Hộ Đà nhìn thấy những quân Ninh đang cứu giúp đồng đội của mình thì cơn giận bốc lên tận óc, gã ghét nhất chính là kiểu đoàn kết này của người Trung Nguyên.
Thực ra chính bản thân gã cũng không rõ, hoặc là không muốn thừa nhận, đây không chỉ là sự chán ghét, mà là... sợ hãi.
Khi người Trung Nguyên thực sự có thể đoàn kết lại với nhau, trên thế gian này không có mấy kẻ địch có thể giữ được bình tĩnh trước sự đoàn kết đó.
Khi Hộ Đà nạp lại tên cho chiếc liên nỏ của mình, gã nâng tay nhắm vào tên ngũ trưởng trinh sát quân Ninh kia.
Gã cố tình không nhắm vào tên trinh sát không cõng người.
Năm tên trinh sát, một người bị thương, ba người đang cõng đồng đội, chỉ có một người ở lại đoạn hậu.
Theo lý mà nói, nên giải quyết tên trinh sát đoạn hậu này trước thì mới dễ dàng đuổi theo những người phía trước.
Thế nhưng, kẻ xuất thân từ Thanh Nha của Hắc Vũ như Hộ Đà, việc thích làm nhất chính là hành hạ người khác.
Gã võ công cao cường, lại giàu kinh nghiệm, sau khi nhắm chuẩn, mũi tên bay ra, "phập" một tiếng trúng vào bắp chân của ngũ trưởng trinh sát.
Vì đau đớn, ngũ trưởng gần như ngã nhào về phía trước, nhưng anh cắn răng gồng mình không để bản thân ngã xuống.
Người anh đang cõng là tên trinh sát trúng mấy mũi tên, may mà giáp da của quân Ninh đủ dày, hơn nữa Lý Tật vì đảm bảo an toàn cho binh lính dưới trướng nên đã cố gắng trang bị bảo hộ cho họ nhiều nhất có thể.
Để hành động linh hoạt, trinh sát cơ bản không mặc giáp quá nặng nề.
Thế nhưng Lý Tật bắt buộc tất cả trinh sát quân Ninh khi làm nhiệm vụ phải đeo cả hai tấm hộ tâm kính trước và sau.
Cộng thêm độ dày của giáp da, những chỗ hiểm không có vết thương chí mạng, nên anh ta hiện vẫn chưa nguy hiểm đến tính mạng.
Nhưng anh ta cảm nhận được ngũ trưởng bị thương, liền đưa tay sờ soạng, liên nỏ vẫn còn trên người mình, thế là anh đột ngột dồn lực, thoát khỏi lưng ngũ trưởng.
Sau khi tiếp đất, tên trinh sát trẻ tuổi lập tức rút liên nỏ ra, bắn tỉa về phía kẻ địch đang cưỡi ngựa đuổi theo.
"Ngũ trưởng, đưa họ đi!"
Tên trinh sát trẻ hét lớn một tiếng, vừa bắn tên về phía kẻ địch vừa lùi lại.
Ngũ trưởng không nói gì, tranh thủ lúc này rút đoản đao, một tay giữ lấy cán nỏ đang lộ ra ngoài, một đao chém đứt nó.
Mũi tên trong da thịt thì không quan tâm nữa, anh xé vải băng quấn chặt quanh vết thương mấy vòng.
Ngũ trưởng tiến tới ôm lấy tên trinh sát trẻ tuổi, vác lên vai mình rồi lại tiếp tục lao về phía trước.
Thấy trinh sát quân Ninh phản ứng như vậy, cơn giận của Hộ Đà càng thêm dữ dội.
Gã đuổi đến bên cạnh tên trinh sát đoạn hậu, rút đao chém ngang về phía cổ anh ta.
Tên trinh sát lập tức ngồi xổm xuống tránh né, nhát đao này chém bay một nửa mũ giáp của anh.
Hộ Đà nhảy xuống từ lưng ngựa, một đao chém xuống đỉnh đầu tên trinh sát quân Ninh.
Tên trinh sát dùng hai tay đỡ đao giơ lên, sau tiếng "đinh" vang dội, anh không địch lại sức lực của Hộ Đà, thân hình bị đè xuống.
Giây tiếp theo, Hộ Đà tung một cước vào ngực tên trinh sát, khiến anh lăn nhào ra phía sau.
Gã cố tình không đuổi theo mấy tên trinh sát đang cõng người chạy phía trước nữa, chính là muốn bắt sống kẻ đoạn hậu này, sau đó hành hạ ngay trước mặt những người kia, xem thử đám trinh sát quân Ninh tự xưng là không bỏ rơi đồng đội này có quay lại cứu người hay không.
Tên trinh sát ngã xuống đất vừa định đứng dậy thì thấy Hộ Đà đang sải bước tiến về phía mình.
Cũng chính vào lúc này, tên trinh sát chưa kịp đứng dậy đã nghe thấy vài âm thanh bất thường, anh chống hai tay xuống đất, cũng cảm nhận được sự rung động nhỏ.
Anh nhìn về phía xa, thấy một chùm pháo hoa màu đỏ bay vút lên.
Thế là, tên trinh sát không chút do dự, lập tức nằm rạp xuống đất.
Cùng lúc đó, mấy tên trinh sát đang rút lui cũng nhìn thấy pháo hoa màu đỏ, họ cũng đưa ra lựa chọn tương tự, lập tức nằm rạp xuống.
Giây tiếp theo, những mũi tên dày đặc rít lên lao tới.
Cảnh tượng đó giống như vô số ngôi sao băng bay ngang mặt đất, cỏ dại cao hơn một chút đều bị cắt đứt.
Trong tiếng "vút vút vút", mũi tên xuyên thủng màn đêm.
Hộ Đà vừa định đánh bị thương tên trinh sát quân Ninh, thấy tên đó tự nhiên nằm rạp xuống, trong lòng lập tức dấy lên sự cảnh giác.
Thế nhưng đã muộn.
Tiếng "phập phập phập" trầm đục vang lên, Hộ Đà cảm thấy sau lưng truyền đến từng đợt đau nhói.
Ngay sau đó gã cũng nghe thấy tiếng động như sấm rền, chỉnh tề mà trầm đục.
Hãm Trận Doanh.
Mũi tên bay tới từng lớp từng lớp, dưới ánh trăng, mấy tên Hắc Vũ đuổi theo cùng Hộ Đà trong chớp mắt đã bị bắn thành nhím.
Dưới ánh trăng hơi tái nhợt, quá trình mấy tên Hắc Vũ đó bị cắm đầy lông vũ trắng trông thật chấn động mà cũng thật ngắn ngủi.
Người ngã xuống thậm chí nửa thân trên còn chưa chạm đất, vì trên người họ có quá nhiều mũi tên.
Trên người Hộ Đà trúng ít nhất mấy chục mũi tên, gã cảm thấy sau lưng đau nhói thì theo phản xạ xoay người lại, rồi ngực trước cũng bắt đầu đau nhói.
Kỵ binh Hãm Trận Doanh được huấn luyện bài bản, những người đi đầu nghe tiếng hô liền ghìm cương dừng ngựa, đội ngũ phía sau không một ai phản ứng chậm chạp.
Đội tinh nhuệ do Võ tiên sinh đích thân huấn luyện này đã có sự ăn ý khiến người ta phải sửng sốt.
Võ tiên sinh nhảy xuống từ lưng ngựa, chạy về phía phát ra tiếng hô, vừa hay nhìn thấy một tên trinh sát và thiếu niên bị thương kia.
"Đại nhân!"
Khi trinh sát nhìn thấy Võ tiên sinh, ánh sáng trong mắt anh dưới ánh trăng không mấy sáng sủa này trông thật rõ ràng.
Trinh sát nói: "Chỉ có một đứa trẻ được chúng tôi cứu ra, những người dân khác đều đã bị giết rồi."
Võ tiên sinh vừa định nói chuyện thì nghe thấy tiếng tù và, phía doanh trại quân Ung Châu, một lượng lớn kẻ địch đang chi viện tới đây.
Thiếu niên đó khó nhọc nâng tay, chỉ vào Hộ Đà vẫn còn đứng đó chưa ngã xuống, dùng giọng yếu ớt nói: "Báo thù... báo thù!"
Võ tiên sinh lập tức hiểu ý thiếu niên, gã đó chính là hung thủ sát hại dân làng.
"Chia ra hai tiểu đội mười người, đưa các huynh đệ trinh sát đi trước."
Võ tiên sinh hô một tiếng, rồi thân hình lướt đi hơn trượng, rơi xuống sau lưng Hộ Đà.
Lúc này Hộ Đà vẫn chưa tắt thở hẳn, mắt trừng trừng nhìn Võ tiên sinh, thậm chí còn cố nâng tay muốn đánh người.
Võ tiên sinh giơ tay trái túm lấy tóc Hộ Đà, tay phải vung đao quét ngang, cùng lúc đó đá một cước vào ngực Hộ Đà.
Sức mạnh bộc phát từ cú đá này đáng sợ đến mức khiến người xem cảm thấy có chút không chân thực.
Một cước đá văng cái xác không đầu đi xa ít nhất hai trượng, tốc độ nhanh đến mức khi cái xác đó ngã xuống đất, máu phun ra từ cổ lúc bị đá bay cũng vừa mới chạm đất.
Võ tiên sinh vung tay ném cái đầu người đó về phía sau, binh lính đưa tay đón lấy.
Hán tử đó đưa đầu người cho thiếu niên: "Có sợ không?"
Thiếu niên đón lấy đầu người, mấy chữ gần như rặn ra từ kẽ răng là: "Cháu không sợ, cháu về sẽ băm vằm hắn."
Nhìn quân Ung Châu lao tới, Võ tiên sinh vẫy tay: "Hãm Trận Doanh!"
"Hô!"
Tám trăm tinh nhuệ Hãm Trận đồng thanh đáp lại.
Võ tiên sinh nói: "Hai tiểu đội mười người đưa người bị thương về, những người khác, theo ta xung phong."
Lại một tiếng sấm nổ vang.
Đội kỵ binh chưa đầy tám trăm người lao về phía quân Ung Châu đang ập tới.
Hàn Phi Báo không thể nào ngờ được, trong một đêm bình thường như bao đêm khác, vì hắn ra lệnh bắt vài người dân về tra khảo mà dẫn đến cuộc chém giết đến sớm hơn dự kiến.
Mà lao về phía họ, chỉ có tám trăm người.
Đêm đó, trăng không quá tối, gió không quá lớn, tám trăm Hãm Trận, giết địch hai ngàn, toàn thân rút lui, không tổn hại một binh một tốt.
Võ tiên sinh dẫn theo những hán tử Thanh Châu mà ông huấn luyện, trên mảnh đất Ký Châu, cày cho kẻ địch một mảnh huyết địa.
Sáng sớm, Võ tiên sinh dẫn tám trăm Hãm Trận Doanh trở về sơn lâm, kiểm kê nhân số, không thiếu một người.
Kẻ địch lao ra từ doanh trại quân Ung Châu lúc đó ít nhất có bốn năm ngàn người, phía sau vẫn còn người đang lao ra.
Chỉ là đội quân Ung Châu này không có mấy kỵ binh ra hồn, họ trước mặt Hãm Trận Doanh đã trở nên mỏng manh như giấy.
Trên mặt đất bằng phẳng có thể xung phong, lại đánh với bộ binh cũng đang trong trạng thái xung phong như thế này...
Nếu là trận thế bộ binh nghiêm chỉnh đợi sẵn, Hãm Trận Doanh dù mạnh đến đâu cũng không thể xung phong như vào chỗ không người.
Ánh mặt trời bắt đầu chiếu sáng mặt đất, cũng chiếu lên gương mặt âm trầm của Hàn Phi Báo.
Ánh nắng có thể xua tan sự âm u của bầu trời, có thể xua tan bóng tối của mặt đất, nhưng không thể xua tan sự âm trầm trên mặt và bóng tối trong lòng Hàn Phi Báo.
Hắn nhìn về phía Nguyên Trinh, sắc mặt Nguyên Trinh cũng âm trầm như vậy.
Nguyên Trinh là một người cực kỳ có đầu óc, từ nhỏ đã thích đọc binh thư Trung Nguyên, hắn cũng tự cho rằng mình cực kỳ hiểu người Trung Nguyên.
Thế nhưng trong những cuốn sách hắn từng đọc, không có cuốn nào nói với hắn rằng, người Trung Nguyên có thể vì vài người dân bình thường mà điều động một đội quân đi cứu người.
Ở đế quốc Hắc Vũ, đây lại càng là việc không thể xảy ra.
Trông chờ vào quân đội cao quý của Hắc Vũ xuất chiến vì vài người dân, đó là chuyện cười, ở Hắc Vũ, dù ngươi có muốn tuyên truyền cho quân đội như vậy, cũng căn bản không có ai tin, có khi ngay cả binh lính Hắc Vũ cũng sẽ thấy buồn cười.
"Chúng ta đã bị lộ rồi."
Nguyên Trinh nói với Hàn Phi Báo: "Bây giờ chỉ có cách mau chóng xuất binh tấn công Long Đầu Quan, không thể trì hoãn thêm được nữa."
Hàn Phi Báo chậm rãi nâng tay nắm lấy chuôi đao, sau khi hít sâu một hơi, trường đao chậm rãi rút khỏi vỏ.
Lưỡi đao cuối cùng chỉ thẳng vào mũi Nguyên Trinh, đối diện ngay đầu mũi, khoảng cách gần đến mức Nguyên Trinh thậm chí cảm nhận được hơi lạnh trước mũi mình.
"Để người của ngươi đi tấn công đợt đầu, nếu ngươi không đồng ý, ta sẽ giết ngươi cùng với chúng."
Sự lạnh lẽo trong giọng nói của Hàn Phi Báo giống hệt sự lạnh lẽo trên mũi đao.
Sắc mặt Nguyên Trinh trở nên khó coi.
Hắn nheo mắt nhìn vào mắt Hàn Phi Báo: "Ý của chủ công là muốn người của ta làm đợt đầu đi chịu chết?"
Hàn Phi Báo nói: "Hoặc là họ chết trong cuộc chém giết tấn công Long Đầu Quan, hoặc là họ cùng ngươi chết dưới loạn tiễn của binh sĩ dưới tay ta."
Nguyên Trinh: "Ngươi không thấy làm như vậy rất hèn hạ sao?"
Hàn Phi Báo nói: "Ta chưa bao giờ quan tâm người khác nói ta hèn hạ, nếu ta quan tâm, ngươi nghĩ ta có thể trở thành bá chủ ở Ung Châu sao?"
Hắn đẩy mũi đao về phía trước một chút, Nguyên Trinh theo phản xạ lùi lại một bước, hắn không lùi thì mũi đao đó thực sự có thể cắt nát đầu mũi hắn.
Hàn Phi Báo nói: "Ta không bắt Nguyên tiên sinh ngươi đi cùng họ đã là sự nhân từ lớn nhất rồi."
Nguyên Trinh quay đầu nhìn về phía những thủ hạ của mình, những người Hắc Vũ đó, sắc mặt ai nấy đều rất khó coi.
Những người này tuy đều là người được tuyển chọn, vẻ ngoài không có đặc điểm Hắc Vũ quá rõ ràng.
Nhưng họ thực sự là người Hắc Vũ, trong đó một phần còn là người của Quỷ Nguyệt bát bộ.
Tất nhiên, vẻ ngoài của họ không quá thuần túy, thực ra cũng có nhân quả với việc họ bị phái tới Trung Nguyên, không chỉ vì họ phù hợp, mà còn vì họ không cao quý.
"Hô..."
Nguyên Trinh gật đầu về phía thủ hạ của mình.
Thế nhưng những người đó căn bản không có ý định nghe theo Nguyên Trinh.
Họ không cao quý, Nguyên Trinh một kẻ thảo nguyên, lẽ nào còn có thể cao quý hơn họ?
Thế là họ rút đao tiến lên.
Muốn họ đi chịu chết, thì họ sẽ giết Hàn Phi Báo trước.
Đã đến nước này rồi, họ còn gì phải lo lắng nữa, hoặc là bị tên của quân Ninh bắn chết, hoặc là bị tên của Hàn Phi Báo bắn chết.
Chi bằng bảo vệ sự cao quý bất khuất của người Hắc Vũ.
Nguyên Trinh bất lực nhìn cảnh này, hắn không ngăn cản ai nữa, chỉ hơi sợ hãi lùi ra phía sau.
Hàn Phi Báo cười gằn một tiếng, rút đao nghênh đón mấy tên Hắc Vũ đó.
Một lát sau, trên mặt đất có thêm vài cái xác không đầu.
Hàn Phi Báo vứt cái đầu người đang xách trong tay ra, rơi xuống chân Nguyên Trinh.
Hắn dùng trường đao dính máu chỉ vào Nguyên Trinh nói: "Ngươi tốt nhất nên cầu nguyện chúng ta có thể một hơi đánh hạ Long Đầu Quan, nếu không ta cũng sẽ chém ngươi như thế này."