Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1137
Thử (3)

❊ ❊ ❊

Hoàng Phi cố gắng kìm nén sự tức giận trong lòng, nói: “Ta được điều tới Cù Châu nhận chức đã hơn nửa năm. Cho dù là công việc gì thì quan lại các cấp cũng rất phối hợp. Thương bang Long Du dần dần lớn mạnh, thương khách tới lui nhiều như mây, còn xây lên một vài nhà xưởng, thuế má phủ Cù Châu giao nộp cũng tăng lên theo từng năm. Haizz, ta còn nghĩ Cù Châu đã lập lại an ninh và trật tự, không nghĩ tới bản thân lại là một vị quan hồ đồ.”

“Hoàng Phủ Tôn đừng tự trách.” Đái Văn Mạnh nói: “Quan lại Cù Châu thối nát cũng không phải việc một sớm một chiều. Phủ Tôn có thể chủ động phá vỡ tình cảnh này đã là không dễ rồi. Những vụ án mà chúng ta điều tra, rất nhiều quan lại ở nơi khác hoàn toàn không dám ‘đâm thủng cửa sổ giấy’ ấy chứ.”

Hoàng Phi hỏi: “Hàng năm Đô Sát Viện có thể điều tra ra bao nhiêu tên tham quan.”

Đái Văn Mạnh nói: “Chuyện này thì rất khó nói, lúc nhiều lúc ít. Năm ngoái vụ án tham ô của phó sứ chuyển vận ở Hà Nam, một vụ án mà liên quan tới hai ba trăm vị quan lại, còn lớn hơn vụ án ở Cù Châu. Đương nhiên, quan viên vì tình riêng mà làm việc bất hợp pháp, làm rối loạn kỷ cương, tham ô nhận hối lộ, bình thường đều làm vô cùng kín kẽ. Nhưng gây ồn ào khiến khắp cả thành đều biết giống như Cù Châu, hai năm nay thật sự là chưa từng gặp qua.”

“Chức trách của các ngươi còn thú vị hơn cái gọi là quản lý một phương nhiều.” Hoàng Phi đột nhiên bật cười: “Sau khi vụ án ở Cù Châu kết thúc, ta sẽ thỉnh chỉ xin điều tới Đô Sát Viện, nói không chừng về sau chúng ta sẽ trở thành đồng nghiệp cũng nên.”

Đái Văn Mạnh ngẩn người, mới nhớ ra bối cảnh của Hoàng Phi rất vững trãi, chỉ cần nàng thỉnh cầu, quả thật có khả năng trực tiếp được điều tới Đô Sát Viện.

Đái Văn Mạnh khuyên nhủ: “Hoàng Phủ Tôn, Ngự Sử của tân triều Đại Đồng cũng không phải là Ngự Sử của triều đình Đại Minh. Thường xuyên bị phái đi các tỉnh, có đôi khi còn màn trời chiếu đất. Tại hạ không hề khinh thường các vị cô nương, mà là… các cô nương thật sự không được tiện lắm. Huống chi, chồng của…”

Hoàng Phi lại nói với vẻ lạnh nhạt: “Ta đã ly hôn rồi.”

“À…” Đái Văn Mạnh lập tức nghẹn họng.

Huyện Long Du, trấn Trúc Bằng.

Thợ rèn đang rèn nông cụ, tiếng đinh đinh đang đang vang lên vô cùng náo nhiệt.

Mấy tên lưu manh bước vào cửa hàng rèn, học đồ vội vàng nghênh đón: “Mấy vị muốn mua gì vậy? Chảo sắt, gáo sắt, cuốc, liềm,… Sư phụ ta đều có thể rèn ra, tay nghề còn rất tốt.”

Kẻ cầm đầu đám lưu manh lập tức lên tiếng: “Ngươi, đi ra ngoài!”

“Hả?” Học đồ không hiểu gì.

Tên lưu manh kia bèn nói: “Chúng ta hôm nay tới đây là để đòi nợ, sư phụ ngươi nợ ta mười lượng bạc.”

Một thợ rèn chừng năm mươi tuổi nghe vậy bèn chậm rãi xoay người, cầm búa sắt nói: “Ta còn không biết các ngươi, nợ các ngươi mười lượng bạc lúc nào vậy?”

Tên lưu manh kia lại lấy ra một tấm giấy vay nợ: “Có giấy tờ ở đây, ngươi còn muốn chống chế?”

Thợ rèn tức giận nói: “Nói hươu nói vượn, các ngươi rõ ràng là muốn lừa gạt người khác! Xuyên Tử, mau đi báo quan!”

Tên lưu manh kia lại cười lạnh: “Báo quan? Ở phủ Cù Châu này, có ai dám xử lý chuyện của nhà họ Trịnh?”

Học đồ đã chạy ra ngoài cửa, nghe thấy vậy bèn dừng lại, xoay người nhìn thợ rèn, không biết phải làm sao.

Vài huyện ở phủ Cù Châu, thế lực chân chính của nhà họ Trịnh nằm ở nha phủ huyện Tây An, còn có huyện Long Du ở ngay cạnh.

Phạm thị đột nhiên bước ra từ trong buồng, nói vẻ mặt lạnh lùng: “Có chuyện gì thì nhằm vào ta này, đừng có gây chuyện với trượng phu của ta!”

“Đóng cửa!”

Đám lưu manh bèn giơ chân đạp học đồ hai cái, nhanh chóng giữ chặt ván cửa sắt.

Tên cầm đầu đám lưu manh nhìn Phạm thị, đột nhiên sinh ra lòng tham. Người phụ nữ này bình thường xinh đẹp duyên dáng, lại tái giá với một tên thợ rèn góa vợ đã ngoài năm mươi tuổi, đúng là một đóa hoa nhài cắm bãi phân trâu.

“Tiểu nương tử, theo ta vào trong thành sống thì sao?” Tên lưu manh cười ha ha nói: “Da thịt của ngươi non mịn như vậy, cả ngày ở trong cửa hàng rèn nơi nông thôn trấn nhỏ, chưa tới mấy năm sẽ bị lò lửa hun thành một bà thím già đó.”

Phạm thị ném một chiếc gáo về phía tên lưu manh đó, không ngại thốt ra mấy lời dơ bẩn, nàng ta nói với vẻ khinh miệt: “Dựa vào hai lạng thịt dưới đũng quần của ngươi? Có muốn cởi quần rồi so bì với trượng phu của ta không?”

“Ha ha ha ha!”

Mấy tên lưu manh khác nghe thấy lời này, không nhịn được mà cười ha ha.

Tên lưu manh cầm đầu giận dữ, cảm thấy bản thân đã mất hết thể hiện, bèn gào lên nói: “Các ngươi giữ tên thợ rèn kia lại, ta muốn cho ả đàn bà này một bài học!”

Một tên lưu manh khác bèn lên tiếng nhắc nhở: “Ngũ Ca, chúng ta tới đây để làm việc, ngươi chớ làm hỏng chuyện của lão gia.”

Tên cầm đầu đám lưu manh bèn nói: “Yên tâm, sẽ đưa bạc mà. Ngủ với ả đàn bà này cũng chẳng sao, nàng ta sẽ không dám để lộ chuyện này ra ngoài đâu, mọi việc rồi cũng đâu vào đấy thôi.” Nói xong, hắn lại hù dọa hai vợ chồng nhà thợ rèn: “Nếu sau này bọn họ dám báo quan, vậy thì cứ giết sạch, một ngọn lửa thiêu rụi cả cửa hàng!”

Thợ rèn cũng không hề ngồi không, ông ấy quấn giẻ rách vào cán liềm, hai tay cầm giẻ rách ra hiệu: “Ai dám lại đây, ông đây sẽ giết chết người đó!”

Chiếc liềm này vừa được lấy ra từ trong bếp lò, thân liềm đã được nung đến mức đỏ rực.

Thợ rèn bước tới vung liềm về phía trước, mấy tên lưu manh sợ tới mức liên tục lùi về phía sau.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »