Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1138
Lại thêm một con cá lớn (1)

❊ ❊ ❊

Tên cầm đầu đám lưu manh vừa lùi vừa kêu: “Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng động tay động chân. Chỉ cần phu nhân rút lại đơn kiện, sẽ cho nhà các ngươi mười lượng bạc… Chờ đã, đừng tới đây, mười lăm lượng bạc thì sao?”

“Cút ra ngoài, chúng ta không cần tiền bẩn của nhà họ Trịnh!” Thợ rèn gầm lên giận dữ.

Đám lưu manh bỏ ván cửa xuống, sau đó lập tức bỏ trốn mất dạng.

Sau khi ra khỏi cửa, tên cầm đầu đám lưu manh bèn hét lên: “Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt, coi chừng cửa hàng rèn này nửa đêm lại bốc cháy đấy!”

Vợ chồng thợ rèn lo lắng bước vào trong buồng, nói: “Hai vị quan gia, sợ là ban đêm sẽ có người phóng hỏa.”

Trong phòng có hai vị quan viên trong sạch hóa bộ máy chính trị đang ngồi, bọn họ chuyên môn tới đây để bảo vệ an toàn.

Lương Đình Tân chậm rãi cất thanh kiếm vào trong túi vải, cười nói: “Phóng hỏa chính là tội lớn, nhẹ nhất là bị phán đi lưu đày. Nếu thiêu rụi tiền tài vật chất hay khiến người ta bị thương, có thể bị phán tội tử hình.”

Rất nhiều quan viên trong sạch hóa bộ máy chính trị đều có xuất thân là sĩ tử cầm kiếm của Đại Đồng.

Sau khi Triệu Hãn chiếm lấy Giang Tô, An Huy, hơn trăm vị sĩ tử cầm kiếm được chiêu mộ vào cục trong sạch hóa bộ máy chính trị trung ương và địa phương.

Bọn họ cũng không sợ đánh nhau, giết người phóng hỏa mà bị bọn họ nhìn thấy, trốn cũng đừng hòng trốn.

Tào Bản Thục và Lương Đình Tân là hai vị quan viên trong sạch hóa bộ máy chính trị, bọn họ ở lại cửa hàng rèn mấy ngày, cũng không thấy ai đến phóng hỏa đốt quán.

Nhưng lại có quan sai đại pháp viện phủ Cù Châu đến thông báo với Phạm thị về việc mở phiên xét xử.

Liên quan đến án mạng phải xử công khai, cũng có nghĩa là dân chúng có thể đứng xem.

Án sơ thẩm này được cử hành ở pháp viện huyện Tây An.

Phiên xét xử này đã bị hoãn rất nhiều lần, lúc đầu nhân chứng đều nói Phùng Nhật Thăng cố tình đẩy ngã người ta xuống dưới lầu.

Nhưng lần mở phiên xét xử cuối cùng, lời của nhân chứng lại hoàn toàn thay đổi, người chết không phải do Phùng Nhật Thăng cố tình sát hại, mà là do tùy tùng của hắn ngộ sát. Lúc ấy Phùng Nhật Thăng chỉ vung hai quyền, cũng không có ý định muốn ẩu đả, do uống rượu nên nói mấy lời không hay mà thôi, đền chút bạc cho người nhà của người chết là được. Mà tùy tùng ngộ sát kia thì bị phán lưu đày sang Đài Loan.

Bởi vì bồi thường rất nhiều, người nhà của người chết cũng không chống án.

Trung Quốc cổ đại chẳng những có chống án, còn có quy chế phúc thẩm lại án tử hình.

Chỉ có tội nặng như mưu phản mới bị phán “Trảm lập quyết*”, nhưng cũng không giết luôn. Lúc đầu sẽ giao cho Hình Bộ thẩm vấn tội trạng, sau đó sẽ giao cho Đô Sát Viện đối chiếu, tiếp đó là giao cho Đại Lý Tự phê duyệt, cuối cùng là chờ Hoàng Đế phê chuẩn.

*Việc chặt đầu có thể được thực hiện ngay lập tức mà không cần thông qua phiên xét xử mùa thu hoặc phiên xét xử.

Còn có một loại là “Trảm giam hậu*”, người đời thường gọi là hành quyết sau mùa thu.

*Tội phạm bị kết án tử hình không bị xử tử ngay lập tức mà bị giam cầm và chờ xem xét trong phiên xét xử mùa thu hoặc phiên xét xử.

Trước khi hành quyết, phạm nhân có thể chống án. Cho dù không chống án, cũng phải giao cho Hình Bộ xét duyệt, cuối cùng giao cho Hoàng Đế ký tên.

Dựa theo chế độ mà nói, mỗi tội phạm tử hình ở Trung Quốc cổ đại đều bị thắt cổ trước rồi chém đầu sau sau khi được Hoàng Đế ký tên. Thực tế thì đương nhiên không có khả năng làm như vậy, hầu như chỉ cần Hình Bộ và Nội Các đi một chuyến là được, nếu không gặp phải vị Hoàng Đế chểnh mảng chuyện chính trị như Vạn Lịch, chắc tội phạm tử hình đều có thể cười chết.

Sau khi Triệu Hãn cải cách nha môn tư pháp, vẫn giữ lại quy chế phúc thẩm lại án tử hình, nhưng không cần quấy rầy đến Hoàng Đế, Nội Các, Hình Bộ và Đại Lý Tự, tự xử lý là được.

Chỉ có ai kiện cáo tới tận Đại Lý Tự, Hoàng Đế và Nội Các mới có thể ra mặt.

Hôm nay, Đái Văn Mạnh, Mai Trúc Hữu cải trang thành thân phận khác, mặc một bộ quần áo vải đi xem xét xử. Viện khuyến khích Phạm thị đi kêu oan lật lại bản án chính là chủ ý của Đái Văn Mạnh. Hắn muốn xem quan viên vùng này sẽ xử lý như thế nào.

Trần Ngạn ngồi xuống bên cạnh bọn họ, sau đó nhỏ giọng nói: “Không nắm được nhược điểm của quan viên, người làm chứng đã bị mua chuộc. Phạm thị không muốn rút đơn kiện, nhà họ Trịnh bèn qua lại với người làm chứng, còn viết ra bằng chứng giả để bọn họ thông đồng bịa đặt lời cung với nhau. Cho dù có thể chứng minh nhà họ Trịnh thu mua nhân chứng, nhưng lại không tìm ra được thiết sót của quan tòa. Phán quyết của quan tòa trong vùng cho dù là năm ngoái hay chính ngày hôm nay cũng đều hoàn toàn đúng với quy định.”

Mai Hữu Trúc thở dài: “Đã được làm quan thì cũng không phải kẻ ngốc, bọn họ thích bạc, nhưng càng thích cái đầu của mình hơn. Sự ngang ngược của nhà họ Trịnh, điều tra một chút là có thể bắt được. Nhưng quan viên trong vùng, e là chỉ có thể bắt được một vài tên tôm tép.”

Trần Ngạn nói: “Bắt người nhà họ Trịnh, chắc chắn sẽ khai ra quan lại đứng đằng sau.”

“Sau khi khai ra rồi thế nào nữa?” Đái Văn Mạnh cười lạnh: “Tên quan đó không nhận tội, nói mình bị bôi nhọ, vậy chúng ta có đưa ra được chứng cứ phạm tội của họ không? Bệ hạ đã nói rồi, chúng ta là quan viên trong sạch hóa bộ máy chính trị, điều tối kỵ là bắt quan viên lung tung khi chưa có chứng cứ.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »