"Giáng sinh vui vẻ!" Sáng sớm ngày Giáng sinh, việc đầu tiên sau khi tỉnh dậy của Lai Ân là quay đầu chào Hermione bên cạnh, sau đó với lấy cây đũa phép ở đầu giường vung về phía rèm cửa. Rèm cửa nhanh chóng mở ra hai bên, một tia nắng ấm áp nhưng không chói mắt chiếu sáng toàn bộ phòng ngủ.
"Cậu cũng vậy, Giáng sinh vui vẻ!" Hermione lúc này cũng đã tỉnh, cô mỉm cười quay đầu hôn nhẹ lên má Lai Ân. "Dậy nhanh đi, chúng ta cần nhanh chóng thu dọn rồi đến điểm liên lạc xem quà Giáng sinh mà bạn bè gửi cho chúng ta rốt cuộc là gì."
Sau khi nhanh chóng rửa mặt, Lai Ân và Hermione mặc vào những bộ quần áo dày rồi độn thổ đến điểm liên lạc cách đó mười mấy cây số. Trên chiếc bàn đặt giữa một hang động - nơi được xây dựng cùng lúc với trang viên, Lai Ân nhìn thấy một đống quà lớn đang được chất ở đó một cách khá lộn xộn.
"Cảm giác số quà này nhiều hơn hẳn mọi năm." Hermione quan sát sơ qua quy mô của đống quà rồi bình luận. "Xem ra năm nay chúng ta quen biết nhiều bạn mới hơn trước kia rất nhiều."
Quá trình bóc quà vô cùng thú vị, bởi nó khiến Lai Ân và Hermione cảm nhận được tình cảm của mọi người gửi gắm trong đó. Phần lớn quà tặng đến từ những người mới quen sau chiến tranh, ví dụ như những chiến sĩ du kích từng sát cánh chiến đấu cùng họ, những con tin được họ giải cứu khỏi ngục tối tăm, thậm chí còn có cả những phù thủy nhờ Lai Ân cung cấp vật tư mà nhặt lại được mạng sống hoặc hồi phục sức khỏe từ chiến trường.
"Món quà hiệu trưởng gửi lần này thực sự quá quý giá." Lai Ân lấy ra từ túi quà của giáo sư Đặng Bố Lợi Đa một cuốn sổ da cừu cổ xưa. Sau khi lật mở và nhìn thoáng qua, cậu lập tức nhận ra nội dung ghi chép trong cuốn sổ này rất có thể không hề tầm thường.
Bởi vì trên trang bìa, Lai Ân nhìn thấy tên của Ni Khả Lặc Mai. Lật thêm vài trang nữa, từ những nét chữ xiêu vẹo, Lai Ân có thể nhận ra khi viết những dòng này, cơ thể của Ni Khả Lặc Mai đã suy yếu đến mức độ nào. Sau khi kiểm tra kỹ hơn, Lai Ân kinh ngạc phát hiện lịch sử cuốn sổ này không quá mười năm.
"Cậu đang xem gì thế?" Thấy Lai Ân cầm một cuốn sổ trông có vẻ như thứ có thể mua ở bất cứ đâu đứng ngẩn ngơ, Hermione tò mò tiến lại gần hỏi. Chỉ tiếc là Lai Ân bây giờ cao hơn cô nửa cái đầu, nên cô không thể trực tiếp nhìn qua vai cậu như hồi còn học lớp dưới, chỉ có thể vòng sang bên cạnh để xem thứ trong tay cậu. "Quà của giáo sư Đặng Bố Lợi Đa à? Nhưng mình không thấy cuốn sổ này có gì kỳ lạ cả."
"Đây chỉ là một cuốn sổ tay rất bình thường." Lai Ân lật cuốn sổ về trang bìa nói. "Nhưng đây là bút ký luyện kim do Ni Khả Lặc Mai để lại, hơn nữa nhìn từ năm tháng của cuốn sổ và một phần nội dung mình vừa đọc, đây rất có thể là cuốn bút ký cuối cùng trước khi vị đại sư luyện kim này qua đời."
"Thật sự quá quý giá." Hermione không dám tin nói. "Tại sao hiệu trưởng Đặng Bố Lợi Đa lại tặng thứ này cho cậu? Không thể chỉ vì cậu là một thuật sĩ luyện kim mà ông ấy tặng món đồ này được. Mình dám chắc, những phù thủy ở châu Âu muốn có cuốn sổ này bây giờ có thể lấp đầy phòng sinh hoạt chung của nhà Gryffindor."
"Cậu đang nói đến những người đọc hiểu được bút ký này, nếu tính cả những người không hiểu, thì có khi xếp hàng dài quanh lâu đài Hogwarts một vòng cũng chưa hết." Lai Ân nhún vai. "Tất nhiên, mình biết tại sao giáo sư Đặng Bố Lợi Đa đưa thứ này cho mình. Mình đoán ông ấy cho rằng mình đáng tin cậy, đồng thời tin rằng thứ này có thể nâng cao trình độ của mình, có lợi hơn cho cuộc chiến với Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy hiện tại."
Suy nghĩ của Đặng Bố Lợi Đa rất dễ hiểu, những phù thủy đạt đến trình độ như Lai Ân sẽ có một con đường theo đuổi sức mạnh riêng. Về cơ bản không thể nào thay đổi. Vì vậy, Đặng Bố Lợi Đa có thể yên tâm giao thứ này cho Lai Ân, với hy vọng trong cuộc chiến sau này, Lai Ân có thể phát huy sức mạnh to lớn hơn.
"Xem ra dù cậu không đồng ý với ông ấy, nhưng hiệu trưởng Đặng Bố Lợi Đa vẫn cho rằng hiện tại cậu và ông ấy vẫn kiên định đứng cùng một chiến tuyến." Hermione cũng hiểu ra mối quan hệ trong đó. "Cũng đúng, những điểm bất đồng của hai người chỉ là phần không quan trọng. Là người lãnh đạo lâu như vậy, giáo sư Đặng Bố Lợi Đa không phải là người quá cổ hủ, trong trường hợp phương hướng lớn không sai thì ông ấy nên bao dung cho những khác biệt giữa hai người."
"Cậu nói đúng, ít nhất giáo sư Đặng Bố Lợi Đa mà chúng ta biết là người tốt theo mọi nghĩa." Lai Ân gật đầu. "Ông ấy sẵn sàng đoàn kết mọi lực lượng có thể đoàn kết với điều kiện phương hướng nhất quán."
Tất nhiên, trong lòng Lai Ân nghĩ rằng đây là do Đặng Bố Lợi Đa sau khi giao thủ với Phục Địa Ma đã nhận ra dù có cầm Cây đũa phép Cơm nguội phát huy toàn lực cũng chỉ có thể đảm bảo hòa với Phục Địa Ma, nên để tiêu diệt hắn, ông bắt buộc phải liên kết với mình.
Sau khi kiểm kê quà cáp, Lai Ân và Hermione mang quà trở về trang viên. Sau khi cất giữ tất cả những món quà này, Lai Ân mời Hermione: "Chúng ta đi thế giới khác giải sầu đi, trận chiến hồi trước thực sự khiến người ta mệt mỏi quá."
"Cậu vừa nói làm mình cũng thấy khắp người khó chịu, muốn thả lỏng một chút. Trước đó liên tục một tháng mỗi ngày chỉ được ngủ bốn tiếng. Nếu không phải cơ thể chúng ta cường tráng hơn người thường thì chắc đã không trụ nổi rồi." Hermione gật đầu. "À đúng rồi, lần này chúng ta có thể tìm một thế giới chưa từng đến để dạo chơi không?"
"Tất nhiên là được." Lai Ân mỉm cười gật đầu rồi dắt tay Hermione cùng đi đến phòng thí nghiệm dưới lòng đất. Vì hiện tại trong trang viên có người khác ở, nên họ chọn căn cứ dưới lòng đất để tránh ánh mắt của khách khứa, tránh để bí mật này bị người khác biết.
"Đã đi giải sầu thì đẳng cấp thế giới không được quá cao, vì quá cao lại phải bận rộn chiến đấu. Nhưng đẳng cấp thế giới cũng không được quá thấp, nếu không thì chẳng có ý nghĩa gì." Sau khi đến căn cứ dưới lòng đất, Lai Ân nói với Hermione. "Vì vậy mình nghĩ thế giới cấp sáu là phù hợp, cậu thấy sao?"
"Là thế giới cùng đẳng cấp với đám ma cà rồng lần trước chúng ta gặp phải à?" Hermione suy nghĩ một chút rồi gật đầu. "Mình thấy thế giới như vậy đúng là không tệ, chỉ không biết lần này có phải là một thế giới chúng ta quen thuộc hay không."
"Tùy vận may thôi." Lai Ân nói xong liền mở cánh cửa dẫn đến Vạn Giới Tạp Hóa, dắt tay Hermione bước vào. Tường Vi Thủy Tinh lúc này đang ngồi trên đỉnh một chiếc tủ trong tiệm, hai tay ôm một chiếc điện thoại thông minh lấy từ thế giới "Chạng vạng" xem "Tom và Jerry", thỉnh thoảng lại phát ra tiếng cười khúc khích. Nghe thấy tiếng bước chân của Lai Ân và Hermione, cô bé quay đầu hỏi: "Ca ca đại nhân, hai người đến đây làm gì vậy?"
"Chúng ta định tìm một thế giới mới để giải sầu, em có muốn đi cùng không?" Lai Ân đưa ra lời mời với cô bé búp bê nhỏ.
"Đương nhiên, em rất sẵn lòng." Tường Vi Thủy Tinh nhanh nhất có thể cất chiếc điện thoại thông minh trên tay, sau đó gật gật cái đầu nhỏ. "Cuối cùng cũng có thể đến một thế giới mới xem thử rồi, tuyệt quá đi mất."
Nói xong, Tường Vi Thủy Tinh lấy từ góc tiệm một chiếc ba lô nhỏ được cải tiến từ túi không gian đeo lên lưng. Sau đó bay thẳng đến bên trái Lai Ân, nhấc tay nắm lấy bàn tay trống không của cậu.
"Vậy chúng ta xuất phát." Sau khi nạp 32 điểm lệch, cánh cửa tiệm tạp hóa biến thành một vòng xoáy ánh sáng màu lam trắng. Sau khi xác định mọi thứ đã sẵn sàng, Lai Ân mỗi tay dắt một người bước qua cánh cửa không gian.
"Ha, lần này cuối cùng không phải ở trong rừng nữa rồi." Sau khi nhìn tình hình xung quanh, Tường Vi Thủy Tinh lộ ra nụ cười. "Ít nhất cái hố này trông có vẻ như do sinh vật có trí tuệ đào ra."
"Đúng vậy, căn cứ vào kích thước cơ khí và thói quen thiết kế, khả năng rất cao là thuộc về con người." Lai Ân quét mắt nhìn xung quanh rồi khẳng định. Là người từng nhận được truyền thừa về thiết kế cơ khí, rất nhiều loại máy móc cậu chỉ cần nhìn qua là có thể đoán được tình hình của người sử dụng chúng.
"Ơ, cái này hơi giống máy móc cuối thế kỷ 19 nhỉ." Hermione tò mò nhìn chiếc máy hơi nước đầy đinh tán bên dưới chỗ họ đứng rồi nói. "Hồi trước mình từng cùng bố mẹ đi tham quan nhà máy cũ ở Manchester, máy móc ở đó rất giống cái này."
"Thế kỷ 19," được Hermione nhắc nhở, Lai Ân cũng bừng tỉnh. Mọi thứ ở đây trông đúng là giống mỏ khoáng thời kỳ Cách mạng công nghiệp lần thứ nhất. Nhưng Lai Ân không cho rằng mình chỉ đơn giản là đến một thời đại công nghiệp hơi nước bình thường. Dù sao đây cũng là một thế giới cấp sáu, đại diện cho việc thế giới này ẩn giấu sức mạnh vượt xa công nghệ của thời đại đó.
Tuy nhiên cũng may chỉ là thế giới cấp sáu, nên chắc không phải là những thế giới đáng sợ nhất trong bối cảnh này, ví dụ như kiểu Cthulhu hay nồng độ Amon quá cao. Lai Ân cảm thấy mình có thể đi từng bước, xem tình hình rồi tính tiếp.