Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1588
Thiên lý luận (1)

❊ ❊ ❊

Sa Cổ Hãn triệu tập quan cận thần tới cung đình, nói: "Truyền lệnh đến thương nhân trên bờ biển, để cho bọn họ tổ chức một đội tàu thuyền mậu dịch." Lại nói, "Lệnh cho con của ngươi, thành lập một đoàn sứ thần, sang Trung Quốc thăm hỏi Hoàng đế nơi đó đi, thay ta mang quà tặng đến cho Hoàng đế Trung Quốc."

Quà của Hoàng đế Mạc Ngọa Nhĩ bao gồm một trăm cân thép ròng, hai mươi con chiến mã, hai con voi lớn, mười nữ nô lệ Ba Tư, mười rương vải bông Ấn Độ, và một số châu báu khác...

Tên Hoàng đế này vô cùng hào phòng, chỉ cần hợp ý hắn thì tặng cái gì hắn cũng không tiếc.

Thương nhân nước Anh hợp ý hắn, ngay lập tức nhận được khoản lợi nhuận khổng lồ. Công ty Đông Ấn của Anh làm ăn ở biên giới Mạc Ngọa Nhĩ, đó là đãi ngộ được miễn toàn bộ miễn thuế.

Nếu không có những điều này, Anh quốc rất khó đứng vững ở Châu Á.

Ở lại Cổ Cát Lạp Đặc, mỗi ngày Phan Úy biết được nhiều thông tin về Mạc Ngọa Nhĩ từ miệng Hoàng Thái tử.

Hắn viết vào ghi chú công việc:

"Nước Mạc Ngọa Nhĩ của Ấn Độ, đã hoàn thành việc xây dựng chế độ phân quyền, nhưng chế độ này lại đầy rẫy lỗ hổng."

"Các tỉnh địa phương, thiết lập các Tỉnh đốc, giống như đốc phủ của nhà Minh trước đây. Dưới Tỉnh đốc, có Tô Ba Đạt Nhĩ và Địch Vạn. Tô Ba Đạt Nhĩ được coi là Bố Chính Sứ. Địch vạn, chuyên nắm giữ tài chính của một tỉnh."

"Tất cả Hoàng tử Mạc Ngọa Nhĩ đều được phong làm Thống đốc. Mỗi người cai quản một tỉnh, hoặc một người cai quản vài tỉnh. Cũng có Hoàng tộc hoặc Huân quý, những Huân quý được vua Mạc Ngọa Nhĩ phong làm Tỉnh đốc, nhất định phải ở Đức Lí hoặc A Lạp Cách, người nhà của bọn họ giống như bị Vua bắt làm con tin."

"Trong trường hợp đó, Hoàng đế Mạc Ngọa Nhĩ đã tuổi già sức yếu. Tỉnh đốc các tỉnh, quyền vị càng nặng, có thể tự đúc tiền và tự ý bổ nhiệm quan viên. Kỳ hạn thăng chức hay thay đổi của một Tỉnh đốc liên tục kéo dài. Cứ như vậy, trong vòng một trăm năm, Tỉnh đốc hoặc là Châu mục, cuối thời Hán rơi vào cục diện bị chia cắt..."

Nếu Tỉnh đốc chia cắt độc lập, sẽ biến thành tiểu bang, ước chừng qua năm mươi năm nữa sẽ lần lượt xuất hiện.

Đương nhiên, còn có những hình thức tiểu bang khác.

Một là người Lạp Kiệt Phổ Đặc, cũng chính là dân tộc ngoại lai đổ xô đến Ấn Độ hơn ngàn năm qua. Bọn họ có địa bàn riêng, có quân đội riêng, giữ vững nền độc lập tương đối tại đế quốc Mạc Ngọa Nhĩ.

Hai là sự kết hợp giữa địa chủ tư bản và tập đoàn quân sự. Theo sự phát triển thương mại của Mạc Ngọa Nhĩ, địa chủ liên tục âm thầm chiến đoạt quyền lực, thậm chí đạt được quyền thu thuế thương mại, dần dần có thân phận thương nhân và ngân hàng. Chiến tranh và bạo loạn kéo dài đã khiến cho hệ thống quân sự truyền thống sụp đổ, các thế lực địa phương bắt đầu huấn luyện lính đánh thuê theo mô hình phương Tây. Loại mô hình này rất tốn kém, phải vay mượn từ thương nhân, dần dần tập đoàn quân sự và thương nhân, địa chủ đã thành lập một cộng đồng.

Thời điểm Anh đô hộ Ấn Độ, khắp Ấn Độ đều là tiểu bang, nguyên nhân hình thành chính là ba lý do trên.

Lúc này Mạc Ngọa Nhĩ còn thuộc quyền cai quản tập trung tối cao của Hoàng đế, nhưng cũng đã xuất hiện dấu hiệu sụp đổ của bộ máy thống trị.

Nguyên nhân chủ yếu là Sa Cổ Hãn cực kì hiếu chiến, vét sạch toàn bộ tài sản của đế quốc, điều cấp bách là ngăn chặn và phục hồi. Để giảm bớt áp lực tài chính lên chính quyền trung ương, các Tỉnh đốc liên tục được giao nhiều quyền lực hơn, để cho Tỉnh đốc tự kiếm tiền nuôi quân đội tại địa phương.

Việc đầu tiên Hoàng đế kế nhiệm phải làm là thu hồi quyền lực và giải trừ quân trang.

Nhưng tình hình thực tế là, Hoàng đế vẫn chưa chết, mà chỉ lâm bệnh nặng, bốn vị Hoàng tử đã bắt đầu đánh nhau. Lực lượng quân đội càng đánh càng nhiều, thế lực của Tỉnh đốc càng đánh càng lớn, tân Hoàng đế nuôi cổ lên ngôi, lại liên tiếp gặp phải quân khởi nghĩa. Chẳng những không thể giải trừ quân trang, còn phải tiếp tục tăng cường quân trang, sau khi tăng cường quân trang càng không thể giải trừ, chỉ có thể sử dụng quân đội bên ngoài để đổ lỗi cho mâu thuẫn nội bộ.

Vì thế, đứa con bất hiếu do Thái Cơ sinh ra, đã bành trướng lãnh thổ Mạc Ngọa Nhĩ đến đỉnh cao. Một khi hắn chết, nơi này sẽ mất kiểm soát, Tỉnh đốc tranh chấp chia cắt thành tiểu bang, chính quyền trung ương cũng không thể nắm quyền quản lý quân sự và chính trị của các tỉnh nữa.

Công ty Đông Ấn của Anh nhân cơ hội cấu kết với các tiểu bang, điên cuồng giành lấy một khoản lợi nhuận kếch xù.

Mạc Ngọa Nhĩ ngày nay, quan địa phương vẫn còn nghe lời.

Hoàng đế Sa Cổ Hãn nhiệt tình tiếp đãi sứ đoàn Trung Quốc, các quý tộc ở thủ đô lập tức hưởng ứng, tranh nhau hỏi thăm các thành viên của sứ đoàn, thường xuyên mở tiệc chiêu đãi. Trên đường sứ đoàn quay về, quan viên địa phương cũng ân cần tiếp đãi, sợ tiếp đón khách quý của Hoàng đế không được chu đáo.

Với tình hình này, không có gì nguy hiểm, có Hoàng đế che chở nên chẳng ai dám động đến sứ đoàn.

Trở lại thuyền trong an toàn, Phan Úy trình lên báo cáo công tác của mình, những người khác cũng tổng hợp những gì mình thấy suốt chẳng đường nộp lên.

Điểm dừng chân tiếp theo là Ba Tư.

Giống với đế quốc Mạc Ngọa Nhĩ, Tát Phỉ Ba Tư cũng đang trong thời kỳ hưng thịnh, chế độ quân chủ đã đạt đến đỉnh cao.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »