Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1139
Lại thêm một con cá lớn (2)

❊ ❊ ❊

Nếu không có chứng cứ, quan viên trong sạch hóa bộ máy chính trị có thể bắt người lung tung, như vậy có khác gì Cẩm Y Vệ đâu chứ, hơn nữa còn là thời điểm Cẩm Y Vệ có quyền lực lớn nhất.

Mai Trúc Hữu nói: “Bây giờ cũng chỉ có thể bắt quan viên phụ trách đấu thầu công trình, quan viên giúp đỡ nhà họ Trịnh làm lũng đoạn thị trường, và cả quan coi ngục, lính canh ngục ở đại lao. Những tên quan lại khác có thể đẩy đi không chừa lại một tên nào.”

Đái Văn Mạnh lên tiếng nhắc nhở: “Đừng quên, còn có trấn trưởng, thôn trưởng và nông hội ở ngoài thành.”

“Đúng vậy, những người này cũng nên chết.” Mai Trúc Hữu nghiến răng nghiến lợi nói: “Đặc biệt là hội trưởng nông hội, bệ hạ thành lập nông hội là để ra mặt thay nông dân. Hiện giờ lại trở thành đồng lõa bóc lột nông dân.”

“Bảnh!”

Quan đại pháp đập gỗ kinh đường xuống dưới bàn: “Mang nguyên cáo lên!”

Phạm thị bị đưa tới chỗ ngồi của nguyên cáo tại công đường, tội phạm hiềm nghi giết người Phùng Nhật Thăng cũng lập tức được dẫn tới.

Phùng Nhật Thăng tươi cười đầy mặt, trắng trẻo mập mạp, có vẻ như trong mấy ngày bị giam này ăn uống cũng không tồi.

Quan thư ký trần thuật lại tình tiết vụ án một phen, sau đó nhân chứng đầu tiên bị mang vào.

Đó là chưởng quầy của tửu lâu.

“Ngày Thư Thủ Nghĩa bị giết, ngươi có ở đó không?”

“Có ở đó.”

“Cụ thể là thời điểm nào, ngày nào?”

“Năm ngoái sau lễ nguyên tiêu, âm lịch là ngày mười tám tháng giêng, thời gian có lẽ là ngay giữa trưa.”

“Ngươi trần thuật lại những điều mình tận mắt chứng kiến và tận tai nghe thấy đi.”

“Lúc ấy thảo dân đang ngồi ở quầy, nghe bồi bàn nói trên lầu xảy ra ẩu đả. Thảo dân bèn định lên lầu khuyên can. Cũng do Thư Thủ Nghĩa kia uống nhiều, đụng phải Phùng lão… Phùng Nhật Thăng vừa đi vệ sinh về. Cũng không biết ai mắng ai trước, hai người bọn họ bắt đầu cãi nhau, còn động tay động chân… Phùng Nhật Thăng say rượu chống đỡ hết nổi, bị đánh ngã xuống dướt đất. Tùy tùng của Phùng Nhật Thăng là Phùng Vân, trong lòng tức giận cực kỳ, nên đã đánh nhau với Thư Thủ Nghĩa. Hai người đều say rượu, Thư Thủ Nghĩa bị đẩy xuống lầu ngã chết.”

“Ngươi tận mắt nhìn thấy Phùng Vân đẩy Thư Thủ Nghĩa xuống lầu?”

“Thảo dân tận mắt nhìn thấy.”

“Không phải Phùng Nhật Thăng đẩy?”

“Lúc ấy Phùng Nhật Thăng đã bị đánh đến mức nằm sõng soài ở trên đất.”

Liên tục có vài nhân chứng được đưa lên, nội dung mô tả hầu như đều giống nhau như đúc.

Sau đó lại lập tức trình lên báo cáo khám nghiệm tử thi của pháp y, đúng thật là ngã chết, trên người có nhiều vết thương do bị ngã, sau gáy cũng bị thương nặng.

Tất cả đều đã rõ ràng, vẫn giữ nguyên bản án sơ thẩm năm ngoái!

Hơn nữa bản án này đã được thẩm tra lại hai lần, người nhà của người chết còn có một cơ hội chống án nữa, nhưng phải tới pháp viện tỉnh Hàng Châu để đệ đơn kiện.

Nếu pháp viện cấp tỉnh cũng phán như thế, vậy chỉ có thể tới Đại Lý Tự ở Nam Kinh để kêu oan.

Kinh động Đại Lý Tự, chắc chắn sẽ kinh động đến hoàng đế!

Phùng Nhật Thăng được tuyên vô tội, lập tức được thả ra, đột nhiên xoay người nhìn về phía Phạm thị, hắn bóp cổ của mình, mỉm cười nhìn Phạm thị.

Phạm thị bị dọa đến mức run rẩy, nhưng nghĩ tới chuyện sau lưng mình có khâm sai, lập tức khóc nức nở nói: “Oan uổng quá! Ác bá cấu kết với tham quan, muốn đẩy dân chúng bình thường vào chỗ chết!”

Dân chúng tới đây xem xét xử nhìn thấy bộ dáng thê thảm này của Phạm thị, đều rủ rỉ nói nhỏ vào tai nhau.

“Yên lặng!”

Gỗ kinh đường lại được đánh xuống bàn: “Lập tức bãi đường, nếu còn dám khóc lóc om sòm, coi như là làm nhiễu loạn công đường!”

Thấy tình cảnh này, Mai Trúc Hữu cảm thấy rất không vui: “Hai pháp quan ở phủ huyện chỉ có thể phán sai một vụ án oan, nhưng cùng lắm cũng chỉ bị hàng chức hoặc mất chức. Mà hai quan đề hình cũng chỉ bị nói là lơ là nhiệm vụ, xảy ra sai sót khi thẩm tra và quyết định án kiện. Để bọn họ mất chức thì có ý nghĩa gì đâu? Không ném bọn họ vào đại lao, vậy chẳng phải chúng ta đi không công một chuyến này sao!”

“Chờ ngày mai gặp mặt rồi họp đi, có lẽ sẽ có đầu mối mới.” Đái Văn Mạnh nói.

Hôm sau, mười quan viên trong sạch hóa bộ máy chính trị chạm trán, chỉ chừa lại hai vị quan viên trong sạch hóa bộ máy chính trị bảo vệ hai vợ chồng nhà thợ rèn.

Phùng Nhạc mỉm cười lấy ra một cuốn sổ nhỏ, mở bản ghi chép ra nói: “Vừa mới bắt được một con cá lớn. Lưu An Vĩnh phủ Đồng Tri, các ngươi đoán xem là họ hàng nhà ai?”

“Ai vậy?” Mọi người bắt đầu cảnh giác.

Phùng Nhạc nói: “Lưu An Vĩnh, người huyện Lư Lăng. Lai lịch của tên khốn này cũng không nhỏ, là em trai có họ hàng với Hộ Bộ Thượng Thư Lưu An Phong!”

Mọi người hít một ngụm khí lạnh, lại là họ hàng của đám công thần Từ Long kia.

Lưu An Phong lần lượt đảm nhận chức tri phủ Cống Châu, Tả Bố Chính Sứ Giang Tô, Hộ Bộ Tả Thị Lang, bởi vì có năng lực, hơn nữa còn có rất nhiều chiến tích, thế nên thăng chức cực kỳ nhanh.

Lúc trước Trần Mậu Sinh ở Cống Châu, đích thân nhận công việc bắt nông dân chính trị, Lưu An Phong đã giúp sức rất nhiều.

Lưu An Phong không chỉ nhận được sự tán thưởng của Triệu Hãn, hơn nữa còn là bạn tốt của Trần Mậu Sinh.

Phùng Nhạc còn nói: “Lưu An Vĩnh này không chỉ là em trai trong tộc của Lưu An Phong. Hơn nữa hắn đã có thê tử ở huyện Lưu Lăng, lại còn bí mật nuôi vợ bé ở phủ Cù Châu. Người vợ bé này lại chính là cháu gái vợ lẽ của Trịnh Hồng Nghĩa.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »