Trẫm

Lượt đọc: 8282 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1184
Nữ Chân Hán Hóa (2)

❊ ❊ ❊

Chỉ có thể nói rằng kỹ thuật bắn cung của hắn thật sự đáng kinh ngạc, ngồi trên lưng ngựa xóc nảy với tốc độ nhanh như vậy lại có thể liên tục bắn trúng hai kẻ địch đang tháo chạy, hơn nữa ánh trăng lúc bình minh rất mờ. Không hổ là võ tiến sĩ duy nhất xuất thân từ thường dân năm Sùng Trinh thứ mười sáu.

Thấy không còn đường chạy thoát, Trương Phụng Ngôn tính dựa vào địa thế hiểm trở để chống cự, nhưng không thể tập hợp đội quân.

Mặc dù những binh lính Nữ Chân bị sáp nhập vào Hán quân kỳ chiến đấu rất anh dũng, nhưng chắc chắn họ sẽ bỏ chạy khi đứng trước cục diện phải chết, bởi vì nếu chạy trốn thì họ vẫn còn cơ hội sống sót.

Trương Phụng Ngôn cầm cung tên lên, rồi lại bỏ xuống, không ngờ hắn lại quỳ xuống đầu hàng, hắn là người duy nhất trong năm trăm binh sĩ tập kích nửa đêm đầu hàng.

Từ đời tổ tiên, ông bà hắn đã làm ruộng, cung cấp lúa gạo cho quân đội Đại Minh trấn giữ biên cương ở thành Phượng Hoàng. Cha hắn còn là lính của tướng sĩ canh giữ thành Phượng Hoàng. Đối mặt với cuộc tấn công của Mãn Thanh, tướng sĩ Đại Minh đã tự mình đầu hàng, mà cha của Trương Phụng Ngôn còn muốn chống lại quân Thát Tử.

Sau đó, Mao Văn Long cử sứ giả đến kích động lính gác của thành Phượng Hoàng phản Thanh. Cha Trương Phụng Ngôn lại bị xem là quân Hán tạo phản mà giết chết.

Mặc dù Trương Phụng Ngôn cũng hành quân đánh trận, nhưng lần nào cũng là xâm lược Cao ly, sau đó trở về thành Phượng Hoàng đóng quân.

Đây là lần đầu tiên hắn đánh trận cùng quân đội người Hán.

Là một người Nữ Chân bị Hán hóa, thành thật mà nói thì hắn có cảm giác lệ thuộc vào dân tộc Hán hơn. Trước khi nhà Mãn Thanh lên nắm quyền, người Nữ Chân bị Hán hóa như hắn cực kỳ khinh thường bộ tộc Nữ Chân Kiến Châu, hắn cảm thấy bọn họ là một đám man rợ hôi hám.

Mấy trăm quân Thát Tử đang tháo chạy, không ai để ý đến Trương Phụng Ngôn đang quỳ trên mặt đất.

Sau khi bắn chết người Thát Tử thứ 3, Lâm Chi Đống rút đao ra chém, hắn liên tục hạ gục vài quân Thát Tử phía trước.

Đây là một trận chiến không chút gây cấn, năm trăm quân Thát Tử đến tập kích nửa đêm, chỉ hơn hai mươi người chạy vào trong núi trốn thoát, số còn lại toàn bộ bị bắt giữ hoặc chém chết.

Là chủ tướng của cuộc tập kích nửa đêm, Trương Phụng Ngôn bị đưa đi gặp Lô Tượng Thăng

Lô Tượng Thăng còn chưa hỏi, Trương Phụng Ngôn đã dập đầu nói: “Tướng quân, ta chưa từng giết người Hán, chưa giết một người Hán nào cả.”

"Ồ?" Lô Tượng Thăng cảm thấy có chút hứng thú.

Trương Phụng Ngôn nói: "Khởi bẩm Tướng quân, ông nội của tiểu nhân từng làm tá điền cho một trăm hộ gia đình của quân Hán ở thành Phượng Hoàng. Cha của tiểu nhân từng là lính thân cận của chủ tướng quân Hán ở thành Phượng Hoàng. Khi quân Thát Tử tấn công, chủ tướng chưa đánh trận nào mà đã đầu hàng. Sau đó, chủ tướng lại phản Thanh đầu Minh, cha của tiểu nhân cũng bị quân Thát Tử giết. Sau khi điều tra rõ là giết nhầm, nhưng bởi vì cha tiểu nhân là người Nữ Chân, cho nên tiểu nhân mới bị xếp vào Hán quân kỳ."

Lô Tượng Thăng hỏi: “Nếu đã bị xếp vào Hán quân kỳ, vì sao ngươi lại nói chưa từng giết người Hán?"

Trương Phụng Ngôn đáp: “Đội của Tiểu nhân vẫn thường ở thành Phượng Hoàng, chỉ khi tấn công Cao Ly mới hành quân xuất chiến. Tiểu nhân... Tiểu nhân...”

Lô Tượng Thăng quát lớn: “Có chuyện cứ nói, đừng có ấp a ấp úng!”

“Tiểu nhân có tình báo quân sự quan trọng cần bẩm báo!” Trương Phụng Ngôn nói.

“Nói đi.” Lô Tượng Thăng nói.

Trương Phụng Ngôn nói: “Lính gác bên trong Thành Phượng Hoàng chia thành Hán quân kỳ và Mãn Châu kỳ. Hán quân kỳ đa số là người địa phương, còn Mãn Châu kỳ là những người từ vùng khác được điều đến đóng quân trong những năm gần đây.”

Lô Tượng Thăng cảm thấy tin tức này có ích, bèn hỏi: “Hán quân kỳ có mâu thuẫn với Mãn Châu kỳ?”

Trương Phụng Ngôn trả lời: “Hán quân kỳ đã sinh sống quanh thành Phượng Hoàng qua nhiều thế hệ, trước đây họ vẫn luôn khinh thường tộc Nữ Chân Kiến Châu. Vừa đến đã được sáp nhập vào Hán quân kỳ, lại được ban đất đai của người Hán trong thành Phượng Hoàng, lúc này bọn họ mới thành thật quy thuận quân Thát Tử ở Mãn Châu. Nhưng sau khi quân Đại Đồng đến Liêu Đông, Đa Nhĩ Cổn cảm thấy thành Phượng Hoàng thiếu người nên hắn lại cử mấy trăm binh lính Mãn Châu kỳ lại đây.”

Lô Tượng Thăng đã hiểu được đại khái, hắn mỉm cười nói: "Ngươi nói tiếp đi."

Trương Phụng Ngôn lại nói: “Trước đây người Hán quân kỳ chiếm giữ những mẩu đất đai màu mỡ nhất. Sau khi Mãn Châu kỳ đến, còn dẫn người nhà của bọn họ theo. Đặc biệt là chủ tướng Não Đại, thân là cháu ruột của Nỗ Nhĩ Cáp Xích, vậy mà đám lính Mãn Châu của hắn cũng không coi Hán quân kỳ bọn ta ra gì. Thế là, Mãn Châu kỳ vừa đến đã giành lấy phần đất đai màu mỡ vốn là của Hán quân kỳ, buộc Hán quân kỳ lại phải đi khai hoang vùng đất khác. Người Hán quân kỳ vẫn luôn oán hận trong lòng!”

“Người Nữ Chân ở Hán quân kỳ các ngươi đều biết nói tiếng Hán sao?” Lô Tượng Thăng hỏi.

Trương Phụng Ngôn đáp: “Không chỉ biết nói tiếng Hán, mà còn có tên họ bằng tiếng Hán nữa kìa. Nữ Chân Kiến Châu là bọn man rợ, tộc Nữ Chân ở thành Phượng Hoàng bọn ta đã ngưỡng mộ Vương Hóa từ lâu. Nữ Chân Kiến Châu ở ngoài Liêu Đông Trường Thành, tộc Nữ Chân thành Phượng Hoàng bọn ta ở trong Liêu Đông Trường Thành. Tộc Nữ Chân thành Phượng Hoàng bọn ta, cũng là con dân của vua Đại Minh, là phải nộp lương thực cho quan phủ của quân Hán!”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »