“Ba.” Lý Phong đang ngồi trên giường đọc sách, nghe tiếng con liền ngẩng đầu lên. Bé Bảo đeo chiếc ba lô thỏ con, ôm một con gấu lớn trong lòng đứng trước cửa, Kỳ Kỳ lẽo đẽo theo sau, trong lòng ôm cuốn sách truyện to tướng. Hai đứa nhỏ chẳng đợi Lý Phong kịp phản ứng đã chạy ùa vào. Bé Bảo trèo lên giường, bò từ đầu giường sang tới chân Lý Phong, cười hề hề. Lý Phong bất đắc dĩ bế con bé lên.
“Kỳ Kỳ, con ngồi đây.” Lý Phong xếp hai đứa nhỏ ngồi bên trái bên phải. “Sao hai đứa chạy qua đây, mẹ có biết không?”
“Bé Bảo có nói với mẹ đó! Bé Bảo muốn ngủ với ba. Ba kể chuyện cho bé Bảo nghe đi, có được không ạ?” Bé Bảo vừa nói vừa bò qua người Lý Phong, ôm lấy cuốn sách truyện to của Kỳ Kỳ, mở ra chọn câu chuyện mình thích. Cô nhóc này... Lý Phong nhìn một lúc rồi gập sách lại, bắt đầu kể chuyện.
Lý Phong vừa kể vừa liên tục làm điệu bộ, giả vờ dọa bé Bảo. Cô bé thường bị dọa đến nỗi ré lên, nhưng vẫn thích thú chơi đùa không biết chán. Lý Phong kể xong một câu chuyện, bé Bảo lật trang chỉ sang câu chuyện tiếp theo. Lý Phong kể liền ba câu chuyện, lúc này trời cũng không còn sớm nữa.
“Thôi thôi, ngủ đi, mai kể tiếp. Sáng còn phải đi học nữa. Dậy muộn là mẹ sẽ đánh vào mông đấy nhé.” Lý Phong nói rồi gập cuốn sách truyện, lấy chiếc ba lô con của bé Bảo nhét sách vào, để lên tủ đầu giường. Bé Bảo và Kỳ Kỳ hơi buồn ngủ, tự cởi quần áo xếp gọn gàng.
“Ba.” Bé Bảo khác hẳn Kỳ Kỳ ngoan ngoãn nằm im. Cô nhóc lao vào lòng Lý Phong, thân hình nhỏ nhắn ấm áp tròn trịa vặn vẹo tìm một tư thế thoải mái rồi chẳng mấy chốc đã ngủ say. Lý Phong kéo chăn lên, tắt đèn và nằm ngủ cùng hai đứa trẻ. Lúc này, Mạn Dĩnh và Lý Tiểu Mãn vẫn trằn trọc chưa ngủ, cả hai đều nghĩ về cùng một người đàn ông.
Sáng hôm sau, Lý Phong cẩn thận rón rén dậy làm bữa sáng. Hai đứa nhỏ thật thú vị. Kỳ Kỳ ngủ rất ngoan, chăn đắp ngay ngắn. Bé Bảo thì không như vậy, cái bụng trần đã lộ ra ngoài. Lý Phong sờ thử, vẫn còn ấm, chắc là lúc nãy mình cử động làm cô bé ngủ không yên.
Lý Phong kéo chăn đắp kín cho bé, nén chặt rồi mới ra khỏi phòng. Bữa sáng đơn giản với vài món rau củ, cùng cháo, ngô và bánh trứng. Tủ lạnh chẳng còn bao nhiêu đồ. Căn phòng mới vừa vào ở, vẫn còn mùi sơn. Lý Phong nghĩ vài hôm nữa sẽ kiếm ít cây thủy tùng về trồng, vừa tăng lượng oxy trong phòng, vừa làm sạch không khí rất tốt.
Lý Phong loay hoay đến bảy giờ thì xong, bày biện bữa sáng lên bàn. Đúng lúc đó, bé Bảo dụi mắt đi tìm ba khắp nơi, nhỏ bạn học Lý Bảo *khịt khịt* mũi rồi ôm chặt lấy đùi Lý Phong. Cô nhóc có cái mũi thính nhất. “Ba ơi, thơm quá!”
“Dậy rồi hả? Nhanh đi rửa mặt, đánh răng rồi ăn cơm.” Lý Phong gõ cửa phòng Lý Tiểu Mãn và Mạn Dĩnh. Kỳ Kỳ không cần Lý Phong gọi, bé Bảo đã chạy ùa vào, thọc lét anh trai. Lý Phong loáng thoáng nghe thấy tiếng cười đắc ý của bé Bảo và tiếng thở dài bất lực của Kỳ Kỳ trong phòng. Cô em tinh quái này! Kỳ Kỳ không phải lần đầu chịu trận. Mọi người rửa mặt xong, ăn sáng rồi mỗi người mỗi việc. Lý Phong đưa hai đứa nhỏ đi học, Mạn Dĩnh đi làm, Lý Tiểu Mãn dẫn một đám nhân viên dọn dẹp đống rác thải từ việc sửa chữa.
Lý Phong đưa ba người đi xong, về nhà loay hoay thu dọn một ít rau củ và quà cáp. Chín giờ hơn, Lý Phong đỗ xe trước cửa tiệm. Xách một giỏ trái cây, Lý Phong liếc nhìn các nhân viên, đa phần là nữ, chỉ có ba bốn cậu trai. Tuổi đều không lớn, chừng hai mươi, đang bận lau kính, dọn tủ kệ, quét tường, chùi nền, hì hục làm việc. Lý Tiểu Mãn ở bên trong không thấy Lý Phong vào.
“Mọi người nghỉ tay một chút, ăn trái cây đi.” Lý Phong đặt giỏ trái cây lên quầy, vỗ tay gọi. Hơn chục người trẻ ngừng tay, hơi băn khoăn không biết người này là ai. Lý Tiểu Mãn đang dọn dẹp văn phòng nghe tiếng Lý Phong liền bước ra. “Anh đến rồi à? Mọi người nghỉ tay đi.”
“Ừ, xem ra ở đây cũng không còn nhiều việc lắm?” Lý Phong nhìn quanh, chỉ cần dọn dẹp thêm vài ngày là xong. Kệ hàng do nhà máy giao thẳng tới, lắp đặt xong. Thiết bị giữ nhiệt, giữ ẩm cũng đã điều chỉnh. Kho hàng chuẩn bị sẵn sàng. Giờ chỉ cần thu dọn kệ xong là có thể bày rau lên.
“Ừ, còn vài ngày nữa là xong. Mấy hôm nay vất vả cho mọi người quá.” Lý Tiểu Mãn bảo mọi người nghỉ ngơi ăn trái cây. Mấy trái cây Lý Phong mang tới, trái nào trái nấy to, đào đỏ au, táo, ai trông thấy cũng thèm. Lý Phong giúp Lý Tiểu Mãn rửa một quả lê, còn mình rửa một quả đào.
Lý Tiểu Mãn không giới thiệu nhiều về Lý Phong, nhưng mọi người không ngốc. Cách hai người nói chuyện, hành động y như đôi vợ chồng già. Lý Phong loáng thoáng nghe mấy cô gái bàn tán.
“Ồ, đây là sếp ạ? Sếp đẹp trai nhỉ?” Một cô gái mặt tròn đang cắn một quả táo to tướng “oa” lên một tiếng, làm cô gái ốm yếu bên cạnh giật mình.
“Thiệt tình, Bình Bình cố tình dọa tôi phải không? Nhưng mà tôi thấy Tiểu Mãn tỷ đẹp vậy, phải kiếm một tay con nhà giàu mới xứng, chứ người này trông chẳng giàu có gì.” Cô gái ốm yếu bĩu môi, có vẻ không mấy coi trọng Lý Phong. Tai Lý Phong thính lắm, nghe mấy lời này khẽ chau mày, nhưng cũng chẳng thèm chấp con nhỏ.
Ngược lại, Lý Phong khá cảnh giác với mấy cậu nhân viên nam. Sức hút của Lý Tiểu Mãn lớn thế nào, Lý Phong rõ rành rành. Mấy cậu thanh niên thấy người đẹp nảy sinh tình cảm, Lý Phong có thể hiểu, nhưng nghe mà thấy trong lòng khó chịu.
“Tiểu Mãn, đi thôi, trễ rồi.” Lý Phong muốn giải quyết việc sớm. Hai người xách quà đến nhà giáo sư Ngô. Ngô Thiên thấy Lý Phong mang nhiều quà như vậy, không hài lòng trừng mắt nhìn Lý Phong.
“Thằng nhỏ này mang lắm thứ làm gì vậy?” Bà lão không như Ngô Thiên, nhiệt tình tiếp đón hai người. Buổi trưa, bà lão nhất quyết giữ Lý Phong ở lại ăn cơm. Lý Phong từ chối mãi, nói trong nhà còn hai đứa nhỏ. Ngô Thiên nói giúp, bà lão mới để Lý Phong và Lý Tiểu Mãn về.
“Rảnh thì ghé chơi nhé.” Bà lão tiễn xa tận ngoài ngõ. Lý Phong và Lý Tiểu Mãn nhìn nhau cười. “Bà già thật nhiệt tình.”
“Phải, lần nào cũng vậy.” Lý Phong nói. Buổi trưa Lý Phong nấu cơm xong, Lý Tiểu Mãn ăn xong nghỉ một lát rồi ra tiệm. Mạn Dĩnh trưa không về. Lý Phong đưa hai đứa nhỏ đi học rồi xách quà đến nhà Mạn Dĩnh thăm Mạn Cổ hai vợ chồng. Giữa đường, Lý Phong nhận được điện thoại, không ngờ cây thủy tùng, cây hương, và đủ loại cây con đã được gửi tới Lý Gia Cương.
“Ba, ba để Trường Phát, Trường Hồng và Tiểu Xán họ phụ giúp. Mấy cây này con đặt mua từ Châu Thành, trước mắt cứ bày ngoài sân đi, chiều con về thu dọn.” Lý Phong cúp máy bước vào khu chung cư. Mạn Cổ đang đánh cờ ở cổng khu, xa xa đã có hàng xóm thấy Lý Phong.
“Lão Cổ, đừng đánh nữa, rể tới kìa.” Mạn Cổ nghe nói quay đầu, đúng là Lý Phong. Lúc này Lý Phong thấy Mạn Cổ liền bước lên.
“Haha, bác.” “Tiểu Bảo đến rồi hả? Về nhà ngồi chơi.” Mạn Cổ bây giờ rất hài lòng về Lý Phong, không chỉ có xe có nhà, mà còn hiếu thảo với cha mẹ, đối xử với hai ông bà già cũng tốt, thỉnh thoảng lại đến thăm. Còn siêng năng hơn nhiều người con trai trong nhà. Nhiều người trong khu chung cư cũng ghen tị với Mạn Cổ, những kẻ trước đây khinh thường Lý Phong giờ đều thấy thằng nhỏ này không tệ.
“Mấy trái cây này tối qua con mang từ phương Nam về, rửa sạch rồi, mọi người ăn thử đi.” Lý Phong để lại một túi trái cây cho mấy ông lão đang đánh cờ. Mạn Cổ thấy vậy nụ cười trên mặt càng nhiều. “Thằng nhỏ này tốt quá.” Xa xa vẫn nghe tiếng mấy ông già khen ngợi. “Tiểu Bảo, công việc xong xuôi cả rồi hả?” Mạn Cổ quan tâm hỏi. Lý Phong gật đầu. “Xong rồi ạ. Lần này con mua ít cây giống, lần sau qua con sẽ mang cho bác vài cây thủy tùng tốt, đợt cây này ngon lắm.”
“Thế à, haha, một cây là đủ, nhiều quá bác không chăm nổi.” Mạn Cổ khá thích thủy tùng, nhất là khi Lý Phong đã khen tốt, chắc chắn ngon không tệ.
Lý Phong ngồi tán gẫu với Mạn Cổ một hồi lâu rồi mới về. Lý Phong phải về sớm, lúc này đã hai giờ rồi. Lý Phong lái xe chạy về Lý Gia Cương, chuẩn bị đón tiếp. Lý Phong gọi điện báo với Lý Tiểu Mãn, hai đứa nhỏ bé Bảo và Kỳ Kỳ đừng có quậy phá, không dẫn chúng theo.
Lý Phong tăng tốc một chút, về đến Lý Gia Cương đã hơn bốn giờ. Lý Phong vội vàng xem xét phòng ốc, may mà đã chuẩn bị sẵn sàng. Đây thực sự là đoàn du lịch có ý nghĩa thực sự. Cũng là lần đầu tiên Lý Gia Cương tiếp đón đoàn du lịch, đặc biệt là nghe nói có lãnh đạo cấp tỉnh thành.
Cả làng huy động, kiểm tra lại một lần nữa thiết bị cơ sở, dọn dẹp chỗ này chỗ kia. Lý Phong đi xem Điếu Thủy Lâu chuẩn bị thế nào. Khoảng sáu giờ, xe buýt lớn chạy vào Lý Gia Cương. Bé Bảo và Kỳ Kỳ cũng theo xe về Lý Gia Cương. Lý Tiểu Mãn nói có việc, nhưng Lý Phong hiểu, Lý Tiểu Mãn sợ đến đây sẽ ảnh hưởng không tốt đến Mạn Dĩnh.
“Ông ơi, bà ơi, Bé Bảo đến chơi.” Bé Bảo và Kỳ Kỳ chạy thẳng vào sân nhỏ, gặp Trương Lan, cô nhỏ lao vào lòng bà. “Haha, Bé Bảo đến rồi, mau vào nhà, bà lấy đồ ngon cho hai cháu.”
Bé Bảo vừa nghe đến đồ ngon, mắt to mở càng to hơn, gật đầu thật mạnh. “Dạ dạ, Bé Bảo thích nhất bánh ngọt bà làm!” “Anh trai cũng thích, phải không anh trai?” “Ừ.” Kỳ Kỳ gật đầu thật lực. Trương Lan thấy vậy mừng lắm. Cứ mỗi lần cháu nội cháu ngoại về, Trương Lan lại vui mấy ngày.
“Cuối cùng cũng xong, không ngờ sắp xếp chỗ ở lại phiền phức thế này.” Mạn Dĩnh sắp xếp chỗ ở cho đồng nghiệp xong. May mà lần này lãnh đạo không tới, nếu không Mạn Dĩnh còn bận hơn. Chỉ có điều, đám người đến lần này đối với Lý Phong còn khó khăn hơn lãnh đạo nhiều. Đồng Lâm không phải người dễ xơi. Lý Phong cùng Mạn Dĩnh sắp xếp chỗ ở xong cho mọi người. Riêng Đồng Lâm và vài người đi theo Lý Phong về khu Đào Lâm sân nhỏ bên này.
“Đồng tổ trưởng, phòng mấy vị đã sắp xếp xong, tôi dẫn mọi người xem qua.” Lý Phong dẫn mấy người lên lầu, sắp xếp phòng xong, cho nghỉ ngơi một lát. Mạn Dĩnh dẫn mọi người đến Điếu Thủy Lâu ăn tối. Bữa tối đã chuẩn bị xong. Lý Phong không dám ở lại giữ Đồng Lâm, nếu không sẽ gặp rắc rối lớn. Tối hôm đó, Mạn Dĩnh và Đồng Lâm về hơi muộn.
Lý Phong không bị Đồng Lâm bắt thóp cơ hội gì tốt, nếu không thì phiền toái. Đồng Lâm vẫn luôn khắc khoải về việc Lý Phong huấn luyện chó săn nhỏ, lần này cuối cùng cũng có cơ hội tốt. May là hôm nay mừng công, mọi người uống khá nhiều, Đồng Lâm không ngoại lệ. Điều này khiến Lý Phong khá vui, hôm nay không phải bận tâm nữa.