Tin tức truyền về từ phía tây bắc Thục Châu cho biết, dấu vết của quân Ninh đã xuất hiện ở phía tây bắc, tin tức này khiến Bùi Kỳ hoảng sợ đến mức suýt chút nữa sụp đổ ngay tại chỗ.
Bởi vì trong mắt hắn, đây là chuyện tuyệt đối không thể xảy ra, quân Ninh làm sao có thể tới Ung Châu nhanh như vậy được?
Đúng vậy, Đường Thất Địch đương nhiên không thể nào tới nhanh như thế.
Đội quân của Đường Thất Địch phải truy kích Hàn Phi Báo, vừa đánh vừa đuổi, lúc này thực tế vẫn chưa tới Ung Châu, mà vẫn còn ở phía tây bắc Ký Châu.
Người tới Ung Châu là Đường An Thần.
Theo lý mà nói, Đường An Thần nên ở phía trước chặn đánh Hàn Phi Báo mới phải, Lý Tự đã phái người gửi tin cho hắn rồi.
Thế nhưng phải trách thì trách Đường An Thần đi quá nhanh. Sau khi hắn dẫn một vạn kỵ binh rời khỏi đại quân, vì lo lắng phía tây bắc sẽ xảy ra chiến sự nên tốc độ hành quân rất nhanh.
Khi Lý Tự và những người khác còn đang giao chiến với Hàn Phi Báo, Đường An Thần đã tới phía tây bắc Ký Châu rồi.
Sau khi tới nơi, hắn phát hiện ra một chuyện...
Đó chính là hắn không có việc gì để làm.
Vốn dĩ hắn tới phía tây bắc là vì lo lắng quân Ung Châu sẽ tấn công phía tây bắc Ký Châu, cũng như đề phòng liên quân Tây Vực xâm phạm Trung Nguyên.
Đến nơi này rồi, hắn mới phát hiện tuy mình tới nhanh, nhưng không đánh nhanh bằng Đại tướng quân Đàm Đài Khí.
Liên quân Tây Vực mấy chục vạn người tuy khí thế hung hăng kéo tới, nhưng vừa tới ngoài quan ải phía tây, chạm mặt với thiết kỵ Lương Châu một cái là không chút do dự rút lui ngay lập tức.
Đám người Tây Vực này quỷ quyệt vô cùng, bọn họ mới không đời nào làm chủ lực đi đánh quân Ninh. Tuy đã thỏa thuận liên minh với Hàn Phi Báo, nhưng bọn họ hy vọng nhìn thấy Hàn Phi Báo ở phía trước đánh nhau, kìm chân quân Ninh, để bọn họ ở phía tây bắc Trung Nguyên nhặt nhạnh lợi lộc.
Hàn Phi Báo còn chưa tới, bảo bọn họ đi đánh Đàm Đài Khí, bị điên à...
Tuy binh lực của bọn họ gấp mười lần quân Lương Châu, nhưng từ trước tới nay có lần nào không phải bắt đầu từ con số mười lần đâu.
Giống như có lần nào đánh thắng được đâu...
Nếu có cơ hội đánh lén thì bọn họ sẽ đánh lén một trận, chiếm được bao nhiêu lợi thì chiếm.
Thế nhưng mới tới ngoài ải phía tây đã thấy thiết kỵ Lương Châu đợi sẵn ở đó rồi, thế thì còn đánh đấm cái nỗi gì nữa.
Thế là liên quân Tây Vực vô cùng thức thời mà rút lui. Tuy không rút quân hẳn về, nhưng cũng chỉ giữ thái độ đứng xem.
Đại tướng quân Đàm Đài Khí trực tiếp phái người tới gặp thống soái liên quân Tây Vực, bảo rằng: "Các ngươi muốn đánh thì qua đây đánh, còn nếu không đánh thì đừng để ta nhìn thấy các ngươi."
"Nếu ngày nào ta cũng thấy các ngươi ngay dưới mắt mình, các ngươi nhịn được thì thôi, nhỡ đâu ngày nào đó ta không nhịn được nữa, sẽ xông ra đánh với các ngươi."
Thống soái liên quân Tây Vực vội vàng đáp lại rằng: "Chúng ta không phải tới đánh trận, chúng ta là các nước hẹn nhau tới săn bắn thôi."
Nói thật, loại giằng co này thực ra chẳng có ý nghĩa gì, đánh thì không dám đánh, ở lại thì tiền lương tiêu tốn cũng chẳng ai đền bù.
Cho nên sau khi ở lại ngoài biên ải phía tây hơn một tháng cho có lệ, liên quân Tây Vực liền mỗi người một nơi, ai về nhà nấy.
Đường An Thần tới tây bắc, phái người tới bái kiến Đại tướng quân Đàm Đài Khí, biết được Đàm Đài Khí đã tới thảo nguyên Nạp Lan.
Đường An Thần nghĩ, nếu mình cũng tới thảo nguyên Nạp Lan thì phía tây bắc sẽ không còn binh lực, vô cùng bất ổn.
Nhỡ đâu đám người Tây Vực như cỏ đầu tường kia biết thiết kỵ Lương Châu không có ở đó mà quay lại, thì phía tây sẽ không còn quân để đánh.
Thế là Đường An Thần ra lệnh cho một vạn kỵ binh này đóng quân lại ở phía tây bắc Ký Châu. Mấy ngày đầu thì còn ổn, dù sao binh lính đi đường xa cũng cần nghỉ ngơi.
Thế nhưng sau vài ngày, Đường An Thần cảm thấy chán nản.
Hắn không có việc gì làm.
Thế là quyết định tìm chút chuyện để làm.
Ở nơi này, muốn tìm chuyện thì còn có thể đi đâu tìm, đương nhiên là Ung Châu rồi.
Ban đầu hắn chỉ định đánh mấy trận nhỏ cho vui, lấy chút lương thảo vật tư từ tay kẻ địch, quan trọng hơn là đã sát vách Ung Châu rồi, không đánh đấm chút ít thì hắn khó chịu.
Kết quả đánh nhau mới phát hiện, cũng khá dễ đánh...
Thế là Đường An Thần để lại hai ngàn kỵ binh ở biên cương, dẫn tám ngàn kỵ binh tấn công vào Ung Châu.
Đánh một mạch, chỉ mất hai tháng, với binh lực tám ngàn người, hắn đã đánh xuyên qua Ung Châu.
Tuy không chiếm lĩnh toàn bộ Ung Châu, nhưng đánh xuyên qua như vậy rồi thì trong Ung Châu cũng chẳng còn ai dám chủ động đứng ra nói "ta muốn đơn đấu với ngươi" nữa.
Dù sao trong hai tháng qua, những kẻ tự cho rằng mình có thể đơn đấu một chút, đều đã bị "đấu" sạch rồi.
Đội quân của Đường An Thần, từ tám ngàn người ban đầu, sau hai tháng đánh đấm đã trở thành sáu vạn người.
Đội quân này xuất hiện ở phía tây bắc Thục Châu, Đường An Thần còn đang nghĩ, là nên quay về hay là tiếp tục đánh lên phía trước đây.
Hắn tuy chỉ dẫn quân lộ mặt một chút, nhưng quân thủ thành ở quan ải phía tây bắc Thục Châu nhìn thấy chiến kỳ quân Ninh thì quả thực sợ mất mật.
Tin tức được gửi ngày đêm tới Mi Thành, tới càng nhanh, nỗi sợ càng lớn.
Sau khi Bùi Kỳ biết tin, kẻ đã trải qua bao sóng gió, thậm chí dựa vào sức mình mà khuynh đảo Trung Nguyên, lần này thực sự đã sợ hãi.
Nếu quân Ninh thực sự tấn công từ phía tây bắc, hắn buộc phải phân binh đi cứu viện.
Mà nếu hắn phân binh tới tây bắc, thì mấy chục vạn quân Ninh do đích thân Lý Tự dẫn đầu bên này phải đối phó thế nào?
Cùng lúc đó, phía tây bắc Ký Châu.
Đội quân của Đại tướng quân Đường Thất Địch truy sát Hàn Phi Báo một đường, tới nơi cách thảo nguyên Nạp Lan không xa lắm.
Lúc này ngay phía trước mặt Hàn Phi Báo là thành quan do quân Ninh trấn thủ vững chắc, ra khỏi quan là tới thảo nguyên Nạp Lan.
Sau lưng hắn là Đường Thất Địch như hình với bóng, lúc này đặt ra trước mặt hắn là ba lựa chọn.
Thứ nhất, dốc hết sức tấn công thành quan, đánh tan rồi tới hội hợp với kỵ binh bộ tộc Thiết Hạc, thành công thì có thể gõ mõ khua chiêng ăn mừng.
Thứ hai, dốc hết sức đi tấn công quân truy kích của Đường Thất Địch, đánh thắng rồi thì mọi phiền não đều tan biến, thành công thì không chỉ có thể gõ mõ khua chiêng, thậm chí có thể muốn làm gì thì làm để ăn mừng.
Thứ ba... bị quân Ninh trong thành quan phía trước và quân Ninh đuổi tới từ phía sau kẹp đánh, có lẽ lúc đó quân Ninh sẽ gõ mõ khua chiêng ăn mừng một chút.
Đương nhiên, có thể hắn nghĩ nhiều rồi, đánh bại hắn thôi cũng chưa đáng để Đường Thất Địch phải gõ mõ khua chiêng.
Tuy nhiên nếu phân tích lý trí một chút, từ tình hình hiện tại, khả năng thứ ba trở thành sự thật dường như lớn hơn hai khả năng đầu một chút.
Cho nên lúc này Hàn Phi Báo cũng phiền lòng vô cùng.
Lúc này hắn cũng không khỏi bắt đầu hối hận vì đã đắc tội Bùi Kỳ ở Thục Châu, nếu không làm như vậy, lúc này ở Thục Châu hợp lực với Bùi Kỳ chống lại quân Ninh, hẳn là vẫn còn sức đánh một trận.
Thời gian qua, hắn đã thấm thía thế nào là tự tìm đường chết.
Tuy nhiên hắn vẫn chưa biết rằng, đồng minh bộ tộc Thiết Hạc của hắn đã rút quân rồi.
Giai đoạn đầu, mấy chục vạn kỵ binh bộ tộc Thiết Hạc quả thực khiến thảo nguyên Nạp Lan chịu tổn thất nặng nề, dù sao sáu vạn dũng sĩ của bộ tộc Nạp Lan cũng không có ở thảo nguyên.
Thế nhưng bộ tộc Thiết Hạc sau khi trải qua thất bại lần trước vẫn không rút ra được bài học kinh nghiệm quan trọng nhất.
Đó là người ở thảo nguyên Nạp Lan không dễ khuất phục.
Bọn họ chiếm đóng hơn hai phần ba thảo nguyên Nạp Lan, thế nhưng lại không đổi lấy được sự thần phục của bộ tộc Nạp Lan đối với bọn họ.
Ngày nào cũng kháng cự, ngày nào cũng chém giết, kéo dài hơn hai tháng trời, kỵ binh bộ tộc Thiết Hạc không thể nào công hạ được vương đình Nạp Lan.
Lần trước bọn họ phân binh đột kích, nhanh chóng đánh vào vương đình, nhưng lại trúng mai phục của Bột Nhi Thiếp Xích Na, một trận đánh tan mười vạn thiết kỵ bộ tộc Thiết Hạc.
Lần này, bọn họ bị chặn lại bên ngoài vương đình.
Những hán tử thảo nguyên đã học được rất nhiều chiến thuật từ quân Ninh, dùng chiến thuật của quân Ninh để đối phó với khinh kỵ binh.
Người tộc Nạp Lan, ngay cả phụ nữ cũng đứng ra, lập thành thương trận để đối phó với sự xung phong của khinh kỵ binh.
Bọn họ dựng rất nhiều cọc gỗ chống ngựa bên ngoài vương đình, khiến kỵ binh bộ tộc Thiết Hạc không thể trực tiếp xung kích vương đình.
Hơn nữa sau bài học kinh nghiệm lần trước, bộ tộc Nạp Lan đã xây dựng tường thành bên ngoài vương đình.
Từ xưa tới nay, trên thảo nguyên chưa từng có tiền lệ xây tường thành, nhưng bây giờ thì có rồi.
Bọn họ dùng hố bẫy ngựa, hào rãnh để làm chậm tốc độ xung phong của kỵ binh địch, dùng thương trận để giết chết kỵ binh của địch.
Dưới sự tấn công mãnh liệt suốt hơn hai tháng, bộ tộc Thiết Hạc vẫn không thể đặt chân vào vương đình nửa bước.
Trong thời gian này, điều khiến bọn họ đau đầu hơn là thiết kỵ Lương Châu đã tới.
Tuy nói số lượng kỵ binh do Đàm Đài Khí đích thân dẫn đầu kém xa bộ tộc Thiết Hạc, nhưng thiết kỵ Lương Châu thiện chiến hơn nhiều.
Đợi đến khi Bột Nhi Thiếp Xích Na dẫn kỵ binh quay về, người Thiết Hạc biết rằng lần này bọn họ lại phải ra về tay trắng rồi.
Thế nhưng lần này, bọn họ muốn rút lui dễ dàng thì đâu có chuyện đó.
Liên đại nhân từ Ký Châu dẫn hơn một vạn kỵ binh tới, phối hợp với thiết kỵ Lương Châu và kỵ binh Nạp Lan, tấn công ba mặt, khiến người Thiết Hạc tưởng rằng mình bị đại quân quân Ninh bao vây.
Trong lúc rút lui vội vã, bị quân Ninh truy sát ba mặt đánh cho tan tác, tổn thất nặng nề.
Vốn dĩ tới cửa núi, Bột Nhi Thiếp Xích Na đã chuẩn bị rút quân, dù sao cũng đã giành lại được tất cả lãnh thổ bị mất trên thảo nguyên.
Nhưng Đại tướng quân Đàm Đài Khí không có ý định dừng tay, ông cho rằng nếu lần này không đánh cho người Thiết Hạc sợ hãi thì sau này có thể vẫn còn phiền phức.
Thay vì để kẻ địch cứ hết lần này tới lần khác bắt nạt lên đầu mình rồi mới phản kích, chi bằng đánh một trận cho kẻ địch không dám có ý định nam hạ nữa.
Liên đại nhân đồng ý với ý kiến của Đàm Đài Khí, giao hơn một vạn kỵ binh trong tay cho Đàm Đài Khí chỉ huy.
Bột Nhi Thiếp Xích Na lập tức quyết định, lấy Đàm Đài Khí làm chủ soái, dẫn ba quân phản kích.
Tổng cộng khoảng bảy vạn kỵ binh, bắt đầu cuộc truy kích đối với ít nhất ba mươi mấy vạn kỵ binh bộ tộc Thiết Hạc.
Bọn họ ra khỏi cửa núi, tiến vào hoang mạc phía bắc. Đại tướng quân Đàm Đài Khí dẫn quân bảy trận bảy thắng, bộ tộc Thiết Hạc tổn thất ít nhất mười mấy vạn binh lực.
Vì lương thảo không đủ, Đàm Đài Khí cũng đành ra lệnh rút quân, nếu có đường tiếp tế, vị lão tướng quân này thậm chí đã nảy sinh ý định đánh một mạch tới tận thảo nguyên bên ngoài.
Những điều này, Hàn Phi Báo không biết.
Hắn không biết, nên hắn vẫn còn ảo tưởng rằng ra khỏi quan ải là sẽ có năm mươi vạn kỵ binh bộ tộc Thiết Hạc đang đợi hắn.
Để làm hoàng đế, hắn đã cấu kết với người Tây Vực rồi, còn sợ phải gánh thêm tiếng xấu cấu kết với người Thiết Hạc hay sao?
Tuy nhiên, vào khoảnh khắc này, Nguyên Trinh lại cảm thấy có điều bất ổn.
Thông qua quan sát thành quan, hắn phát hiện binh lính quân Ninh trên tường thành vô cùng trật tự, cứ cách một canh giờ là đổi ca.
Điều này cho thấy, phía đối diện tòa quan thành này không có chiến sự.
Nếu vẫn đang đánh trận thì số lượng quân thủ thành trên quan ải sẽ không nhiều như vậy, không thể nào sung túc tới mức có thể để binh lính luân phiên bình thường được.
Thế là Nguyên Trinh khuyên Hàn Phi Báo từ bỏ việc quay về tây bắc.
Hàn Phi Báo đương nhiên không vui, hắn chỉ cần công hạ được thành quan trước mặt, dù không liên minh với bộ tộc Thiết Hạc thì hắn cũng có thể quay về Ung Châu.
Nếu cứ như vậy từ bỏ thì bọn họ phải vòng sang một con đường khác, còn ít nhất một ngàn bảy, tám trăm dặm phải đi.
Khoảng cách này đủ để Đường Thất Địch đuổi kịp rồi.
Trên sườn núi.
Nguyên Trinh kiên nhẫn khuyên nhủ: "Lựa chọn tốt nhất lúc này không phải là quay về Ung Châu, tướng quân không hề hiểu rõ tình hình Ung Châu hiện giờ ra sao."
Hàn Phi Báo nói: "Nhà cũ của ta, ta còn gì mà không hiểu rõ?"
Nguyên Trinh nói: "Nếu trước đó, Ninh vương Lý Tự đã có sự sắp đặt, thì Ung Châu không hề an toàn."
Hàn Phi Báo hơi giận: "Hắn cũng đâu phải thần tiên, chỗ nào cũng sắp đặt trước ta?"
Nguyên Trinh im lặng.
Không cần thiết phải tranh cãi với Hàn Phi Báo về chuyện này, chỉ tốn hơi sức mà thôi.
Một lát sau, Nguyên Trinh tiếp tục nói: "Nếu tướng quân chịu nghe ta một lời, hiện giờ bất ngờ đi về hướng đông bắc, có lẽ sẽ có thu hoạch lớn hơn."
Hắn nhìn vào mắt Hàn Phi Báo: "Hiện nay binh lực quân Ninh ở Ký Châu chắc chắn trống rỗng, vì chiến sự ở thảo nguyên Nạp Lan, binh mã có thể điều động của Ký Châu đều sẽ điều tới đó chi viện."
"Chúng ta có thể đi một mạch về phía đông bắc, qua Ký Châu mà không chiếm đóng, chỉ cướp đoạt lương thảo vật tư, dùng tốc độ nhanh nhất tấn công vào Duyện Châu."
Nguyên Trinh thành khẩn nói: "Binh lực Duyện Châu còn trống rỗng hơn, sau khi tấn công vào Duyện Châu, phía bắc liên kết với đế quốc Hắc Vũ, phía đông liên kết với nước Bột Hải, tướng quân có thể từ từ mưu tính nghiệp bá."
"Cấu kết với người Hắc Vũ?"
Hàn Phi Báo hừ một tiếng: "Ngươi đang nói nhảm cái gì vậy?"
Nguyên Trinh trầm tư một lát, rồi chậm rãi thở ra một hơi: "Ta chính là người Hắc Vũ, ta tới gặp tướng quân là phụng mệnh của Hắc Vũ Hãn Hoàng bệ hạ. Tướng quân... nếu nói tới chuyện liên thủ với đế quốc Hắc Vũ thì từ lâu lắm rồi ngươi đã bắt đầu từ sớm rồi."
Hàn Phi Báo nổi giận, nắm chặt lấy chuôi đao: "Ngươi muốn chết à?!"
Nguyên Trinh chỉ nhìn hắn như vậy, không nói thêm gì nữa.
Một lúc lâu sau, tay Hàn Phi Báo chậm rãi buông chuôi đao ra.