Triệu Hãn quá khắc nghiệt với quan viên, trong triều có rất nhiều đại thần đang ngóng trông Hoàng Đế băng hà đấy. Đến lúc đó hạn chế giao dịch ruộng đất sẽ dần được bãi bỏ, họ lặng lẽ đi thâu tóm lãnh thổ, tích cóp vô số ruộng tốt cho con cháu. “Theo lý thuyết” sẽ không có ai dám công khai phản đối, nhưng lại có thể giống như thời nhà Minh, biến tướng có được nhiều nô bộc.
Ruộng nối ruộng, nô bộc thành đàn, đây mới là thịnh vượng trong mắt các quan viên.
Trở ngại nguy nhất chính là Hoàng Đế, chỉ có Hoàng Đế khai quốc chết đi thì bọn họ mới có thể từng chút một ăn mòn chính sách. Nếu biết Vương Điều Đỉnh này là người thừa kế chính trị lý tưởng của Triệu Hãn, hiển nhiên Vương Điều Đỉnh sẽ bị công kích tập thể.
Mặt khác, Triệu Hãn chậm chạp không trọng dụng Vương Điều Đỉnh, cũng là đang âm thầm khảo sát đức hạnh của người này.
Từ cái nhìn hiện tại thì Triệu Hãn cực kỳ hài lòng. Tính cách của Vương Điều Định kiên định, hơn nữa còn càng thêm chững chắc, còn chịu được cô độc nên có thể yên tâm sử dụng.
Bàng Xuân Lai lại nói: “Vốn dĩ ngươi cũng là người được chọn làm tể tướng tương lai, khuyết điểm duy nhất là có liên hệ quá sâu với các quan viên Giang Tây, đừng nói ngươi không trộn lẫn nào, bản thân ngươi là người ở Duyên Sơn Giang Tây, lại là bạn cũ với rất nhiều quan chức, nhưng đã là thống lĩnh hắc y vệ. Ngươi làm tể tướng, hoặc là không thể chân chính triển khai tay chân, hoặc là làm cho triều đình rối tung rối mù. Hơn phân nửa là tương lai ngươi sẽ là phó tể tướng, chỉ có chờ Vương Điều Đỉnh chết mới có thể kế nhiệm chức tể tướng.”
Từ Dĩnh ngẫm nghĩ cẩn thận: “Bệ hạ để trò đưa ân sư về quê, cũng là để làm cho ân sư nói rõ những lời này chăng?”
“Ai biết được?” Bàng Xuân Lai cười: “Mặc dù hiện tại ta không nói ra, nhưng sau này chắc chắn ngươi sẽ lĩnh ngộ được.” Sau đó lại thở dài: “Thuở lập quốc là vậy đó, công thần quá nhiều lại còn đều là đồng hương, dù cho tâm tư của họ như nào cũng là rút đây động rừng. Lý Bang Hoa cũng mệt, vẫn luôn bị nướng trên lửa. Từ sau khi từ quan, hắn đâu dám ở lại nữa!”
Từ Dĩnh gật đầu: “Đúng thật là thế.”
Bàng Xuân Lai nói: “Lúc nào bệ hạ cũng tính toán chi li, nếu hắn không thể nhẫn tâm được, để cho quan viên Giang Tây nội chiến. Vậy thì thêm một quan Giang Tây, khi nội chiến, chiến trận sẽ lớn dần, vừa không chú ý đã chém ra một đống đầu. Bây giờ ta với Lý Mạnh Ám rời đi, không áp được Tống Ứng Linh, quan lại Giang Tây một nhà độc quyền, có khi chính bọn họ cũng đấu nhau.
Từ Dĩnh khống chế mạng lưới tình báo, chủ yếu là ở trong và ngoài nước, cũng không giám thị quá nhiều quan viên trong kinh thành. Đương nhiên hắn cũng hiểu sơ quá một chút về tình hình, ngờ ngẫm lại thấy đau đầu vô cùng.
Quan viên Giang Tây, chủ yếu chia thành ba phái.
Phái đầu lấy Phí Thuần, Tiêu Hoán, u Dương Chưng, Viên Duẫn Long làm người cầm đầu, thế lực mạnh nhất. Chủ yếu là thế lực khi Triệu Hãn vừa lập binh, sau lưng còn được quân đội ủng hộ. Đám người Phí Như Hạc, Lý Chính cũng miễn cưỡng được tính vào phái này, nhưng gọi là phái nguyên lão.
Một phái do Lý Nhật Tuyên (cháu trai Lý Bang Hoa) cầm đầu, lực lượng chính là các sĩ tử phủ Cát an, cũng bao gồm những sĩ tử ở các chỗ khác Giang Tây.
Một phái do Tống Ứng Linh cầm đầu, lực lượng chủ yếu là các sĩ tử xung quanh huyện phủ Nam Xương, Cửu Giang.
Phái của Tống Ứng Linh là yếu nhất, cho nên Tống Ứng Linh nhập các sớm, hơn nữa hiện tại còn có thể làm tể tướng.
Bàng Xuân Lai nói: “Tài năng của Lý Nhật Tuyên rất xuất chúng, không thua thì chú mình, nhưng hắn không có sự điềm tĩnh như chú, cũng không có tính cách kiên định của chú. Hắn không dám vuốt râu hổ phái nguyên lão, nhưng lại bất mãn phái của Tống Ứng Linh đang dần đắc thế, chỉ sợ sau này sẽ trong tối ngoài sáng ra tay với vây cánh Tống Ứng Linh. Còn thằng nhóc Phí Thuần kia là thủ lĩnh của phái nguyên lão, lại chỉ ước gì được đứng xem. Chức tể tướng này của Tống Ứng Linh, khó làm lắm!”
Tuy ngày thường Bàng Xuân Lai không quan tâm đến mọi chuyện, mọi thứ đều do Lý Bang Hoa quyết định, nhưng hắn thấy rõ thế cục của triều đình.
…
Lúc Lý Bàng Hoa rời khỏi kinh thì độ phô trương vẫn kém hơn Bàng Xuân Lai một chút, nhưng hắn cũng được ngồi trên thiên tử ngự liễu* để đến bến tàu.
*xe vua ngồi
Hơn nữa Lý Bàng Hoa làm công tước, được trực tiếp thăng chức từ Cát Thủy hầu lên làm Cán Quốc công, cùng cấp với Bàng Xuân Lai. Nhưng hắn chỉ được gia phong là thái sư chứ không được kiêm thái sư của Thái tử.
Món quà mà hoàng đến ban cho Lý Bàng Hoa chỉ vẻn vẹn có mười xe chứ không có tận bốn mươi xe như Bàng Xuân Lai.
“Hối bá à, sau này ta đi rồi, ngươi ở lại phải làm quan cho cẩn thận đấy.” Lý Bàng Hoa nghiêm túc khuyên bảo nói.
Lý Nhật Tuyên nói: “Cháu trai xin ghi nhớ thật kỹ.”
Lý Bàng Hoa lo lắng nói: “Ngươi có thể ghi nhớ là tốt rồi, ôi chỉ sợ!”
Lý Nhật Tuyên đỗ tiến sĩ vào năm Vạn Lịch bốn mươi mốt, lúc đó hắn mới ngoài hai mươi tuổi. Đầu tiên làm Thư Xá Nhân, sau đó lại làm Giám Sát Ngự Sử, trở thành một con tốt của đảng Đông Lâm.
Tên này thường tiến cử quan lại, mà đó lại đều là những quan viên bị đảng Yêm xa lánh trong triều đình. Ngụy Trung Hiền rất không hài lòng với việc đó, ném tới chỗ làm diêm chính, mắt không thấy tâm không phiền mà. Sau khi hồi kinh, hắn và thúc phụ Lý Bàng Hoa đều cùng làm quan ở bộ binh, vì để tránh hiềm nghi nên trực tiếp trở về quê hương.