Trẫm

Lượt đọc: 9239 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1568
Bắt ruồi bọ (3)

❊ ❊ ❊

Vào thời điểm đó, binh lực của Mãn Thanh đang ở thời kì đỉnh phong, cùng sự giúp đỡ của người dân địa phương, cùng tất cả mật báo của quân Thanh đem lại, Ca Tát Khắc bị bao vây mà không hề hay biết.

Đánh một trận, vậy mà quân Thanh lại thảm bại…

Rõ ràng là đã bao vây được Ca Tát Khắc, rõ ràng là Ca Tát Khắc còn không biết, quân Thanh chỉ việc trực tiếp tập kích vào ban đêm là xong việc.

Nhưng tướng quân Ninh Cố Tháp Hải Sắc lại muốn nghênh ngang bài binh bố trận, sau đó dùng hỏa pháo oanh tạc tường đất.

Bắn tường đất thành nhiều lỗ hổng, rồi cho quân tấn công vào đó, hắn muốn lợi dụng ưu thế nhân lực để thu phục kẻ địch. Hải Sắc còn hạ lệnh bắt sống, thả một lỗ hổng cho quân địch đi xuống để quân tiên phong bắt làm tù binh.

Ca Tát Khắc dùng ba khẩu hỏa pháo bắn ngay vào lỗ hổng trên tường đất.

Quân Thanh ùa lên chỗ lỗ hổng chẳng khác nào tế người, thành bia ngắm sống của hỏa pháo.

Rất nhanh, quân Thanh đã bị hỏa pháo bắn đến choáng váng, Ca Tát Khắc nhân cơ hội phản công. Trong lúc hỗn loạn, quân Thanh gồm cả Bát kỳ quân đều sụp đổ hoàn toàn, 676 người chết trận. Cường đạo Ca Tát Khắc thu được 830 thớt chiến mã, 17 khẩu súng, hai khẩu hỏa pháo, còn cướp được một số lượng lớn lương thực.

Sau trận chiến đó, thực lực Cáp Ba La Phu còn mạnh thêm, một người cưỡi hai ngựa còn dư dã.

Đây mới là Bát kỳ quân chân thật, không cần cảm thấy bọn họ lợi hại thế nào, chẳng qua là quân Minh quá kém so với bọn họ mà thôi.

“Đoàn trưởng, có người còn sống.”

“Mang lại đây!”

Một tên cường đạo Ca Tát Khắc chưa chết bị giải đến trước mặt La Dưỡng Quế.

Vốn định tra hỏi tin tức, kết quả ngôn ngữ hai bên không thông.

La Dưỡng Quế thấy đối phương giả vờ ngu ngốc bèn hạ lệnh tra tấn. Nhưng tên Ca Tát Khắc này bị tra tấn đến chết vẫn chỉ la hét những tiếng vô nghĩa như trước.

Thiếu niên người địa phương và tộc trưởng Bảo Bạch dẫn theo người trong tộc lại ra mắt và dập đầu với La Dưỡng Quế.

“Các ngươi đứng lên đi.” La Dưỡng Quế hỏi: “Gần đây còn quỷ la sát không?”

Bảo Bạch trả lời: “Còn có, nhưng không phải là quỷ la sát, mà là chó săn của quỷ la sát. Quỷ la sát đánh bại hai bộ lạc Đạt Oát Nhĩ, mấy người Đạt Oát Nhĩ hèn nhát đã nhận làm chó săn cho kẻ thù. Bọn chúng ở ngay trong rừng, hưởng dụng lương thực, nữ nhân và một ít da lông dã thú cướp được.

“Lập tức dẫn đường!” La Dưỡng Quế nói.

Người dân địa phương cũng không biết kẻ địch ở đâu, nên để những người bị bắt làm con tin dẫn đường, nhưng đến nơi lại không thấy bất kì bóng dáng tên quỷ nào.

Nhóm thiếu niên người địa phương thường đi săn tổ chức thành từng nhóm, tra xét dấu vết trong rừng rậm, tốn hơn nửa ngày mới tìm được tung tích của kẻ địch.

Hơn mười người địa phương Đạt Oát Nhĩ vẫn đang ngây ngốc hưởng thụ đồ thưởng súc vật, lương thực, nữ nhân và da lông được cường đạo Ca Tát Khắc ban cho. Bọn chúng thấy kỵ binh Đại Đồng người đông thế mạnh, lại còn cưỡi ngựa, nên không lựa chọn chạy trốn, tất cả đều quỳ xuống xin đầu hàng.

Dưới tình huống bị ép cung hỏi đáp, La Dưỡng Quế thu được nhiều tin về quân địch.

Hóa ra lực lượng chính của Cáp Ba La Phu không phải ai cũng được dùng súng. Chỉ có hai người được dùng súng trong Ca Tát Khắc, hơn một trăm người sử dụng vũ khí lạnh,

Còn lại đều là thợ săn địa phương Tây Bá Lợi Á.

Thợ săn địa phương đến từ những bộ lạc khác nhau, thậm chí còn thêm người dân địa phương ở vùng biên giới Hồ Bắc, người dân Mông Cổ chăn nuôi cũng bị Ca Tát Khắc bắt người cướp của. Những người này đều được trang bị cung tên săn bắn, có người giắt đao, có người không. Vào lúc đối chiến với kỵ binh Đại Đồng, sức chiến đấu gần như bằng không.

La Dưỡng Quế nói thầm: “Thật đúng là một đám cường đạo. Một đám chỉ có hai ba trăm người mà để có thể hoành hành ngang ngược ở sông Hắc Long. Người dân địa phương không có thanh niên có gan phản kháng sao?”

Không phải không có thanh niên, mà là có nhưng bị Thát Tử giết, hoặc bị Thát Tử bắt tham gia quân ngũ và chết trận.

Hơn nữa, Ca Tát Khắc có thuyền lớn, ở sông Hắc Long tung hoành như gió. Nếu mấy người dân địa phương kết minh lại, dẫn theo hơn một ngàn người và quân lính đến, Ca Tát Khắc sẽ lập tức ngồi thuyền trốn chạy, sau đó đi chỗ khác cướp bóc.

Giang Tâm Châu

Ngạch Lặc quỳ gối trước mặt Cáp Ba La Phu, cúi gầm mặt nói những lời đã được học thuộc.

Hắn là người thông minh lanh lợi nhất trong bộ lạc, cha mẹ bị quỷ la sát giết chết, nên được Vương Phụ Thần lựa chọn làm tử sĩ. Chỉ cần hắn thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ sẽ được ban cho lương thực, dù hắn có chết, lương thực cũng được đưa cho đệ đệ của hắn.

Cáp Ba La Phu nghe người Đát Oát Nhĩ phiên dịch xong, trong lòng đã hưng phấn hắn lên: “Ngươi nói, có một đội buôn người Hán mang theo vàng, bạc,

Đến bộ lạc các ngươi thu mua hàng da sao?”

“Đúng vậy.” Ngạch Lặc gật đầu.

Cáp Ba La Phu lại hỏi: “Nhóm người Hán đó rất đông và giàu có? Bọn họ từ đâu tới?”

Ngạch Lặc bị hỏi đến không biết trả lời thế nào.

Thiếu niên Đạt Oát Nhĩ đi theo Cáp Ba La Phu đột nhiên nói: “Chủ nhân, ta từng nghe trong tộc Tát Mãn nói, chỗ người Hán ở phương nam rất ấm áp, nơi đó cả năm không có băng tuyết, đất đai phì nhiêu đến mức có thể chảy ra đường mật. Người Hán có đại thủ lĩnh (Hoàng đế), hắn ở trong một căn phòng rất lớn. Lương thực ăn mãi không hết, súc vật cũng nhiều vô kể.”

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »