Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1186
Rất nhiều kẻ phản bội (2)

❊ ❊ ❊

Tích Mộc Thành là cổng chính phía nam của Hải Châu.

Nơi này thất thủ, quân Đại Đồng ở Tụ Nham Thành liền có thể trực tiếp tấn công Hải Châu.

Một tháng trước.

Dương Trấn Thanh dẫn theo đoàn quân độc lập, xuất binh từ Tụ Nham tập kích thôn xóm xung quanh Tích Mộc Thành.

Đa Nhĩ Cổn sợ Tích Mộc Thành thất thủ, lệnh Trại Hách dẫn theo 1500 binh lính đi Tích Mộc Thành trợ giúp phòng thủ.

Trại Hách vừa đến Tích Mộc Thành, nhìn thấy chủ tướng liền quỳ xuống: “Mạt tướng Trại Hách, bái kiến Trấn quốc công!”

Phó Lặc Hách hưởng thụ, gật đầu mỉm cười: “Đứng lên đi.”

Phó Lặc Hách là con thứ của A Tế Cách, cha huynh đều mất, liền kế nhiệm tước vị Trấn quốc công. Tích Mộc Thành cực kỳ quan trọng, Đa Nhĩ Cổn không cho phép xảy ra sơ xuất, một Trấn Quốc Công, ba nghìn quân Bát Kỳ vẫn cảm thấy chưa ổn, vì thế liền điều thêm 1500 người đến.

“Xin hỏi Công gia, tình hình chiến sự nơi này như thế nào?” Trại Hách hỏi.

Phó Lặc Hách nói: "Tặc binh Nam Man không nhiều lắm, đến công thành cũng không dám, chỉ tập kích người Bát Kỳ ở thung lũng. Bây giờ, người Bát Kỳ đều đã dẫn theo người nhà vào thành, Nam Man phỏng chùng đã rút quân rồi.”

Trại Hách nói: “Công gia, mạt tướng tự mình mang binh ra khỏi thành thăm dò."

“Sao lại để ngươi tự mình đi chứ?” Phó Lặc Hách lắc đầu.

Trại Hách lại nói: “Mạt tướng đi theo thái tổ đánh trận, mỗi trận đều tự mình đi dò xét, nếu không trong lòng sẽ cảm thấy không chắc chắn.”

“Quả là lão tướng ổn trọng, vậy ngươi đi đi.” Phó Lặc Hách cảm khái.

Trại Hách chỉ dẫn theo hơn hai mươi thân binh, hôm sau liền ra khỏi thành tiến vào thung lũng, sau đó hai người một tổ tra xét khắp nơi.

“Đội trưởng, bắt được hai tên lính Thát Tử!”

Dương Trấn Thanh đang trốn ở trong núi, suy xét xem kế tiếp làm thế nào để tập kích, nghe nói bắt được hai lên lích địch, lập tức cười nói: “Mấy tên Thát Tử này đần độn à? Lại có thể ra khỏi thành xa như vậy, còn có mỗi hai người cũng dám đến.”

“Đầu hàng, đầu hàng!”

Hai tên lính Thát Tử bị đem tới, lập tức nói ra tiếng Hán sứt xẹo.

Dương Trấn Thanh đã học được tiếng Mãn, hỏi: “Các ngươi là do thám Mãn Thanh?”

Lính Thát Tử trả lời: “Chúng tôi tới liên lạc tướng quân, chủ tử của chúng tôi muốn đầu hàng quy thuận.”

“Chủ tử của các ngươi là ai?” Dương Trấn Thanh hỏi.

Lính Thát Tử trả lời: “Con của nhất đẳng Ngang bang chương kinh – A Sơn, anh trai của phò mã của trưởng công chúa Cố Luân…tướng quân Trại Hách.”

Dương Trấn Thanh tưởng mình nghe nhầm, bỗng nhiên đứng dậy: “Ngươi nói cái gì?”

Ngang bang chương kinh, cũng có nghĩa là thống soái.

Nhất đẳng Ngang bang chương kinh, chính là thống soái cai quản một đại bàn cực lớn.

Mà Tái Hách lại là con trưởng của A Sơn, về sau có thể kế thừa chức vị thống soái.

Con trưởng của thống soái nắm giữ thực quyền, anh trai của phò mã Mãn Thanh, thế mà lại chủ động liên lạc quân Đại Đồng?

“Chủ tử nhà ngươi ở đâu?” Dương Trấn Thanh hỏi.

Lính Thát Tử nói: “Ở trong núi.”

Hai giờ sau, Dương Trấn Thanh gặp được Trại Hách.

Trại Hách chủ động quỳ xuống: “Tội tướng Nguỵ Thanh Trại Hách, bái kiến tướng quân thiên triều Đại Đồng!”

Dương Trấn Thanh nhíu mày nói: “Vì sao ngươi lại muốn hàng?”

Trại Hách nói: “Bẩm tướng quân, ta cùng phụ thân đã từng quy thuận Đại Minh hai lần. Lần thứ nhất quy thuận Đại Minh, chẳng những không được trọng dụng, ngược lại bị kỳ thị, chỉ có thể quay về Nguỵ Thanh, theo thủ lĩnh Thát Tử Nỗ Nhĩ Cáp Xích đánh trận. Lần thứ hai quy thuận Đại Minh, phụ thân phái hai tâm phúc đi Hoàng Nê Oa liên lạc quân Minh, lại bị quân Minh giết, muốn quy thuận đều không tìm được biện pháp.”

“Còn có chuyện như vậy?” Dương Trấn Thanh cảm thấy bản thân được mở mang kiến thức.

Thật ra, không chỉ cha con Trại Hách mấy lần đầu nhập vào Đại Minh, chú, bác, anh họ, em họ hắn, cũng từng liên tục quy thuận Đại Minh hai lần.

Cũng không phải là ngưỡng mộ Thiên triều, chỉ đơn thuần là sống ở Mãn Thanh không vui vẻ.

Sau khi Nỗ Nhĩ Cáp Xích khởi binh, mấy huynh đệ A Sơn muốn kiến công lập nghiệp, liền đem bảy thôn xóm đầu nhập Nỗ Nhĩ Cáp Xích.

Lần đầu tiên phản bội, là không được Mãn Thanh trọng dụng.

Lần thứ hai phản bội, là bị cuốn vào tranh đấu quyền lực, hơn nữa là mơ mơ hồ hồ bị cuốn vào.

Năm đó Hoàng Thái Cực vừa thượng vị, nội bộ Hậu Kim không ổn định, rất nhiều võ tướng và bộ tộc phản bội Đại Minh.

Chỉ cần Đại Minh khoản đãi những người này, Hậu Kim chắc chắn sẽ tổn thất nặng nề. Thế nhưng, quan văn cùng võ tướng Đại Minh đều không đối đãi nghiêm túc chuyện này. Rất nhiều tướng lĩnh Hậu Kim, thậm chí là quý tộc Hậu Kim muốn đầu hàng lại không có biện pháp, chỉ có thể chán chường trở về.

Hoàng Thái Cực lại vô cùng rộng lượng, chỉ giết vài người phản ứng ác liệt nhất, tất cả những người phản bội đều đối xử tử tế, thậm chí còn ủy thác trọng trách cho những người thực lực mạnh mẽ.

A Sơn hai lần phản bội, liền được Hoàng Thái Cực trọng dụng. Không nói đến một đường lên làm thống soái, Hoàng Thái Cực còn gả nữ nhi cho con thứ của A Sơn, trực tiếp cùng A Sơn kết làm thông gia.

Trại Hách nói: “Ta cùng phụ thân, không phải một phe với Hào Cách, nhưng cũng không phải thân tín của Đa Nhĩ Cổn. Em họ A Nhĩ Tân của ta mới là tâm phúc của Đa Nhĩ Cổn. Nhưng mà, ta và phụ thân, đều có cừu oán với A Nhĩ Tân. Chú của ta A Đạt Hải bị xử tử là do A Nhĩ Tân tố giác.

“Ngươi bị Đa Nhĩ Cổn chèn ép?” Dương Trấn Thanh hỏi.

Trại Hách nói: “Không, nhưng chúng ta bị Đa Nhĩ Cổn xem nhẹ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »