Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1119
Hoàng thành nguy nga (2)

❊ ❊ ❊

Đa số nữ quan và cung nữ trong hoàng thành đều là người làm thuê thuần túy, so với làm công ở dân gian chỉ khác một điều là hết hợp đồng năm năm không được cất nhắc sẽ cầm tiền lương rời đi, về dân gian tìm người tốt gả đi.

Hiện nay còn thiếu người, tổng số nữ quan và cung nữ nên nhiều hơn ba nghìn người.

Nếu con cháu của Triệu Hãn học theo Đại Minh làm ra phòng voi, phòng báo gì đó thì công nhân hoàng thành còn phải tiếp tục tăng thêm. Thí dụ như công nhân phòng voi là người chăn nuôi các động vật, bên trong có sư tử, cọp, voi, hươu cao cổ, đủ các loài, ban đầu là tường thụy do Trịnh Hòa mang về từ Tây Dương.

Bách quan đi theo hoàng đế, hậu phi đi qua Đại Đồng môn.

Cơ hội như thế không nhiều, chỉ khi có hoạt động lớn, thí dụ như tế tự thiên địa thì quan viên mới có thể may mắn ra vào Đại Đồng môn. Lúc bình thường cho dù chầu triều cũng phải đi đường vòng lớn, quẹo trái quẹo phải, từ tâm lý tăng phần uy nghiêm và thần bí của hoàng thành.

Một đường xuyên qua Ngọ môn, Ứng Dân môn (Phụng Thiên môn) là đến quảng trường thường xuất hiện trên phim ảnh.

Bình thường chầu sớm, bách quan đều xếp hàng ở đây, chờ tới giờ chầu triều mới chia ra hai hàng văn võ đi vào Phụng Thiên điện.

“Phụng Thiên điện” sửa thành "Kính Thiên điện", công năng không đổi khác, dùng để chầu triều hoặc cử hành tụ hội long trọng.

“Hoa Cái điện” sửa thành “Trị Dân điện”, hoàng đế phê duyệt tấu chương tại đây, hai đời vua Minh – Thanh thích làm việc ở Càn Thanh cung, chỉ xem tấu chương về tế tự khi ở Hoa Cái điện. Ngoài ra đây là nơi hoàng đế nghỉ ngơi, lim dim trước khi chầu triều.

Sau khi sửa tên hai đại điện bỗng chốc trở nên quê mùa, nhưng người đọc sách toàn thiên hạ chắc chắn biết xuất xứ của chúng nó.

Đều đến từ “Thượng Thư”!

"Thiên bất khả tín, ngã đạo duy ninh vương đức diên, thiên bất dong thích vu văn vương thụ mệnh."

Trời ưu ái nhưng không thể ỷ lại trời, phải kéo dài mở rộng nhân chính của Văn Vương, vậy thì trời sẽ không thu lại thiên mệnh giáng xuống Văn Vương.

"Nghiêm cung dần úy, thiên mệnh tự độ, trị dân chi cụ, bất cảm hoang ninh."

Cung thuận kính sợ, lấy mệnh trời làm chuẩn tắc trị lý bách tính, luôn nghiêm cẩn, không dám hoang phế, như vậy mới có thể kéo dài quốc tộ.

Đổi thành "Kính Thiên điện" và “Trị Dân điện” là có ý truyền đạt “Kính thiên bảo dân” trong Thượng Thư.

Tức là: Làm hoàng đế, làm quan viên đừng cảm thấy triều đình Đại Đồng là số trời hướng về. Thiên đạo khó lường, thiên mệnh vô thường, nên ôm lòng kính sợ với trên trời, phải hết sức nhân ái với bách tính, phải luôn nghiêm cẩn trị lý quốc gia, mới có thể luôn được mệnh trời ưu ái, mới luôn giữ cho quốc thái dân an.

Kính Thiên, Phụng Thiên, lệch một chữ mà ý nghĩa ẩn chứa khác biệt.

Cẩn Thân điện trong Tam Đại Điện thì Triệu Hãn không đổi tên. Đây là nơi hoàng đế thay đổi triều phục, cũng là nơi sắc lập hoàng hậu, thái tử, và là nơi hoàng đế nghỉ tạm.

Triệu Hãn mang theo người nhà trực tiếp đi hậu cung, nữ quan và cung nữ đi chỗ của mình. Quan viên thì được dẫn đi tham quan quen thuộc địa bàn, tiếp đó đi ra từ Đông Hoa môn.

"Phụ hoàng, nơi này lớn quá!” Triệu Khuông Hoàn theo bên cạnh Triệu Hãn, tròng mắt quay tròn.

Triệu Hãn cười nói: “Bắt đầu từ mùa thu năm sau, ngươi và đệ đệ, muội muội sẽ đọc sách trong trường học ở hoàng thành, thần đồng từ các nơi sẽ cùng trường với các ngươi. Cho dù học vấn không bằng những thần đồng này thì ngươi cũng tuyệt đối đừng nản lòng. Bởi vì những thần đồng đó đều là thần dân sau này của ngươi. Bọn họ càng ưu tú ngươi càng có nhiều nhân tài sử dụng.”

“À.” Triệu Khuông Hoàn không quá để ý, hắn cảm thấy chính mình rất thông minh, chắc chắn không thua cái gọi là thần đồng.

Các hậu phi chuyển đến Tử Cấm Thành, lập tức cảm thụ được cái gì gọi là hậu cung.

Hoàng đế có Càn Thanh cung của mình, hoàng hậu có Khôn Ninh cung của mình. Tổng diện tích của hai tòa cung điện này chiếm một phần tư tất cả tẩm cung, địa vị của hoàng hậu thể hiện vô cùng rõ ràng.

Hậu phi mang theo hoàng tử, hoàng nữ đi chỗ ở của mình.

Triệu Hãn ở lại Càn Thanh cung quen thuộc hoàn cảnh. Lý Hương Quân hỏi: "Bệ hạ, sau này phê duyệt tấu chương ở Càn Thanh cung hay Trị Dân điện (Hoa Cái điện)?”

"Trị Dân điện." Triệu Hãn không muốn biến tẩm cung thành phòng làm việc, dù sao đi mấy phút liền ra ngoài.

Không cần ngồi xe, vừa lúc xem như tản bộ, có thể hoạt động thân thể.

Hiện giờ hậu phi không nhiều, càng không có tần. Giữa trưa, Triệu Hãn kêu hậu phi và con cái chạy đi nội hoa viên mé tây tẩm cung tần phi, ăn cơm no bụng, vừa ngắm cảnh sắc hoa viên này.

Đây là kiến trúc khu vườn phương Nam, đình đài lầu các, suối chảy cầu nhỏ, phi tử nào đều có thể đến chơi.

Đại Thiện điện trong hoàng cung Nam Kinh đời Minh vốn là nơi lễ Phật của hoàng gia. Nhưng thật có lỗi, Triệu Hãn kính Phật nhưng không tin Phật, chỗ đó bị sửa thành đồ thư quán của hoàng gia.

Quan viên có thể vào đồ thư viện ở Văn Hoa điện lật xem, còn đồ thư quán ở đây chỉ có hoàng thất được xem, tiện thể cất chứa mấy món hiếm lạ mà hoàng đế thích.

Phí Như Lan vừa ăn vừa mỉm cười nói: "Buổi chiều rảnh rỗi, hay là mình cùng nhau đi ngoại hoa viên dạo chơi? Mọi người đi xung quanh, đừng để dọn vào mà chỉ loanh quanh trong hậu cung này.”

“Ý hay.” Triệu Hãn lập tức khen ngợi.

Ngoại hoa viên nằm ở bên ngoài Tử Cấm Thành, nhưng vẫn trong hoàng thành.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »