Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1133
Vẫn là quân khởi nghĩa (1)

❊ ❊ ❊

Một quan liêm chính hỏi: “Hay là trình vụ án này cho bệ hạ trước, để xem bệ hạ tính xem thế nào?”

Mai Trúc Hữu lạnh lùng nói: "Mọi chuyện đều làm phiền bệ hạ thì còn cần đám quan viên chúng ta làm gì? Tào huynh, Lương huynh, các ngươi đi xác minh tin tức, xem có phải là liên quan Lý các lão thật không. Những người khác ở lại Cù Châu tiếp tục tra án. Cho dù dính líu Lý các lão thì cũng không thể qua loa vụ án này, từ phủ nha đến huyện nha lại đến thôn trấn, e rằng có hơn trăm quan lại dính vào!”

Những chuyện xấu mà nhà họ Trịnh làm, rất nhanh đã bị quan viên trong sạch hoá bộ máy chính trị điều tra ra.

Không phải là quan viên trong sạch hoá bộ máy chính trị lợi hại, mà là nhà họ Trịnh không hề ngăn cản, bắt một người không liên quan thôi cũng có thể tra hỏi được rõ ràng!

Đương nhiên cũng có che đậy, chỉ là không đích thân ra mặt mà thôi. Chuyện xấu ở phương diện công trình là do ông chủ của thương xã làm ra; còn chuyện xấu làm lũng đoạn thị trường thì lại là do đám lưu manh gây ra.

Cho dù bên trên có tiếp tục điều tra, để mấy kẻ đứng ra chết thay cũng coi như là xong chuyện.

Trong những thế gia vọng tộc ở Cù Châu, nhà họ Từ đứng thứ nhất, còn nhà họ Trịnh thì đứng thứ hai.

Bức thư nặc danh kia chính là do Từ Hoài gửi ra ngoài. Hắn giấu tên cử báo với các nha môn ở Cù Châu, nhưng bọn họ lại không có hành động gì, vì thế lại cử báo với Tiểu Hồng.

Nếu Tiểu Hồng cũng mặc kệ, vậy thì lại viết thư cho Tam Tư ở Chiết Giang.

Nếu Tam Tư cũng mặc kệ, vậy thì quyên tiền cho trường học, lấy một chiếc yêu bài “Nho thương”.

Cầm yêu bài này yết kiến hoàng đế!

“Lão gia, có người lạ cầu kiến, nói muốn bàn một vụ làm ăn lớn.” Quản gia bước vào thông báo, sau đó trình lên một bức thư mời đã được gắn xi.

Từ Hoài mở xi ở trên thư mời ra, bên trong lại có một chiếc thẻ bài.

Mặt trước viết: Quan tuần tra Viện Đô Sát, số 057.

Mặt sau viết: Chuyên dùng để trong sạch hoá bộ máy chính trị, phục mệnh thu hồi. Dám can đảm làm giả hoặc dùng làm việc riêng, sẽ bị luận vào tội mưu phản.

Khẩm sai?

Hay là Bạch Vô Thường?

Từ Hoài vội vàng che yêu bài lại, vui vẻ nói: “Mau mau cho mời, một vụ làm ăn lớn tìm tới cửa rồi!”

Quan viên trong sạch hoá bộ máy chính trị đương nhiên không biết là Từ Hoài cử báo. Nhưng bọn họ đã điều tra ra, nhà họ Từ và nhà họ Trịnh mấy năm nay đều kèn cựa nhau, nguyên do hình như là bởi vì một vụ làm ăn nào đó.

Đái Văn Mạnh và Mai Trúc Hữu dắt tay nhau bước vào, một người thì giả trang thành thương nhân, một người thì giả thành tùy tùng.

Từ Hoài đã kêu người hầu bưng nước trà tới từ lâu, giờ phút này trong phòng không có người không liên quan. Hắn nhìn thấy hai người bước vào, lập tức quỳ hai gối xuống, cầm yêu bài nói: “Thảo dân Từ Hoài, cung nghênh hai vị sứ giả đại nhân!”

Lúc Đái Văn Mạnh cầm lấy yêu bài, hắn cũng thuận thế nâng Từ Hoài dậy: “Từ tiên sinh đa lễ, bệ hạ đã nói rồi, dân gặp quan không cần phải quỳ xuống.”

Từ Hoài cười xòa nói: “Xin mời hai vị sứ giả ngồi.”

Đái Văn Mạnh ngồi xuống uống trà, giống như chỉ đang nói chuyện phiếm: “Từ tiên sinh chớ có sợ hãi, chúng ta tới đây là muốn tìm hiểu một vài chuyện.”

Mai Trúc Hữu lấy ra một cuốn vở nhỏ, bắt đầu mài mực.

Từ Hoài cười càng vui vẻ: “Mời sứ giả đại nhân nói.”

Đái Văn Mạnh dùng nắp hớt đi bọt trong chén: “Các hạ có một thương xã làm kiến trúc đúng không?”

“Đúng vậy.” Từ Hoài trả lời.

Đái Văn Mạnh lại nói: “Nhận thầu xây dựng quan xá và đê điều ở Cù Châu, thương xã của các hạ đã từng cạnh tranh với nhạ họ Trịnh đúng không?”

Từ Hoài sét đánh không kịp bưng tai lại quỳ xuống lần nữa, nhỏ giọng khóc lóc kể lể: “Mong sứ giả đại nhân làm chủ. Những công trình nhận thầu đó, nhà họ Trịnh và quan phủ đã gian lận đấu thầu, thảo dân sao có thể cạnh tranh lại quan phủ chứ? Còn có việc buôn bán ở cửa hàng đổi tiền, nhà họ Trịnh cấu kết quan phủ, bêu xấu nhà họ Từ trốn thuế lậu thuế. Thảo dân thừa nhận, lần đầu tiên đúng là đã trốn thuế. Nhưng thảo dân đã nhận phạt, hơn nữa cũng đã thay đổi triệt để, nhưng nhà họ Trịnh kia lại vẫn muốn đuổi tận giết tuyệt. Lần thứ hai bị điều tra, thảo dân tuyệt đối không có hành động trốn thuế hay lậu thuế, thế nhưng lại bị bắt phải đóng cửa cửa hàng đổi tiền trong thành hơn ba tháng. Ba tháng sau mới được mở lại, khách hàng cũng bị cướp mất một nửa!”

Cửa hàng đổi tiền tư nhân, ngân hàng tư nhân, loại hình kinh doanh này vẫn chưa bị cấm hoàn toàn.

Nhưng cửa hàng đổi tiền và ngân hàng tư nhân đều phải giao nộp một khoản tiền thế chấp cho ngân hàng Đại Đồng, hơn nữa lãi suất cho vay cũng có giới hạn nhất định.

Ngân hàng tư nhân tham gia vào việc trao đổi tiền và lương thực, tiền gửi và cho vay. Bởi vì sự tồn tại của ngân hàng Đại Đồng, ngân hàng tư nhân trong cả nước đã dần dần giảm bớt.

Cửa hàng đổi tiền lại càng lúc càng náo nhiệt!

Đặc biệt là thương bang Long Du, đa phần đều là buôn bán đường dài, thương phẩm và vốn luân chuyển rất chậm, thường phải ứng trước một số vốn lớn. Trong tình cảnh không có đủ vốn thì phải vay tiền ở bên ngoài.

Mà quá trình xét duyệt cho vay của ngân hàng Đại Đồng lại vô cùng nghiêm khắc, riêng thời gian xét duyệt đã mất ít nhất nửa tháng rồi.

Vì thế các thương nhân ở thương bang Long Du có khuynh hướng tới vay tiền ở ngân hàng tư nhân hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »