Hắn đã giết chết toàn bộ nam nhân trong thôn, vì ta còn nhỏ và yếu ớt nên mới giữu được mạng sống. Hắn còn phân chia nữ nhân và đứa nhỏ cho đám thủ hạ cường bạo.
Tộc trưởng của chúng ta là Hi Cát Niết Nghi cũng bị tên cường đạo này giết chết. Thê tử của tộc trưởng không muốn theo Cáp Ba La Phu, còn cắn hắn bị thường, nên đã bị hắn bóp cổ chết ngay tại chỗ.”
Vương Phụ Thần liếc nhìn Cáp Ba La Phu một cái, tiếp tục hỏi chuyện thiếu niên: “Quỷ la sát còn làm những chuyện xấu xa gì nữa?”
Thiếu niên Đạt Oát Nhĩ đáp: “Tên cường đạo này bắt ép chúng ta trồng trọt và săn bắn. Lại đến bộ lạc khác bắt rất nhiều tù bình, ép họ xây dựng tường thành cho hắn. Có tộc trưởng của một bộ lạc lớn tên là Quế Cổ Đạt Nhĩ, thôn trại của hắn được bao bọc bởi ba lớp tường thành, năng lực tác chiến vô cùng dũng cảm, giết chết bốn tên cường đạo la sát. Cáp Ba La Phu rất tức giận, sau khi phá được thôn trại, hắn đã giết hơn sáu trăm người ngay tại chỗ, bắt hơn ba trăm nữ nhân và đứa nhỏ.”
Thấy Vương Phụ Thần không nói tiếng, thiếu niên Đạt Oát Nhĩ nói tiếp: “Hai tháng trước, cường đạo đánh lén thành Thác Nhĩ Gia (thành Ái Hồn), bắt được thủ lĩnh Thác Nhĩ Gia, còn bắt được đại quý nhân Đồ Long Hiệp.”
Thác Nhĩ Gia là thành chủ thành Ái Hồn, cũng là thủ lĩnh do Thát Tử sắc phong.
Đồ Long Hiệp là một chiến sĩ chiến đấu anh dũng, bị Hoàng Thai Cát tứ hôn làm phò mã Mãn Thanh.
Thiếu niên Đạt Oát Nhĩ: “Thành Thát Nhĩ Gia (thành Ái Hồn) đã bị cường đạo thiêu rụi. Thủ lĩnh Thác Nhĩ Gia và đại quý nhân Đồ Long Hiêp, cả nữ nhi của bọn họ đều bị bắt đi, thê tử của họ vì tuổi quá lớn mà bị giết chết.”
“Ngươi biết đếm số không?” Rốt cuộc, Vương Phụ Thần cũng đã mở miệng, nhưng đặt vấn đề khác.
Thiếu niên Đạt Oát Nhĩ trả lời: “Ta giống với đại quý nhân kia, cũng có tên là Đồ Long Hiệp, là trưởng tử của pháp sư trong tộc.”
Là người địa phương làm công tác văn hóa!
Vương Phụ Thần hỏi: “Nhã Khắc Tát, hay chính là thôn trại của người, cách Nhã Khố Tỳ Khắc có xa lắm không?”
Đồ Long Hiệp trả lời: “Ta không biết có xa lắm không, nhưng lương thực chúng ta trồng ra sẽ có một nhóm cường đạo đến lấy đi, hơn phân nửa là vận chuyển đến Nhã Khố Tỳ Khắc để bán. Nghe nói bọn họ đều ngồi thuyền đi, tầm nửa tháng là đến.”
Vương Phụ Thần hỏi tiếp: “Nhã Khắc Tát còn bao nhiêu quỷ la sát?”
Đồ Long Hiệp đáp: “Còn hơn hai mươi tên.”
Vương Phụ Thần lại hỏi Cáp Ba La Phu: “Nhã Khố Tỳ Khắc có bao nhiêu người?”
Cáp Ba La Phu vì mạng sống mà bất chấp bán Nhã Khố Tỳ Khắc của Ca Tát Khắc: “Đứng đầu Nhã Khố Tỳ Khắc không phải Ca Tát Khắc, mà là một sĩ quan quý tộc sa đọa do Sa Hoàng chỉ định. Người đứng đầu Nhã Khố Tỳ Khắc tên là Bỉ Đắc – Qua Lạc Văn. Người lo hành chính giấy tờ của Nhã Khố Tỳ Khắc tên là Ngõa Tây Lý – Ba Nhã Nhĩ Khoa Phu. Bọn họ có quyền đánh thuế Ca Tát Khắc nên bị mọi người vô cũng chán ghét. Tài vật ta cướp bóc được đều đem đến bán cho bọn hắn. Ca Tát Khắc ở Nhã Khố Tỳ Khắc chỉ có hơn hai trăm người, nhưng số lượng người dân địa phương có hơn năm sáu trăm.”
Vương Phụ Thần tiếp tục hỏi: “Ngoài Nhã Khố Tỳ Khắc, quỷ la sát còn ở đâu nữa?”
Cáp Ba La Phu thuộc như lòng bàn tay, nói: “Bên bờ hồ Bối Gia Nhĩ có hai tòa thành là An Gia Lạp Tư Khắc và Ba Nhĩ Cổ Dịch. Càng về phía tây sẽ có bốn toàn thành lần lượt là Ô Tư Quý Khố Đặc, Thượng Lặc Tư Khắc, Áo Tân Tư Khắc, Bố Lạp Tỳ Khắc. Những nơi đó đều là lãnh thổ của người Mông Cổ Bố Lý Á Đặc.”
Vương Phụ Thần nghe không hiểu, qua sự phiên dịch của người địa phương và quân tùy tùng cũng có thể miễn cưỡng hiểu được Bố Lý A Đặc là gì, hóa ra là bộ tộc Bố Lý nằm ở phía Bắc Mông Cổ.
Còn hồ Bối Gia Nhĩ, qua việc hỏi đi hỏi lại và suy đoán, quan tuyên giáo Chung Khai Đống đột nhiên nói chen vào: “Hồ Bối Gia Nhĩ, chắc có lẽ là Bắc Hải.”
“Bắc Hải?” Vương Phụ Thần vẫn không hiểu gì như trước.
Chung Khai Đống nói: “Tô Võ chăn dê ở Bắc Hải.”
Vương Phụ Thần làm hàng tướng, tuy biểu hiện ưu tú, nhưng vẫn bị đề cử đi học lại quân sự.
Tuy chỉ mới học một năm nhưng hắn đã biết rất nhiều điển cố. Bởi vì lớp quân sự ngoài dạy kiến thức hành quân còn có bồi dưỡng tinh thần trung quân ái quốc, cái gì mà Tô Võ chăn dê, cái gì mà Nhạc Phi chống Kim, Vương Phụ Thần đã sớm nghe qua vô số lần những chuyện xưa này.
“Nơi Tô Võ chăn dê sao?” Vương Phụ Thần bật cười ha ha, sau lại tức giận nói: “Chỗ lão tổ tông chăn dê sao có thể cường đạo cướp mất? Khi trở về, ta sẽ báo cáo lên trên, sớm muộn gì chúng ta cũng phải giành lại Bắc Hải!”
Chung Khai Đống nói: “Theo lời khai của người này, quỷ la sát không chỉ có một hai đám. Nếu chúng ta diệt một trong những đám nó, quỷ la sát gì đó ở Nhã Khố Tỳ Khắc đương nhiên sẽ lại xuôi nam chiếm Nhã Khắc Tát. Cách tốt nhất là để lại binh lính thủ thành, nhưng chúng ta lại không thể tự tiện cho binh lính ở lại đó.”
Vương Phụ Thần hỏi thiếu niên Đạt Oát Nhĩ: “Nhã Khắc Tát cách đây có xa lắm không?”
Đồ Long Hiệp đáp: “Ngồi thuyền xuôi dòng sẽ mất khoảng sáu bảy ngày, đi ngược dòng sẽ không quá mười ngày. Còn đường bộ sẽ có chút khó đi, vì có rừng rậm và núi, chỉ sợ đi mất hai tháng.”