy đế Vân Nam tự trừ niên hiệu, mang theo Mộc Thiên Ba thỉnh cầu quy thuận triều ta!"

"Chuyện gì thế này?"

Triệu Hãn nghe mà vô cùng ngạc nhiên, chộp lấy báo cáo quân sự, phát hiện vị hoàng đế Vân Nam này bị thổ ty đánh chạy vắt giò lên cổ, Côn Minh đã bị đại quân thổ ty bá chiếm.

Thổ ty tạo phản tên Sa Định Châu.

Phụ thân của Sa Định Châu là Sa Nguyên, trong năm Vạn Lịch có công chống lại Đại An xâm nhập. Bởi vì trưởng quan ti Đại An đã phế nên triều đình ban thưởng toàn bộ địa bàn mà trưởng quan ti Đại An quản hạt cho Sa Nguyên.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »